Ở đó có một lối vào, hiện đang đóng cửa.
Một vài người đứng canh bên ngoài, trông thấy một chùm ánh sáng trắng trên bầu trời ở xa xa.
Chùm ánh sáng trắng mở ra một vết nứt, vết nứt dần mở rộng ra.
Một cấp dưới thông báo: “Đến rồi!”
Cánh cửa ngụy trang trên mặt đất mở ra, tựa như một lỗ hổng trên hành tinh.
Các tinh hạm liên tục bay ra khỏi vết nứt, tạo thành một đường thẳng trên bầu trời, xếp hàng tiến vào cửa ngụy trang.
Có khoảng hai mươi chiếc tinh hạm, xếp đầy khu neo đậu ngoài thành phố ngầm.
Không chỉ thế, có ba bộ cơ giáp cất giữ trên tinh hạm bị đưa đi.
Bên ngoài tinh hạm không có logo, trông như máy bay chiến đấu không có chủ sở hữu. Có mấy chiếc thì ngụy trang thành phi thuyền thương vụ, nhưng thực ra bên trong trang bị vũ khí hạng nặng và bom đạn.
Khang Song Trì cực kỳ kích động: “Boss, tổng cộng bao nhiêu tiền thế?”
Tập Uyên không đáp, đứng dựa vào vách tường sau lưng, nhìn tinh hạm đáp xuống từng chiếc một ở đằng xa.
Tư Tuân quả là nói được làm được, hơn nữa mở cả bước nhảy lượng tử để đưa sang một cách nhanh nhất và thuận tiện nhất.
Và lúc hứa hẹn cũng chẳng hề do dự, như thể những thứ này chỉ đáng chút tiền thôi, không đáng nhắc đến.
Đúng là giàu nhất tinh tế mà.
Trên thực tế, Tư Tuân làm thế cũng là nhờ Nguyễn Thu, Nguyễn Thu vẫn đang ở hành tinh Griffin, làm thế Tập Uyên mới có đủ sức mạnh để bảo vệ cậu.
Chẳng mấy chốc, một người chiến sĩ Liên Minh mặc đồ thường đi đến trước mặt Tập Uyên.
“Thủ lĩnh Tập,” Anh cầm một bản hợp đồng, “Hợp đồng này đã được làm giả, mời ngài ký tên vào.”
Đây là hợp đồng mua bán vải, phải có thủ tục gian lận sổ sách thì mới đủ tiêu chuẩn.
Tập Uyên bảo Khang Song Trì ký tên, quân Liên Minh sắc mặt không đổi nhìn xung quanh.
“Thủ lĩnh Tập,” Anh hỏi, “Cậu chủ nhỏ không đi cùng ngài sao?”
Tập Uyên không ngẩng đầu lên đáp: “Em ấy đang làm bài tập.”
Hắn cố ý chặn tiếng nói ở đây nên Nguyễn Thu không nghe họ nói gì cả.
Trên thực tế, giao dịch này có rủi ro rất lớn, nhiều tinh hạm tiến vào thành phố ngầm đến thế thì quân Liên Minh có thể nhân cơ hội đánh lén.
Nhưng Tư Tuân đã không làm như vậy.
Anh bị lời của hắn chặn họng, bèn không hỏi nữa, dẫn người của mình quay lại mặt đất, điều khiển phi thuyền khác rời đi.
Đến khi phi thuyền bay vào điểm chuyển tiếp thì vết nứt mới từ từ khép lại.
Khang Song Trì và các thuộc hạ ở đây vẫn đang phấn khởi, suýt thì lái tinh hạm ra ngoài đi dạo một vòng.
Tập Uyên không ở lại lâu, lái xe robot về nhà.
❦❦❦
Hành tinh chính Alpha, trong phòng nghị sự.
Cuộc hội nghị vẫn đang diễn ra, người thống lĩnh hành tinh phụ cuối cùng không chịu nổi sự thuyết phục và áp lực nên đã bỏ phiếu tán thành.
Tư Hạ Phổ cười hài lòng, nhìn Tư Tuân: “Chủ tịch thì sao?”
“Nếu đồng ý hết rồi thì tôi phản đối có tác dụng gì nữa đâu?” Tư Tuân bình tĩnh, “Nhưng đúng lúc quân Liên Minh đang tiến hành diễn tập nội bộ, bận mất rồi.”
Nghĩa là tạm thời không tham gia cuộc tổng xử lý chứ gì.
Quyết định của Tư Tuân nằm trong dự đoán của Tư Hạ Phổ, ông ta nghiêm mặt nói: “Sao quân Liên Minh có thể vắng mặt trong sự kiện lớn thế được? Ngài vẫn nên hoãn cuộc diễn tập lại đi.”
Tư Tuân như đang nghĩ ngợi, rồi bất đắt dĩ đáp: “Thôi được rồi, tôi đành nghe mọi người vậy.”
Nhưng quân đội của mỗi hành tinh đều có tướng lĩnh và chỉ huy riêng, đâu thể chỉ nghe một người được, nên cùng lắm chỉ hành động cùng nhau thôi.
Sau khi đề xuất được thông qua, Tư Hạ Phổ trình bày ngay một kế hoạch hành động.
Ông ta định tấn công trực tiếp hành tinh Griffin, một mẻ bắt gọn tất cả những tên tinh tặc trốn trong đó.
Tư Tuân cũng có kế hoạch hành động, y không tán thành đề nghị của Tư Hạ Phổ.
“Hàng năm hành tinh Griffin đều thông qua kiểm tra, lấy danh nghĩa gì mà tấn công?” Y thong thả ung dung phản bác: “Có lẽ họ đã sớm thay đổi hang ổ, hành tinh Griffin chẳng qua chỉ là vỏ bọc với bên ngoài thôi.”
Nếu kế hoạch không đạt được hiệu quả mong muốn, nó sẽ trở thành một cuộc tấn công vô lý vào hành tinh có người cư trú, chẳng thể nào giải thích cho dân chúng được.
Ngược lại, kế hoạch hành động của Tư Tuân càng hoàn thiện hơn. Trong kế hoạch, đầu tiên quân đội sẽ tuần tra các tuyến đường bay ở mọi nơi để bảo vệ phi thuyền thương vụ tránh bị cướp bóc.
Nếu phát hiện tinh hạm khả nghi thì sẽ tăng cường kiểm tra giấy thông hành.
Đến khi tìm thấy bằng chứng xác thực rồi cử người đến hành tinh Griffin cũng chưa muộn.
Sau khi thảo luận, họ chấp nhận kế hoạch hành động của Tư Tuân.
Kết thúc hội nghị, màn hình chiếu của Tư Hạ Phổ vẫn chưa tắt.
Tư Tuân nhấp một ngụm trà nóng mà Đường Khiêm đưa, thở dài bảo: “Sao gần đây thống lĩnh Tư nóng nảy thế? Như thế không ổn đâu.”
“Cảm ơn chủ tịch chỉ bảo,” Tư Hạ Phổ không muốn nói nhiều với y, dứt lời bèn tắt máy.
Tư Tuân ra khỏi phỏng nghị sự, máy liên lạc trên cổ tay đổ chuông vài tiếng.
Y mở ra xem mới thấy là một tệp tin của Tập Uyên.
Trong tệp là những bức ảnh chụp gần đây về Nguyễn Thu.
Chụp câu đang làm bài tập, ngồi trên sô pha đọc sách, nằm sưởi nắng trên ghế ngoài ban công nhỏ, hay dạo phố trên con đường vắng vẻ.
Tư Tuân xem từng bức ảnh một, gửi luôn cho Đường Khiêm, và lưu riêng những bức ảnh này về.
—
Trong vài ngày tới, quân đội từ khắp các hành tinh tăng số người tuần tra theo kế hoạch.
Số lượng quân Liên Minh ít nhất, còn dành một đội ở lại hành tinh chính bảo vệ Tư Tuân, những người còn lại đều đi các tuyến đường bay.
Đội quân đồn trú của các hành tinh phụ đến khu vực biên giới thiên hà, điều tra nghiêm ngặt mỗi một phi thuyền đi qua, bắt giữ bất kỳ ai có hành vi trái pháp luật ngay lập tức.
Cách này quả là có hiệu quả, quân đồn trú bắt được hơn chục người của là đoàn lính đánh thuê, họ đang vì tranh giành vật tư mà xảy ra mâu thuẫn, bị phát hiện đánh nhau.
Song, hành tinh Griffin lại chẳng có động tĩnh gì, một đội của Tư Hạ Phổ sắp xếp đợi ở đó vài ngày, mà trên hành tinh chỉ có phi thuyền có người lái và người thường tiến vào, trông bề ngoài, cư dân trên hành tinh cũng rất bình thường.
Tư Hạ Phổ dần mất kiên nhẫn, muốn tìm cách khác để dụ những người trong đó ra ngoài.
Chín giờ tối, quân đồn trú chặn một chiếc phi thuyền chuẩn bị tiến vào hành tinh Griffin, yêu cầu vào điều tra.
Phi thuyền vô cùng phối hợp, chủ động cập bến, mở khu neo đậu nhận phi thuyền loại nhỏ của quân đồn trú.
Sau khi quân đồn trú lục soát từ trong ra ngoài, người trên phi thuyền lấy ra một số tài liệu, có giấy thông hành, cũng có chứng từ mua hàng của phi thuyền.
Quân đồn trú lần lượt kiểm tra, mọi thứ đều chính quy, không phát hiện có gì lạ.
Phó tướng hỏi Tư Hạ Phổ: “Thống lĩnh, để họ về không ạ?”
“Không,” Tư Hạ Phổ nói: “Tìm bừa một lí do tịch thu tất cả đồ đạc của họ, bao gồm cả phi thuyền.”
Những người sống trên hành tinh Griffin ít nhiều cũng có liên quan đến tinh tặc, chính nhờ những lớp ngụy trang bề ngoài này mà họ mới an ổn cho đến bây giờ.
Hầu hết tinh tặc tính nết tùy tiện độc địa, đồ của họ bị cưỡng chế tịch thu, Tư Hạ Phổ không tin là họ sẽ ngồi yên.
Trong ba ngày tiếp theo, tất cả phi thuyền ra vào hành tinh Griffin đều bị tạm giữ. Họ bảo rằng có người tố cáo phi thuyền cất giấu hàng cấm, phải tiến hành điều tra nghiêm ngặt, điều tra rõ ràng rồi sẽ trả lại.
Cư dân hành tinh Griffin nén giận, trông như không dám cãi lời quân đội.
Mãi đến đêm ngày thứ tư, quân đồn trú của hành tinh Harlem đang kiểm tra như thường lệ thì chợt nhận được tin của Lan Đạc.
Giọng Lan Đạc gấp gáp hẳn: “Quân Liên Minh bị tấn công, xin hãy đến chi viện!”
Theo lời anh kể, quân Liên Minh bất ngờ bị một tinh hạm lạ tấn công trên một tuyến đường không xa.
Đối thủ chuẩn bị kỹ lưỡng, được trang bị vũ khí tốt, một đội do Lan Đạc chỉ huy bị tấn công đột ngột nên không kịp đánh trả, đã có một chiếc tinh hạm bị rơi.
Bị tấn công gần hành tinh Griffin rất có thể là do tinh tặc, quân đồn trú không nghi ngờ anh, bèn chạy đến ngay.
Khi họ chạy đến tọa độ mà Lan Đạc gửi, họ chỉ thấy một tinh hạm bị mất một cánh, không tìm thấy tinh hạm khả nghi nào khác.
Tinh hạm miễn cưỡng chạy thoát, lơ lửng trong vũ trụ, Lan Đạc gọi video với phó tướng đồn trú.
Trong màn hình chiếu, vai Lan Đạc nhuốm đầy máu, sau lưng là những chiến sĩ Liên Minh đang bị thương, trông không giống giả.
Lan Đạc nói: “Sau khi tấn công chúng tôi họ đã rời đi, tinh hạm bị hư hại nghiêm trọng, chúng tôi không thể tiếp tục đuổi theo.”
Phó tướng quân đồn trú thấy nghi nghi, chỉ còn lại một chiếc tinh hạm bị hỏng, tại sao những người đó không đánh tiếp luôn đi? Hơn nữa Lan Đạc nói tinh hạm của họ cũng bị bắn hạ một chiếc, nhưng gần đấy chả tìm thấy tàn tích nào cả.
Lúc này, chuông báo động vang lên.
“Phát hiện đằng trước có nguồn năng lượng lạ, phán đoán sơ bộ là tinh hạm cỡ trung bình, dự đoán vũ khí cấp S trở lên.”
Chiến sĩ quân đồn trú trong khoang điều khiển giật mình, vội đối phó khẩn cấp.
Lúc này, tinh hạm của Lan Đạc lặng lẽ chạy về phía xa, nấp sau một tảng thiên thạch khổng lồ đang trôi nổi.
Một, hai, ba, bốn, năm… Tổng cộng có sáu chiếc tinh hạm tầm trung trở lên bao vây quân đồn trú.
Bên ngoài tinh hạm đen kịt, không có logo, không thể nhận ra đến từ đâu.
Sáu chiếc tinh hạm được huấn luyện bài bản, như thể đang chờ quân đồn trú đến và một mẻ bắt gọn.
Lan Đạc chỉ nói có ba chiếc tinh hạm, không ngờ có đến sáu chiếc… Quân đồn trú không phản kháng nổi, buộc phải lùi lại.
Điều kỳ lạ là đối thủ không trực tiếp bắn hạ tinh hạm của quân đồn trú mà dồn họ đến một hành tinh bỏ hoang gần đó, sau đó dùng đạn pháo nhỏ phá hỏng cánh và động cơ đuôi tinh hạm, khiến nó không thể lái được nữa.
Họ không giết người, cũng không lộ mặt, làm xong tất thảy rồi cứ thế rời đi.
Vì Lan Đạc trốn kịp nên không sao, đợi người cứu cùng với quân đồn trú.
Sau đó, Tư Hạ Phổ đọc bản báo cáo sự cố lần này, sắc mặt rất âm trầm.
Không rõ lai lịch của đối phương, vì không có thương vong nên thống lĩnh của các hành tinh phụ đều nghĩ rằng không phải tinh tặc làm.
Dù sao thì tinh tặc rất tàn nhẫn, không bao giờ nương tay, sao có thể nương tay quân đồn trú hành tinh Harlem đã tịch thu vài phi thuyền và vật tư của họ được?
Hơn nữa không biết ai đã tung tin hành tinh Harlem cấu kết với tinh tặc, và vụ việc Nguyễn Thu bị tấn công ở học viện Harlem cũng bị hãng thông tấn đưa tin mất rồi.
“Hành tinh Harlem ấy vậy mà bị thế lực nào đó thâm nhập. Con trai độc nhất của cựu chiến thần Tư Huỳnh bị tấn công và bắt cóc ngay trong học viện. Chủ tịch Liên Minh tự chỉ huy người đến.”
“Quân Liên Minh bị tinh hạm tấn công. Chỉ có mười người bị thương may mắn sống sót, nhưng quân đồn trú của hành tinh Harlem lại chẳng tổn hại dù chỉ một cọng lông tóc.”
Khi nhìn thấy những tin tức này, Tư Hạ Phổ cố gắng lắm mới nhịn được cơn tức điên người, cho người liên lạc với hãng thống tấn để gỡ chúng xuống.
Gì mà chẳng tổn hại dù chỉ một cọng lông tóc, rõ là tinh hạm của quân đồn trú bị phá hỏng toàn bộ, chỉ vì không ai chết nên dồn hết mọi nghi ngờ vào ông ta.
Ông ta nghi rằng tất cả là do Tư Tuân giở trò.
Tư Hạ Phổ phải dập máy biết bao nhiêu cuộc gọi tìm ông ta, những thống lĩnh khác gửi tin nhắn dò hỏi cũng không thèm trả lời.
Ông ta bực mình đến nỗi muốn chặn tín hiệu luôn cho rồi.
Lúc này, một mã liên lạc lạ xuất hiện trên màn hình của ông ta.
[Chào thống lĩnh Tư. Có lẽ chúng ta có cùng mục tiêu.]Nửa câu sau đột ngột và kỳ lạ, ngón tay đang định kéo vào danh sách chặn của Tư Hạ Phổ chợt dừng.
Ngay sau đó, lại có thêm một tin nhắn nữa.
[Con của Tư Huỳnh đang ở hành tinh Griffin.]Tư Hạ Phổ chau mày hỏi đối phương: [Anh là ai? Sao anh biết cậu ấy ở hành tinh Griffin?] [Tinh thần lực của cậu ấy rất đặc biệt, chúng tôi luôn biết cậu ấy ở đâu.]
✄✄✄
Chuyện xảy ra mấy ngày nay Nguyễn Thu chẳng hề hay biết gì cả.
Mỗi ngày cậu đọc sách, làm bài tập đúng hạn rồi gửi cho Tư Tuân kiểm tra.
Sáng hôm nay, Tư Tuân đang bận nên không trả lời tin nhắn của Nguyễn Thu.
Mãi cho đến chiều muộn, Tư Tuân gửi cho Tập Uyên một tệp tin có mật khẩu.
[Đây là thứ mang về từ hành tinh Lorens, có liên quan đến cha của Tiểu Thu. Cậu hỏi ý kiến của Tiểu Thu trước đi, nếu nó muốn xem thì tôi sẽ đưa nó mật khẩu.]