Ngu Tri đáp: “Chỗ đó có một phòng tối”, mục đích ban đầu là tài liệu, vô tình nhìn thấy nên tiện thể cầm theo luôn.
Quân Thanh Dư gật đầu, “Cảm ơn anh nhiều”.
Ngu Tri cười đáp: “Không cần cảm ơn, việc tôi nên làm mà”.
Quân Thanh Dư cảm giác thái độ của Ngu Tri có hơi kì lạ, cậu nhướn mày liếc nhìn Thi Khải Tân. Thi Khải Tân giả ngu ngắm trần nhà. Không phải tôi, tôi không có gì hết, tôi chẳng biết gì đâu, đừng hỏi tôi. Miệng tôi kín lắm, chẳng nói gì cả.
Thi Khải Tân bị Quân Thanh Dư nhìn đến mức chột dạ, thẳng thừng đổi chủ đề: “À đúng rồi, tại sao nguyên soái không cùng cậu xuống đây?”.
“Anh ấy nói có việc cần làm, bảo tôi đi lấy trứng trùng trước”, Quân Thanh Dư nhìn lướt qua trứng trùng trong túi, góc độ này có hơi giống con chim cút cuộn tròn trong một nửa vỏ trứng.
Thi Khải Tân gật đầu, “Hẳn là xóa dấu vết”.
Quân Thanh Dư hơi khựng lại, “Xóa dấu vết gì cơ?”.
“Nguyên soái không hay đến đây, mỗi lần rời đi đều sẽ xóa hết dữ liệu, tiêu hủy các loại giấy tờ, còn có bộ nhớ của máy quay an ninh nữa, ghi hình gì đó, nên xóa là xóa hết, có ích thì sẽ lưu lại. Tất cả tài liệu thông tin gì đó đều sẽ không lưu trữ lâu dài ở chỗ này”.
Không hay có mặt, hơn nữa phòng làm việc ngoài Phó Viễn Xuyên thì không ai có thể vào, trường hợp để thứ gì đó lại đây, lúc nào tìm ra chưa chắc đã biết được. Vì vậy mỗi lần rời đi Phó Viễn Xuyên đều sẽ dọn dẹp sạch sẽ, không để lại chút gì. Mặc dù rất phiền phức nhưng sẽ giữ thông tin được bảo mật tốt nhất.
Quân Thanh Dư gật đầu, “Tôi đi đây”.
“Ừm”.
Lúc Quân Thanh Dư quay lại, Phó Viễn Xuyên vẫn chưa làm xong.
“Anh đang làm gì đấy?”, Quân Thanh Dư bước đến xem, giống như đang lật giở từng đoạn ghi hình.
“Đối chiếu máy quay”. Phó Viễn Xuyên lại lướt tiếp một đoạn phía sau, nói: “Số lượng tài liệu không đồng nhất”. Máy quay ở ngay trên bàn, tài liệu đều được đặt rải rác, đảm bảo mỗi tập tài liệu đều được máy quay quay lại. Nhưng Phó Viễn Xuyên đối chiếu hai lần, vẫn thấy thiếu một tập.
Quân Thanh Dư sững sờ, “… Máy quay? Máy quay trong phòng làm việc sao?”. Cậu vòng ra sau xem, máy quay không quay được người, chỉ có tài liệu nằm trong phạm vi ống kính, nhưng cậu không biết có chức năng ghi âm hay không nữa.
“Ừm”, Phó Viễn Xuyên cầm một cái kẹo cho cậu, “Cậu đợi một lát, xong nhanh thôi”.
Quân Thanh Dư nhìn thanh lăn không ngừng nhích dần về phía sau, không hiểu sao lại thấy bồn chồn, nghĩ một lúc, cậu nói: “Ngu Tri tỉnh rồi, anh có chuyện gì cần hỏi anh ta không? Hay là tôi giúp anh đối chiếu tài liệu, anh đi tìm Ngu Tri trước đi?”.
“Không cần hỏi đâu, báo cáo viết rõ rồi”.
“Ưʍ… Chuyện liên quan đến trứng trùng thì sao?”.
“Có viết hết”, Phó Viễn Xuyên rút tập tài liệu đó ra, “Nếu cậu có hứng thú thì cứ xem đi”.
Quân Thanh Dư: “…”.
Cầm lấy tập tài liệu, Quân Thanh Dư mím môi, cảm giác thanh cuộn ngày càng lùi về sau. Nếu xét theo thời gian thì không bao lâu nữa sẽ đến đoạn cậu nói chuyện với Thi Khải Tân. Lúc đấy nói gì nhỉ?
Thi Khải Tân nói niềm vui của anh ta là tán phét về cậu và Phó Viễn Xuyên, biết cậu và Phó Viễn Xuyên không có gì, niềm vui của anh ta mất rồi, rồi cậu trả lời: “Tôi sẽ cố gắng giúp niềm vui của anh sớm quay lại”. Câu này nếu bị Phó Viễn Xuyên nghe thấy…
Quân Thanh Dư nhíu mày, liếc về đống tài liệu trên bàn, cậu không nhớ có vứt tài liệu đi không, chỉ nhớ đống tài liệu đó đều dùng kẹp kẹp thành một tập. Những thứ khác cậu không hề động vào, đương nhiên cũng không biết số lượng sai sót ở đâu.
Quân Thanh Dư nghĩ một hồi, nói: “Tôi giúp anh tìm, tài liệu trên bàn là do tôi xếp, nhìn một lúc chắc sẽ có ấn tượng”.
“Không sao đâu, trên bàn còn bánh ngọt, ăn một miếng rồi đợi tôi một lát, tôi xong ngay đây”.
“Nhưng tôi…”, Quân Thanh Dư chưa nói xong thì vòng tay thông minh của Phó Viễn Xuyên rung lên, cậu vội nói: “Anh cứ đi làm việc đi, tôi tìm giúp anh”.
Phó Viễn Xuyên nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến trên vòng tay thông minh, đứng lên xoa đầu cậu, “Tôi xuống tầng một lát”.
“Đi mau nào”, Quân Thanh Dư vốn còn đang lúng túng nghĩ cách, hiện giờ Phó Viễn Xuyên xuống tầng, cậu cũng thở phào một hơi.
Phó Viễn Xuyên đi rồi, Quân Thanh Dư vội ngồi vào trước máy tính, mau chóng ấn vài cái, chuyển đến đoạn cậu nói chuyện với Thi Khải Tân. Vì là nửa đêm, lại có âm thanh nên chỗ này được đánh dấu đỏ.
Cắt bỏ quá nhiều có lẽ sẽ mất tính liên kết, để tránh cho vừa nghe thấy đã biết có vấn đề, Quân Thanh Dư không xóa phần đầu, chỉ xóa đoạn “niềm vui của Thi Khải Tân” và đoạn cậu nói “sẽ cố giúp niềm vui của Thi Khải Tân sớm quay lại”. Sau đó kiểm tra lại hai lần, tai bình thường nghe ra cũng có liên kết, cảm giác không có vấn đề gì cả.
Xong việc, Quân Thanh Dư còn chưa kịp làm gì khác nữa thì Phó Viễn Xuyên đã quay lại.
Quân Thanh Dư nhìn lướt qua, Phó Viễn Xuyên ôm một cái hộp rất to, “Chuyển phát nhanh sao?”.
“Là kem”, Phó Viễn Xuyên tiện tay đặt cái hộp sang một bên, bước đến bên cạnh Quân Thanh Dư, hỏi cậu: “Cậu đang làm gì vậy?”.
“Đối chiếu tài liệu, tôi muốn thử tìm xem sao”.
Phó Viễn Xuyên hỏi tiếp: “Vậy đã tìm được chưa?”.
Quân Thanh Dư lắc đầu, “Chưa”. Nói đúng hơn là chưa kịp tìm.
Phó Viễn Xuyên không nói gì nữa, Quân Thanh Dư lờ mờ cảm thấy sai sai, cậu hoài nghi hỏi: “Anh sao vậy?”.
“Cá nhỏ, cậu biết không, tầng phòng hộ của phòng làm việc này nằm ở mức cao nhất”.
“Tôi biết”, lúc trước nhập thông tin cá nhân là có thể nhìn ra được, chỉ là… lúc này nhắc đến để làm gì?
Phó Viễn Xuyên gật đầu, tiếp tục nói: “Ghi hình giám sát là tài liệu quan trọng nhất, để đề phòng có người đột nhập lấy cắp tài liệu rồi xóa thông tin, phần ghi hình giám sát còn có một biện pháp an toàn nữa”.
Quân Thanh Dư trong lòng hẫng một nhịp, có dự cảm không hay lắm, “… Biện pháp an toàn gì cơ?”.
“Phần ghi hình bị xóa sẽ lập tức được gửi về vòng tay thông minh của tôi”.
“…”.
Quân Thanh Dư lập tức đứng lên, sau đó còn chưa kịp chạy thì đã bị Phó Viễn Xuyên ôm eo nhấc lên.
“Đợi…”.
Thình lình, còn chưa kịp nói xong thì Quân Thanh Dư đã bị đặt ngồi lại trên ghế. Phó Viễn Xuyên mang theo áp bức chắn trước người cậu, hai tay chống lấy tay vịn, giữ chặt cậu trong phạm vi của anh.
Phó Viễn Xuyên từ từ dựa sát lại, nói khẽ: “Giải thích chút chứ?”.
Quân Thanh Dư khẽ chớp mắt, khoảng cách này rất gần, giữa hơi thở giao hòa, cậu thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng trái tim Phó Viễn Xuyên đang đập…
Phó Viễn Xuyên không hề bình tĩnh như bên ngoài. Nhận ra anh đang không yên lòng, Quân Thanh Dư ngược lại lại thấy bình tĩnh, cậu ngẩng lên, không chút né tránh mà nhìn thẳng vào mắt Phó Viễn Xuyên, “Nếu phải giải thích… vậy như này thì sao?”.
“Gì cơ?”.
Quân Thanh Dư mau chóng nhào tới, đặt một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước lên môi anh. Thấy Phó Viễn Xuyên ngẩn ngơ, gương mặt cậu lộ ra ý cười, “Như này có tính là giải thích không?”.
*Viên mãn rồi bà con ơi, drop được rồi (0w0)/