Ngụy Tĩnh Hiền nhướng mày: “Tìm ai, cần em hỗ trợ không?”
“Không được, chị sẽ trở lại ngay lập tức.” Thư Đồng nhấc chân xoay người, thoáng nhìn sau lưng Ngụy Tĩnh Hiền vài bước có bốn năm thiếu niên mặc thường phục.
Trong nhóm người đưa mắt, nhao nhao rơi vào trên người Thư Đồng, huýt sáo: “Ui, anh Vĩ (Viagra) chị họ cậu xinh thật.”
Ngụy Tĩnh Hiền xù lông, giơ quả đấm lên: “Trước mặt chị tao đừng gọi tao như vậy.”
Duy chỉ có một người im lặng, đặc biệt thu hút ánh mắt của người khác.
Toàn thân mặc áo hoodie đen, thân hình cao lớn, không chút để ý đút tay vào túi, hơi nhếch mắt đắm đuối nhìn Thư Đồng.
Thư Đồng thoáng nhẹ lòng, may mắn là anh vẫn ổn.
Ngụy Tĩnh Hiền giơ tay giới thiệu với Thư Đồng: “Chị họ, đây là mấy người bạn thân của em.”
Thư Đồng nhớ tới tin nhắn lúc trước, phát hiện bọn họ không hề có vẻ thù địch, trong lòng thắc mắc hỏi: “Các cậu làm gì ngoài trường học thế?”
Ngụy Tĩnh Hiền chỉ vào một thiếu niên mặc áo màu xanh, mỉm cười nói: “Có người bạn ở nước ngoài về đây ôn chuyện, chặn em ở cổng trường, lâu lắm không gặp nên suýt nhận không ra.”
Thì ra là thế, dọa cô lo lắng.
Thư Đồng liếc Đường Hân một cái, ai bảo anh chỉ nhắn một nửa, hại mình lo lắng thế nào.
Đường Hân nhận được ánh mắt phàn nàn của cô, khóe môi nửa cười nửa không.
Ngụy Tĩnh Hiền mỉm cười cong mắt: “Tụi em sẽ đi KTV…, chị cùng đi đi.”
Thư Đồng từ chối: “Các cậu cứ đi chơi đi.”
“Cùng đi đi chị họ.” Đối với nam sinh mà nói, chị gái xinh đẹp vô cùng hấp dẫn, lập tức bọn họ vây quanh Thư Đồng, “Hát hai bài cũng được.”
Đường Hân đứng bên ngoài, nhìn bọn họ ồn ào với Thư Đồng, bộ dáng lạnh lùng xa cách.
Thư Đồng không tự giác nhìn về phía Đường Hân, đối diện ánh mắt của anh.
Chợt, Đường Hân nháy mắt, nhấp môi lặng lẽ nói: “Đi.”
Thư Đồng không chống lại nổi sự nhiệt tình của người trẻ đành thỏa hiệp: “Vậy tôi hát một bài rồi đi.”
“Được được.”
Trong phòng VIP KTV, Thư Đồng không thích không khí ở đây, chọn ngồi trên ghế sofa cạnh cửa.
Mắt liếc qua hai bắp chân dài đang nghiêng người đi qua cô ngồi xuống, ngả vào ghế sofa.
Không cần quay đầu, Thư Đồng đã biết là ai bèn rầu rĩ hỏi: “Tại sao cậu không trả lời tin nhắn?”
Đường Hân nói: “Điện thoại hết pin.”
Âm nhạc trong KTV rất to, vừa vặn lớn hơn tiếng nói chuyện. Các nam sinh vây quanh trước TV hát, không nghe rõ cuộc trò chuyện của bọn họ.
Thư Đồng nhíu mày: “Tôi tưởng cậu đánh nhau.”
Đường Hân nở nụ cười: “Em lo lắng anh có chuyện nên chạy đến trường?”
Thư Đồng nghĩ muốn phân rõ giới hạn, cứng rắn nói: “Tình cờ đi ngang qua thôi, tôi không phải là gì của cậu, tại sao phải quan tâm chuyện của cậu?”
Lúc này, Ngụy Tĩnh Hiền dùng chân đạp cửa mở ra, ôm một thùng bia tiến vào: “Đêm nay không say không về.”
Thư Đồng ngạc nhiên: “Sáng mai các cậu không cần đến lớp sao?”
Ngụy Tĩnh Hiền đặt thùng bia trên mặt đất, phủi bụi trên tay: “Sợ gì, qua mấy tiếng là tiêu hóa hết.”
Được rồi, người trẻ tuổi tràn đầy năng lượng. Chẳng qua chưa đủ tuổi trưởng thành đã uống rượu, thật sự tốt rồi.
Ngụy Tĩnh Hiền như tên trộm đến gần: “Em nghe nói chị họ đã có bạn trai, anh rể tương lai là ai vậy?”
Ánh mắt của Đường Hân rơi trên khuôn mặt cậu ta, mang theo ý băn khoăn.
Thư Đồng xấu hổ muốn bốc hơi tại chỗ, thầm nghĩ cậu nghe ai nói lung tung: “Nói bậy bạ gì đó, chị vẫn còn độc thân.”
“Ha ha không tin, chị ChiChi kể hết cho em biết rồi, chị rất thích anh ấy. Đối phương quàng khăn cổ cho chị, chỉ một chuyện nhỏ đã làm chị cảm động.”
Thư Đồng suy sụp tại chỗ, bên cạnh truyền đến tiếng cười Đường Hân trầm thấp êm tai.
Thật sự trở thành trò cười.