Số lớn du đãng tiểu ma thú tuy không quá nguy hiểm đối với quân đội, nhưng lại đủ để cho công tượng cùng lĩnh dân tạo thành nguy hiểm tính mạng.
Nham Kiều cần thêm rất nhiều Hắc Lân quân, khi đó mới có thể tính đến chuyện xây thêm bến cảng!
Một đường đi nhanh, Nham Kiều liền loáng thoáng nghe thấy thanh âm của các nữ hộ vệ đang hò hét!
Các nàng đương nhiên không phải đang tham dự chém giết, đây chỉ là hằng ngày thay phiên nhau rèn luyện bản thân mà thôi!
Tiểu Tuyết ở bên cạnh hắn luôn nhu thuận yêu kiều, nhưng tại trong mắt chúng nữ hộ vệ…nàng lại là một cái vô cùng nghiêm khắc, thỉnh thoảng còn biểu hiện ra đáng sợ một mặt thống lĩnh!
Nham Kiều biết, Tiểu Tuyết làm như vậy cũng chỉ vì càng nhanh đề thăng thực lực của chúng hộ vệ đội…nguyên nhân cuối cùng cũng là vì bản thân hắn an nguy làm trọng mà thôi!
…
Tiểu Tuyết hiện tại trên thân đã không còn mang lấy màu lam nặng nề khôi giáp cùng trường thương, thay vào đó nàng mang lấy một bộ bó sát người màu đen y phục.
Như vậy cách ăn mặc, hiển nhiên càng thêm lộ ra thướt tha dáng người của nàng, hợp với được buộc thành đuôi ngựa mái tóc dài tới eo…toàn thân Tiểu Tuyết tản mát ra thanh xuân tịnh lệ khí chất!
Y phục gọn gàng như vậy càng thêm phù hợp hơn trong lúc huấn luyện, mà bên trong pháo đài đã không có uy hiếp, nàng ăn mặc như vậy cũng làm cho mình thoải mái hơn rất nhiều.
Nhìn xem vô cùng nghiêm túc huấn luyện các nữ hộ vệ, Tiểu Tuyết thân thể thẳng tấp đứng trên đài cao mà quan sát toàn trường, trong ánh mắt mang theo hài lòng thần sắc.
Vì quá khứ chịu lấy thảm kịch bất ngờ, nàng đối với huấn luyện hộ vệ cho Nham Kiều càng thêm ra sức!
Từ sâu trong nội tâm của mình…Tiểu Tuyết hoàn toàn không muốn Nham Kiều gặp lấy bất kỳ một nguy hiểm gì!
Nhớ đến một chút ký ức mảnh vụn khi xưa, hai bàn tay ngọc mềm mại của Tiểu Tuyết vô ý thức nắm lại thật chặt, trong miệng mang theo sát ý mà lẩm bẩm.
“Huyết Lan đoàn!”
Đây chính là danh hiệu của một cái hùng mạnh vô cùng khấu tặc đoàn, chính nó đã đem thành trì cùng gia đình khi xưa của nàng cho phá hủy hoàn toàn!
Cũng chính là nó để cho nàng mất đi tất cả thân nhân của mình…mất đi toàn bộ tuổi thơ cùng những ký ức tốt đẹp nhất.
Những hình ảnh tràn đầy huyết quang liên tục hiện về trong tâm trí, nháy mắt làm cho thân hình thẳng tấp của Tiểu Tuyết có chút run lên, chứng tỏ lấy nội tâm không bình tĩnh của nàng.
Đang lúc Tiểu Tuyết thân thể run rẩy càng thêm lợi hại lúc, một đôi hữu lực cánh tay đột nhiên từ phía sau đem nàng cho ôm lấy, theo đó một thanh âm chăm chú cũng truyền đến bên tai của nàng.
“Yên tâm…rồi có một ngày ta sẽ giúp nàng trả thù, để nàng tự tay đem Huyết Lan đoàn đuổi tận giết tuyệt!”
Nghe được thanh âm cùng khí tức không thể quen thuộc hơn được này, Tiểu Tuyết vốn đang mang đầy sát ý hai mắt, lập tức bị ngượng ngùng cùng ngọt ngào thần sắc cho thay thế.
Cơ thể tràn đầy sức mạnh của nàng không tự chủ mềm nhũn xuống, mềm yếu mà tựa về phía sau rộng lớn ấm áp lồng ngực, nàng thanh âm hơi chút ngượng ngùng mà nỉ non.
“Chủ nhân…các nàng đều đang nhìn đâu!”
Tiểu Tuyết nội tâm đau đớn hiện tại đã quay về yên bình đến lạ thường, tựa như sóng trào mãnh liệt mặt hồ nháy mắt lâm vào tĩnh lặng.
Chỉ có nam nhân này ở bên cạnh lúc…nàng mới có thể quên đi những đau đớn cùng bi kịch khi xưa.
Nham Kiều từ phía sau chăm chú đem nàng ôm vào trong ngực, mỉm cười nói “Các nàng dù sao cũng đã nhìn thấy rất nhiều lần, hiện tại nhìn thêm cũng không có vấn đề gì!”
Nghe vậy, Tiểu Tuyết khuôn mặt càng thêm hồng thấu mê người, tiếp đó mặc cho hắn ôm lấy chính mình.
Nàng cơ thể cùng trái tim từ sớm đã là của hắn…bao nhiêu đây tiếp xúc, chỉ là bình thường hai người bên nhau thường làm mà thôi!
Nham Kiều ngoài miệng tâm sự cùng Tiểu Tuyết, nội tâm lại có chút đau lòng mà ôm lấy giai nhân trong lòng càng thêm dùng sức.
Hắn biết, quá khứ bi kịch vẫn để cho nàng chịu lấy đau khổ giày vò!
Chỉ có một ngày đem cái kia Huyết Lang khấu tặc đoàn cho diệt đi, khi đó mới làm cho nàng triệt để thoát đi quá khứ tràn đầy máu tươi kia!
Một ngày không xa…hắn sẽ đích thân đem những tên kia cho đốt thành tro tàn!