Trong mắt Vương Nhất Bác lộ ra một tia kinh ngạc.
Naru lôi kéo ống tay áo của Tiêu Chiến, cậu quay đầu lại hỏi: “Làm sao vậy?”
Naru nhỏ giọng: “Con không biết nguyên vật liệu của linh thực cấp A có giá trị thế nào sao?”.
Quả thực Tiêu Chiến không biết giá cả thế nào, nhưng cũng biết là rất trân quý, nhưng mà lại có biện pháp nào: “Thúc có quen biết linh thực sư cấp A sao?”
Thu thập nguyên vật liệu của linh thực cấp A không dễ dàng, ít nhất linh thực sư cũng phải đạt đến cấp A, nhưng cũng không đảm bảo nhất định có thể thành công, còn cần tin tức tố cùng linh thực phù hợp.
Naru nghẹn xuống, nhỏ giọng nói: “Lực tinh thần của con rất cao, tương tác tốt, có lẽ con có thể thu thập. Rất nhiều nguyên vật liệu của linh thực đều là tái sinh, mỗi ngày đều có thể lấy, mỗi ngày chính là một khoản lớn!”
Nghĩ nghĩ, Tiêu Chiến lại hướng Vương Nhất Bác bổ sung thêm: “Anh còn phải đáp ứng tôi tùy thời đều có thể dẫn người đi xem chúng.”
Nếu nguyên vật liệu giá cả so với việc mời linh thực sư cao hơn, dù cậu không thể thu thập, cũng có thể thể mang linh thực sư cùng đi, lúc đó có lẽ sẽ lấy được.
Hai người nói chuyện thanh âm tuy rằng nhỏ, nhưng ở đây trừ bỏ bọn họ, tất cả đều là Alpha, năm giác quan so với người thường nhạy cảm hơn rất nhiều, lời bọn họ nói đều bị những người ở đây nghe không sót một chữ.
Bởi vì những yêu cầu của Tiêu Chiến đối với hắn không phải việc gì khó khăn, nên Vương Nhất Bác liền nói: “Những gì cậu yêu cầu tôi đều có thể đáp ứng, cậu nguyện ý đưa chúng cho tôi thì xem như lần này tôi đã nợ cậu một ân tình lớn. Trừ bỏ dịch của Hồng Cầu Quả, hạt trân châu do Thấu Cốt Thảo ngưng kết thành cùng kim ngân lạc ti của Đoạn Trường Thảo tôi sẽ cho người thu thập mỗi ngày đều sẽ giao đến cho cậu.”
Trong lòng Tiêu Chiến nhất thời liền vui vẻ, nghĩ thầm này đúng là ngủ gật gặp chiếu manh.
Bất quá cậu cũng thực mau liền ý thức được chuyện cậu cùng Naru nói, đại khái đã bị những người ở đây nghe được.
Cậu cười đến xán lạn, che giấu xấu hổ: “Vậy thì thật sự quá tốt, anh thật là đối tác tuyệt vời nha.”
Tầm mắt của Vương Nhất Bác dừng lại trên nụ cười của đối phương, khẽ chớp mi mắt: “Là do cậu yêu cầu quá ít.”
Ở thương trường, Vương Nhất Bác từng gặp qua vô số người nghĩ hắn là tổng tài nhà giàu không thiếu tiền mà hét giá, nên khi hắn ngửi được mùi hương của Hồng Cầu Quả, liền chuẩn bị tốt lần này sẽ phải chi một khoản lớn, không nghĩ tới lại dễ dàng như vậy liền đạt được mục đích.
Tiêu Chiến cười cười nói: “Chúng ta ký hiệp ước xong, anh liền có thể mang chúng đi.”
Nghe vậy Vương Nhất Bác liền mở vòng tay cá nhân ra, nói trợ lý soạn thảo một phần hiệp ước, cùng Tiêu Chiến trao đổi phương thức liên lạc, sau khi lăn dấu vân tay, hắn đem phần hiệp ước đưa cho đối phương.
Sau khi xem qua phần hiệp ước, Tiêu Chiến cũng lăn dấu vân tay của mình lên, tầm mắt vô tình nhìn sang chỗ ký tên của đối phương, cậu im lặng cảm thán, chữ ký thật là đẹp, thoạt nhìn phiêu dật tiêu sái, khẳng định là đã tìm chuyên gia thiết kế qua.
Chính là có chút khó nhìn, chữ Vương còn tương đối rõ ràng, còn hai chữ phía sau là gì nha?
Tiêu Chiến nhìn chằm chằm vài giây, cuối cùng cũng nhìn ra hai chữ phía sau.
Nguyên lai tên của đối phương là Vương Nhất Bác……
Vương Nhất Bác????
Đột nhiên Tiêu Chiến ngẩng đầu lên, nhìn nam nhân phía đối diện.
Tên người này cùng nam thần trong một quyển tiểu thuyết mà cậu đã đọc qua giống nhau như đúc.
Trái tim thoáng kinh hoàng, thế giới này cùng thế giới giả thiết trong tiểu thuyết đều là ABO, còn xuất hiện người có tên giống nhau.
Cậu không phải là đã xuyên vào quyển sách kia chứ?
Ở trong sách, pháo hôi thụ vì truy nam chủ đã đắc tội không ít người, nhưng sau đó lại dùng ân tình ép buộc, gả cho một vị tổng tài có bối cảnh rất lớn.
Trên thực tế, trong quyển sách đó vị tổng tài nhà giàu kia chỉ là nhân vật làm nền, mục đích của tác giả bất quá chỉ là tăng cường năng lực của pháo hôi thụ nhằm làm cho tình yêu của hai nhân vật chính có nhiều trở ngại hơn mà thôi.
Vị tổng tài nhà giàu kia số lần lên sân khấu thì ít, số lần xuất hiện trong miệng người khác thì nhiều.
Mặc dù chỉ có vài lần, nhưng mà Tiêu Chiến cũng nhớ rất rõ.
Tuy rằng vị tổng tài nhà giàu kia không yêu pháo hôi thụ, nhưng vẫn luôn gánh vác trách nhiệm, phi thường đáng tin cậy.
Lý trí nói cho Tiêu Chiến biết loại người này không có khả năng tồn tại, chỉ là tác giả vì muốn pháo hôi thụ có thêm phân lượng mới thiết kế ra một người như vậy, nhưng cậu vẫn bị hấp dẫn.
Không yêu cũng không vứt bỏ, không thân mật, nhưng trách nhiệm tuyệt không thoái thác.
Phảng phất như mặc kệ phát sinh chuyện gì hắn vẫn sẽ luôn ở nơi đó, phi thường cường đại.
Khi đọc quyển sách kia Tiêu Chiến đã phi thường hâm mộ pháo hôi thụ, rất nhiều lần vào thời điểm pháo hôi thụ muốn đi tìm đường chết, cậu đều hy vọng vị tổng tài kia cùng pháo hôi thụ ly hôn, nhưng thẳng đến cuối cùng khi bị pháo hôi thụ hại chết, vị tổng tài nhà giàu kia cũng không có nói ra câu ly hôn.
Trong tiểu thuyết nam chủ đã từng hỏi qua vị tổng tài nhà giàu kia là tại sao?
Câu trả lời của vị tổng tài nhà giàu kia Tiêu Chiến vẫn nhớ rất rõ ràng: “Nếu chúng tôi đã kết hôn rồi thì cậu ta chính là trách nhiệm cả đời của tôi.”
Khi đó Tiêu Chiến đã vì những lời này mà tâm tâm niệm niệm, cậu đã gặp qua quá nhiều chuyện ly hợp, luôn muốn hướng tới một mối quan hệ ổn định giống như vậy.
Thế nên hiện tại Tiêu Chiến không thể không lo lắng cho đối phương, cậu nhìn Vương Nhất Bác, nhịn không được mà buột miệng hỏi: “Anh đã kết hôn sao?”
Vương Nhất Bác hơi giật mình, tất cả mọi người ở đây đều sửng sốt.
Omega lại đi hỏi Alpha loại vấn đề này, là ám chỉ cái gì, đều là người trưởng thành sao có thể không hiểu được.
Mà cũng không phải là lén lút nhỏ giọng hỏi!
Tầm mắt Vương Nhất Bác dừng ở trên mặt Tiêu Chiến, muốn nhìn ra ý đồ của cậu khi nói ra câu hỏi này: “Vẫn chưa”
Ngay sau đó Tiêu Chiến lại hỏi tiếp: “Anh bao nhiêu tuổi rồi?”
Một bên hỏi một bên cậu hồi tưởng lại, trong sách vị tổng tài nhà giàu kia kết hôn năm bao nhiêu. Nghĩ tới nghĩ lui mới phát hiện vì hắn là nhân vật lót đường mờ nhạt nên tác giả không có chi tiết nhắc đến, cậu chỉ nhớ pháo hôi thụ kết hôn lúc 19 tuổi, năm nhất đại học.
Trong tiểu thuyết tựa hồ đã đề cập qua, hai người kém gần mười tuổi, nếu đúng như vậy thì vị tổng tài kia đại khái cũng trên dưới 29 tuổi.
Sắc mặt Naru xoát cái liền không tốt, vội vàng vỗ bả vai của Tiêu Chiến một cái nhắc nhở “Con hỏi những vấn đề này để làm gì?”
Vương Nhất Bác là một trong những người trẻ tuổi có nghề nghiệp ổn định, gia cảnh lại tốt, thường xuyên đứng đầu bảng xếp hạng Alpha độc thân muốn được hẹn hò nhất. Hai năm trước đây người hâm mộ không ít, còn có rất nhiều tin đồn không tốt lắm lưu truyền.
Sau đó lại có lời đồn đãi rằng công ty truyền thông suy sụp, bị Vương thị thu mua, rốt cuộc đề tài về Vương tổng đều bị xoá sạch.
Phải biết rằng, người ở thế giới này vừa mới tốt nghiệp đều sẽ kết hôn, Alpha ưu tú trẻ tuổi còn độc thân phi thường ít, càng đừng nói vượt quá tuổi 25.
“Vấn đề này có cái gì không thể hỏi?” Khi Tiêu Chiến trả lời, mắt vẫn nhìn sang Vương Nhất Bác một chút.
Vì thế Vương Nhất Bác biểu tình không biến hoá đáp: “Năm nay tôi 28 tuổi, vấn đề này cùng việc chúng ta ký hiệp ước có quan hệ sao?”
Tiêu Chiến chậm rãi lắc đầu:”Không quan hệ, anh có quen biết người nào tên Triệu Kỳ không?”
Triệu Kỳ, chính là tên pháo hôi thụ trong quyển sách kia.
Hết chap 05.