Khương Tuyết Ninh đã dự định rời kinh tránh họa, tiền tài liền trở thành đại sự cần cân nhắc nhất. Cho nên nàng phân phó: “Đi đem đồ vật trong phòng đều chuyển đến, ta xem một chút.” Hai nha đầu đều sửng sốt.
Đồ vật của cô nương nhà mình từ trước đến nay đều không có đếm, mà là có mới nới cũ, có đôi khi nhận phân lệ, đồ thưởng, hoặc là một vài thứ tiểu hầu gia đưa tới, nàng đều là mang một lần hai hồi ném một bên, cũng không quan tâm chúng ở đâu. Cho nên trong phòng có mấy hạ nhân tâm địa xảo trá, Vương Hưng Gia đứng đầu, thường lấy cắp đồ của cô nương. Cô nương lại mắt nhắm mắt mở cho qua, đều không nói gì. Bỗng nhiên lại kiểm tra đồ…
Đường nhi cùng Liên nhi liếc mắt nhìn nhau. Đường nhi còn tốt, bảo trì bình thản. Liên nhi lại nhịn không được, hưng phấn nắm tay, vội nói: “Vâng, các nô tì tới đây mau!”
Trong ấn tượng của Khương Tuyết Ninh, bốn năm này nàng nhận đồ không ít. Nhưng đợi hai nha đầu thu thập mang đến, chỉ còn lại hai cái hộp. Minh châu mỹ ngọc, vàng bạc trang sức. Tiện tay khẽ lướt thấy chất lượng cũng không tệ lắm, nhưng số lượng quả thực có chút ít ỏi.
Nàng cầm lên một bích tỉ châu xuyên long lanh, cười một tiếng, lại ném trở về trong hộp, chỉ nói: “Gọi người vào cho ta, trong trong ngoài ngoài một người cũng không được thiếu.”
Hai nha đầu xuống dưới gọi người.
Thật lâu sau, bảy tám người mới lục tục đến đông đủ, lại đứng lộn xộn, đầy vẻ khinh mạn mà lười nhác. Nha hoàn bà tử đều xì xào bàn tán, đoán nàng muốn làm gì.
Khương Tuyết Ninh an vị tại gần cửa sổ trên giường, nửa dựa vào gối gấm, bưng chén trà nhấp một ngụm, yên lặng lạnh nhạt đánh giá những người này. Lại một hồi lâu sau, Vương Hưng Gia mới đến.
Buổi sáng, dưới hiên, nàng bị Khương Tuyết Ninh dọa gần chết, vừa rồi nghe nói Khương Tuyết Ninh gọi người, liền vội vã chạy đến, cười nịnh hót: “Rất nhiều chuyện còn chưa làm xong nữa, cô nương bỗng nhiên gọi tất cả tới, là có chuyện gì muốn bàn giao sao?”
Khương Tuyết Ninh lười nói nhảm với các nàng, chỉ hai hộp nhỏ trên bàn, thản nhiên nói: “Cũng không có gì quan trọng hay khẩn cấp, các ngươi nhìn hai hộp rỗng này. Các ngươi ngày xưa lấy đi bao nhiêu, đều trả lại cho ta.” Vương Hưng Gia sắc mặt lập tức thay đổi. Những người khác cũng khẽ giật mình.
Trong phòng không có thanh âm nào, yên tĩnh cực kỳ, người người ánh mắt lấp lóe, nhưng ai cũng không mở miệng. Khương Tuyết Ninh nhìn cười: “Đều không có lấy đúng không?” Vương Hưng Gia lấy nhiều nhất, cũng biết trong phòng này không có mấy người sạch sẽ, mọi người bao che lẫn nhau còn không kịp, chỉ thấy đây là chuyện nhỏ, giả vờ ngạc nhiên nói: “Cô nương nói gì vậy! Thật là dọa nô bộc chúng ta. Tất cả mọi người trong phủ hầu hạ ngài, to to nhỏ nhỏ, mọi việc, đều là vì ngài, ai dám lấy đồ của ngài chứ?”
Khương Tuyết Ninh không nghe nàng, chỉ chuyển mắt nhìn những người khác: “Các ngươi cũng nghĩ như vậy sao?” Những người khác hai mặt nhìn nhau. Nhưng chuyện này ai dám đứng ra thừa nhận? Nhị cô nương không rõ mình rốt cuộc có bao nhiêu đồ mà bọn hắn đều biết cả, giả như tra ra thiếu đi vài thứ thì có ích gì, cũng không thể vô duyên vô cớ liền kết luận là các nàng cầm. Ai mà đứng ra nhận, chính là đồ ngốc. Đạo lý đơn giản ấy các nàng vô cùng rõ ràng, cũng cảm thấy có thể Khương Tuyết Ninh thấy đồ đạc quá ít nên mới tức giận, nhưng tính tình ngoài mạnh trong yếu của nàng thì cũng chẳng làm ra chuyện gì to tát.
Cho nên nàng hỏi xong, vẫn không ai trả lời.
Bên trong còn có tiểu nha đầu mặt trái xoan phụ họa Vương Hưng Gia: “Cô nương thật đúng là nghĩ sao nói vậy, oan uổng hạ nhân chúng ta tân tân khổ khổ hầu hạ ngài, thật khiến chúng ta thất vọng đau khổ!” Khương Tuyết Ninh cũng không tức giận, chỉ nói một tiếng: “Được.” Nói xong nàng liền giẫm lên ghế con đứng lên, tùy ý phủi tay, cũng mặc kệ bọn họ, đi ra ngoài.
Tất cả mọi người ngơ ngác. Vương Hưng Gia cũng vậy, còn tưởng nàng muốn nói lý lẽ một phen, không nghĩ cứ vậy mà đi. Tâm tư căng thẳng lại thả lỏng, lại có mấy phần mơ hồ bất an: “Cô nương định làm gì đây?” Lúc này Khương Tuyết Ninh đã đi ra ngoài.
Vương Hưng Gia đứng tại sau lưng nàng, cẩn thận nhìn phương hướng, bỗng nhiên tái mặt —— Hướng này rõ ràng là đi thư phòng của lão gia!
Tình hình lúc nãy, Khương Tuyết Ninh nhìn rõ ràng. Đám nha hoàn bà tử này nhất thời không cách nào xử lý. Nàng tất nhiên có biện pháp giày vò đám người này, những chuyện nhỏ nhặt bên trong nội trạch thực không đáng để nàng tốn công, không lẽ lại cùng đám người này đánh nhau như gà chọi.
Có phiền phức thì tìm cha xử lý.
Mau chóng giải quyết là tốt nhất. Mạnh thị đối với đích nữ được thiếp nuôi lớn lại tính cách khác người này không thân thiết, nhưng Khương Bá Du đối nàng vẫn không tệ, khả năng vì Yến Lâm, thậm chí còn có thể nói là dung túng. Chuyện trừng trị nha hoàn bà tử này, chỉ cần nói với cha một rõ ràng là được. Nhiều lắm thì mất công giải thích nguyên nhân. Đây là sở trường của Khương Tuyết Ninh nên nàng không sợ.
Thư phòng Khương Bá Du ở góc đông tiền viện, thấp thoáng phía sau mấy cây hòe già nhìn có mấy phần ấm áp.
Khương Tuyết Ninh vừa đi tới gian ngoài. Thấy gã sai vặt áo xanh đứng bên cửa là Thường Trác – người hầu thân cận của Khương Bá Du; bên trong có một hàng bốn cái ghế dựng sát tường, nam tử ngồi cái ghế cuối cùng kia, mặc thường phục Cẩm Y vệ xanh đen, trên lưng treo lệnh bài, cao lớn trầm ổn, ngũ quan tuy bình thường, nhưng lại có đôi mắt như chim ưng thâm trầm tính toán.
Lúc Khương Tuyết Ninh nhìn thấy hắn, hắn cũng nhìn thấy Khương Tuyết Ninh. Tức khắc, người liền đứng dậy, bình tĩnh chắp tay chào nàng: “Nhị cô nương.”
Chu Dần Chi.
Kiếp trước thăng cấp tới Cẩm Y vệ đô chỉ huy sứ, là quan chưởng ấn. Nhưng người này trong triều nổi danh “Ba họ gia nô”.
Ban đầu chỉ là nhi tử một hạ nhân Khương phủ, bị liên luỵ chuyện của Uyển nương, cả nhà đều phải tới điền trang. Sau khi lớn lên cũng làm chút việc nặng, còn cùng tiên sinh trong học đường học được mấy chữ, tự đọc vài cuốn sách.
*Truyện được dịch và đăng tại annguyet8797.wordpress.com mang đi xin ghi nguồn.*
Khương Tuyết Ninh khi về kinh, không người đi theo, liền mời hắn cùng người trong kinh, đưa mình trở về. Chu Dần Chi liền yêu cầu: Về kinh, Khương Tuyết Ninh nói với Khương Bá Du mấy câu, cho hắn đi theo đại nhân làm việc. Khương Tuyết Ninh đồng ý. Đến kinh thành, Chu Dần Chi theo Khương Bá Du làm việc. Khương Bá Du nhìn hắn xử sự thỏa đáng, có tính toán nên hai năm trước tiến cử hắn đến Cẩm Y vệ, cho hắn một chức nhỏ. Hắn cũng chịu khó phấn đấu, nay đã là chính lục phẩm Cẩm Y vệ quản một trăm hộ.
Khương Tuyết Ninh nhớ không lầm, ở kiếp trước, một tháng sau, nàng sẽ nhờ Chu Dần Chi tra rõ thân phận Thẩm Giới. Mà Chu Dần Chi ra điều kiện là tiến cử hắn với tiểu hầu gia Yến Lâm. Bởi vì cái gọi là “Quân tử đồng đạo, tiểu nhân cùng lợi”. Nàng cùng Chu Dần Chi ở giữa chính là “Bởi vì lợi ích mà hợp”, có chuyện để trao đổi, tất nhiên là thành giao. Trước khi Dũng Nghị hầu phủ xảy ra chuyện, hắn liền tóm lấy cơ hội thượng vị, thành từ ngũ phẩm “Phó thiên hộ”.
Về sau Khương Tuyết Ninh gả Thẩm Giới, Chu Dần Chi liền theo Thẩm Giới. Chờ Thẩm Giới đăng cơ, cũng có chút tín nhiệm hắn. Cuối cùng hắn làm quan đến đô chỉ huy sứ, địa vị ngang hoạn quan chưởng quản đông xưởng, làm rất nhiều việc, nên làm có không nên làm cũng có, trong triều cũng thu được thế lực không nhỏ.
Chỉ tiếc, kết cục cực thảm. Sau khi Tạ Nguy từ sau màn xuất hiện nắm giữ triều chính, khống chế cung đình, chuyện đầu tiên là sai người loạn tiễn bắn chết hắn, đầu lâu dùng ba cây đinh sắt dài đính bên trên cửa cung, văn võ bá quan ra vào đều nhìn thấy.
Khương Tuyết Ninh tuy không tận mắt thấy, chỉ nghe cung nhân đồn, vẫn cảm thấy đáy lòng phát lạnh.
Nói đến… Dũng Nghị hầu phủ bị liên luỵ trong sự kiện Bình Nam vương mưu nghịch, là Cẩm Y vệ làm. Một ý niệm trong đầu bỗng xẹt qua, Khương Tuyết Ninh nhìn Chu Dần Chi, cũng không hoàn lễ, chỉ gật đầu một cái, sau đó liền quay người nói với Thường Trác: “Phụ thân có bên trong không?” Thường Trác nói: “Bên trong, nhưng có khách.”
Khương Tuyết Ninh nhăn mi, hồi tưởng tính tình được nuông chiều của mình thuở thiếu thời, nói: “Ta mặc kệ. Đám nha hoàn bà tử kia trong phòng ta làm phản rồi, trộm đồ của ta, cùng hợp mưu khi dễ ta. Ngươi đi vào nói một tiếng cùng phụ thân, ta chỉ cần một câu thôi, liền trừng trị các nàng!” Thường Trác có chút xấu hổ, nhưng cũng biết tính nết vị nhị cô nương này, xốc rèm đi vào trong phòng bẩm báo. Khương Tuyết Ninh ngồi xuống ghế ở gian ngoài. Chu Dần Chi lại không ngồi, chỉ đứng một bên, ngẫu nhiên liếc nhìn nàng một cái.
Lại nói lúc Thường Trác đi vào bẩm báo, Khương Bá Du đang tự mình pha trà cho khách. Hắn ngày thường tướng mạo nho nhã, chững chạc, lại nuôi một bộ râu đẹp, ngược lại có mấy phần khí độ. Nghe Thường Trác nói thầm là Khương Tuyết Ninh tìm, hắn liền chau mày: “Hồ nháo!”
Thường Trác giương mắt xem xét vị ngồi đối diện Khương Bá Du, cũng cảm thấy có chút xấu hổ, càng thấp giọng nói: “Nhị cô nương nói là trong phòng nha hoàn bà tử tay chân không sạch sẽ…” Kể hết lại mọi chuyện.
*Truyện được dịch và đăng tại annguyet8797.wordpress.com mang đi xin ghi nguồn.*
Khương Bá Du nghe xong vẻ mặt kinh hỉ, hai mắt tỏa sáng: “Nàng thật sự nói vậy?” Thường Trác gật nhẹ đầu. Khương Bá Du lập tức vỗ tay mà cười: “Nha đầu này thế mà cũng có lúc nghĩ thông, không phải nhất thời giận dữ làm trước nghĩ sau chứ? Hạ nhân trong phòng nàng vụng trộm không tuân thủ quy củ, phu nhân nói mấy lần, ta đã sớm muốn xử lý, đang lo không có cơ hội! Ngươi lập tức đi gọi tới cho ta! Tuyệt đối đừng chờ Ninh nha đầu kịp nghĩ lại, cơn giận qua rồi muốn làm gì cũng khó!”
Thường Trác nhìn lão gia nhà mình hưng phấn, không khỏi càng xấu hổ. Chính Khương Bá Du còn không biết, quay đầu nói với khách nhân ngồi đối diện: “Cư An, sợ phải chậm trễ tiếp đãi người một hồi, trong phủ ta có chút chuyện bẩn thỉu, xử lý xong sẽ lập tức trở lại.” Khách nhân mỉm cười, chỉ nói: “Không sao.”