Dạo này bận quá, nếu bộ Hộ không đến khóc than với anh thì Vương Điền suýt quên mất việc này. Bây giờ cõi lòng rối bời, song anh vẫn phải mở thư ra đọc.
Bách Lý Thừa An đúng là có chút tài cán. Chỉ qua một tháng ngắn ngủi, không riêng tình trạng tai ương giảm bớt phần nào, y còn điều tra ra mấy tên tham quan trong quá trình tiếp nhận lương thực, trên thư lại khéo léo đề cập thêm việc đoàn người gặp phải nhiều vụ ám sát bởi những thích khách coa hành vi khác thường.
Thích khách khác thường… Thời buổi này thích khách cũng được phân chia chủng loại sao?
“Bách Lý đại nhân nói rằng nếu suôn sẻ thì tháng sau có thể về kinh.” Người tới bẩm báo.
“Trẫm biết rồi.” Vương Điền đặt thư sang bên cạnh, vẫy lui người đưa thư. Chuyện Hoàng đế thật trở về khiến anh làm gì cũng chẳng còn hơi sức… Lần gặp đầu đột ngột quá, người này còn chẳng hề ra chiêu theo lẽ thường tình.
Vương Điền day mạnh ấn đường. Suy cho cùng vẫn do anh lưỡng lự thiếu quyết đoán, thành thử mất đi cơ hội dẫn trước. Rõ ràng kế hoạch đang ổn thỏa, một khi Lương Diệp đích thực xuất hiện, anh phải kết liễu tính mạng đối phương ngay lập tức, thế nhưng anh đã cố tình bắn trượt mũi tên đầu tiên. Và dẫu dứt khoát được thì với kỹ thuật của Lương Diệp, hắn vẫn có cơ hội tránh thoát.
Anh đã coi thường Lương Diệp. Trước kia người ta chỉ đồn Lương Diệp hoang đường và điên khùng ra sao, chứ chưa một ai đề cập rằng võ công của Lương Diệp xuất sắc đến nhường nào.
Vương Điền ủ rũ một chốc, tiếp đó lại mở to mắt vực dậy tinh thần. Bất kể Lương Diệp điên thật hay điên giả, bây giờ giữ hắn lại chắc chắn sẽ hữu ích. Chỉ cần anh còn sống thì luôn còn cơ hội lật ngược thế cờ. Ngoài ra, anh và Lương Diệp trông giống nhau như đúc, đây chính là thứ vũ khí sắc bén tự nhiên ban cho của anh.
“Bẩm Bệ hạ, Thái Hoàng Thái Hậu cho người tặng chè hạt sen tới ạ.” Vân Phúc dẫn một thái giám lớn tuổi tiến vào.
Vóc dáng thái giám già này khá thấp bé gầy gò nhưng lại trông rắn rỏi, tuổi tầm năm-sáu mươi, nếp nhăn trên mặt nhiều đến hơi sợ. Cung nữ cầm theo hộp đồ ăn đi đằng sau.
Người đó nói: “Nô tỳ Dương Mãn gặp qua Bệ hạ, Thái Hoàng Thái Hậu người nhớ ngài, dặn dò lão nô mang đồ cho ngài, nói rằng ngài đừng làm lụng vất vả quá, nên dành thời gian giữ gìn long thể hơn mới phải.”
“Hoàng tổ mẫu có lòng.” Vương Điền cười khẽ: “Vân Phúc, nhận lấy.”
Vân Phúc tiến lên nhận hộp đồ ăn. Đúng lúc đó, Dương Mãn nói: “Cháo này phải tranh thủ ăn lúc còn nóng mới ngon ạ.”
Đuôi lông mày Vương Điền khẽ nhúc nhích.
Trước đây, cứ cách vài ngày Thái Hoàng Thái Hậu lại sai người đưa cháo tới một lần. Anh không để bụng lắm, cứ thế uống luôn. Tuy nhiên sau khi uống xong, anh thấy đầu đau ghê gớm, gọi Thái y tới khám cũng không khám ra gì. Từ đó về sau, những lần họ đưa cháo tới, anh không đụng vào nữa.
Nghe Vân Phúc kể trước kia Lương Diệp bị tật bệnh ở đầu, anh rất khó liên tưởng được. Mãi đến hôm nay gặp Lương Diệp, anh mới thấy người này thật sự hơi bất thường.
“Bưng lên đi.” Vương Điền hơi suy tư, cho Vân Phúc bưng cháo lên. Dương Mãn đứng cạnh không hề có ý rời đi.
Anh khuấy cháo chậm như rùa, múc lên để bên miệng nhấp một miếng, đang định nhân cơ hội này ngất xỉu, nào ngờ bụng chợt đau quặn, tay chân như mất hết sức lực, cứ thế ngã ngồi dưới đất. Chén ngọc đựng đầy cháo rơi xuống vỡ nát.
“Bệ hạ!” Vân Phúc khiếp đảm.
Dương Mãn cũng kinh ngạc lạ thường: “Mau! Mau truyền Thái y!”
Vương Điền chỉ thấy đau thấu tim, vậy mà đầu óc lại tỉnh táo đến phát sợ. Anh đau tái mét mặt mũi, mu bàn tay lại ngưa ngứa, bèn cúi xuống xem, phát hiện dưới làn da ở mu bàn tay có thứ quái dị nào đó đang nhấp nhổm, màu xanh đen ấy khiến người ta nhìn mà sợ hãi tột độ.
Anh nhớ tới viên thuốc đắng nghét Lương Diệp ép mình nuốt kia.
Hay cho Lương Diệp nhà ngươi.
Đợi đến khi Thái y tức tốc chạy đến nơi, cơn đau khoét tim đục xương kia đã hết, như thể bấm một phát rồi đi luôn. Vương Điền nằm rệu rã trên giường, mặc cho Thái y bắt mạch, toàn thân như vừa vớt từ dưới nước lên.
“Hoàng nhi! Hoàng nhi ơi!” Thái Hậu chưa thấy người đã nghe tiếng: “Ôi Hoàng nhi số khổ của ta, đây lại bị sao vậy?!”
Ngay sau đó chính là tiếng trang sức va lách cách vào nhau, kèm theo mùi phấn son nồng nặc.
Vương Điền vừa ngửi vừa nghe đến nhức đầu. Anh cứ thế nhắm mắt lại, một bàn tay mất hết sức lực bị người ta nắm lấy, kế đó chính là tiếng hét chói tai: “Sao cổ tay con lại sưng thành nông nỗi này rồi Hoàng nhi!? Các người chăm sóc con ta kiểu gì đấy?! Thái y mau xem thử cổ tay Hoàng đế đi!”
“Hồi bẩm Thái Hậu nương nương, xin người hãy để vi thần bắt mạch cho Bệ hạ đã ạ.” Lý Thái y đổ mồ hôi lạnh nhiều như tắm: “Xin người hãy buông tay Bệ hạ ra trước.”
Thái Hậu hậm hực buông lỏng tay, cầm khăn lau mồ hôi trên trán giúp Vương Điền, móng tay dài ngoằng chọc thẳng vào trán anh.
“…” Vương Điền bị đau, buộc phải mở mắt ra.
“Cảm ơn trời đất, cuối cùng Hoàng nhi con cũng tỉnh rồi!” Thái Hậu lại định đưa tay véo đùi. Vương Điền thấy mà mệt, càng không thích nghe tiếng gào như khóc tang của bà hơn, bèn túm lấy tay bà: “Con không sao.”
Thái Hậu thoáng sửng sốt, biểu cảm muốn khóc giả vờ giả vịt kia ngưng đọng trên gương mặt. Bà dè dặt rút tay mình ra, ngại ngùng nói: “Không… không sao thì tốt rồi.”
Như thể đang sợ anh vậy.
Vương Điền chẳng thừa hơi quan tâm đến bà, chỉ cảm giác toàn bộ sức lực của mình bỗng như bị rút cạn. Anh mơ màng nhắm hai mắt lại.
“… Sức khỏe của Bệ hạ không có vấn đề gì, chỉ do thời gian này mệt nhọc quá độ, thể lực hết gồng nổi nên mới ngất xỉu…” Giọng Thái y vang lên loáng thoáng bên tai anh.
“… Băng bó chút cho cổ tay Hoàng nhi ta đi… Vân Phúc, làm kiểu gì vậy…”
“… Nô tỳ không biết ạ…”
Vương Điền nặng nề chìm vào giấc ngủ. Giấc mơ của anh thật kỳ lạ, lúc thì đang ở khu vực đấu thầu, lúc thì trên đường đến hầm rượu, lúc lại biến thành cảnh tượng chó điên Lương Diệp nhe răng trợn mắt với mình, khiến anh tức tới nỗi quăng mạnh chai rượu đi.
“Hờ, vật vã thành vậy rồi mà vẫn hung dữ ghê.”
Vương Điền gian nan mở mắt. Trong phút chốc, anh cho rằng mình đang soi gương. Thế nhưng nụ cười ác liệt chợt hiện trên khuôn mặt đối phương khiến anh tỉnh táo lại ngay lập tức, dâng lên theo đó chính là cơn phẫn nộ.
Lương Diệp ném cổ tay băng bó dày cộp của anh lên chăn, chế nhạo: “Một con sâu nhỏ thôi đã làm cho ngươi ngủ lâu vậy rồi, yếu thật đấy.”
Ánh nến lay động, chiếu rọi gương mặt hết sức đáng giận này.
Vương Điền lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn: “Quả nhiên là trò quỷ ngươi bày ra.”
Có vẻ Lương Diệp được dáng vẻ giận dữ của anh lấy lòng. Hắn ngồi xếp bằng lên giường, vén tay áo lên cho anh xem cổ tay mình. Phía dưới đường gân xanh nhạt màu có một cục nhỏ xanh đen nhô lên, gần giống với thứ Vương Điền thấy ở mu bàn tay mình lúc trước. Hắn vô cùng hào hứng giới thiệu với Vương Điền: “Đây là sâu độc trẫm làm ra được trong chuyến đi Nam Cương lần trước, nhờ đám người Nam Cương kia mãi chúng mới đồng ý dạy, đây là lần đầu tiên sử dụng. Thế nào, xịn chứ?”
Xịn cái đồ quỷ to đầu nhà ngươi ấy!
Tưởng tượng đến cảnh trong cơ thể mình có con sâu tởm lợm chết đi được, toàn thân Vương Điền đều khó chịu: “Có phải ngươi bị điên không hả Lương Diệp?”
“Ban đầu đám người Nam Cương kia không chịu dạy, trẫm cũng không tiện ép họ nên giết mười tên trong một nén hương, thế là học được trong vòng chưa đầy nửa nén hương.” Lương Diệp chỉ lo kể chuyện của mình, cúi đầu vuốt ve cổ tay, nhíu mày nhớ lại: “Loại này hình như tên là sâu độc mẹ-con, sâu mẹ chết thì sâu con cũng chết, sâu mẹ sống ắt sâu con sẽ sống. Trẫm không tin cho lắm. Ngươi nói xem, nếu giết trẫm thì ngươi có sống được tiếp hay không?”
Dường như Lương Diệp cảm thấy ý tưởng này rất thú vị, nụ cười từ từ nở rộ trên mặt hắn. Sống lưng Vương Điền chợt lạnh, da đầu anh tê rần.
Cặp mắt thể hiện đầy sự hứng thú kia của Lương Diệp đang nhìn sâu vào mắt anh. Hắn cảm thán: “Thì ra lúc sợ hãi trông trẫm như thế này.”
Vương Điền sa sầm mặt: “Rốt cuộc ngươi muốn ta làm gì?”
Lương Diệp ngó lơ, ngắm nghía ngón tay mình, nhéo ngón trỏ anh chọt chọt vào sâu độc đang yên ắng chờ đợi ở cổ tay hắn, cúi đầu nói liên miên: “Trẫm vẫn chưa nghĩ ra, chi bằng ngươi nói cho trẫm nghe trước đi. Ngươi tên là gì, đến từ đâu vậy?”
Ngón tay Vương Điền bị hắn nhéo đi chọc vào con sâu khiến anh rợn người, muốn rút tay mình ra nhưng thất bại.
Lương Diệp cúi xuống thổi khí lên mặt anh: “Ngươi muốn bị đau thêm lần nữa sao?”
Vương Điền khẽ nghiêng đầu: “Vương Điền.”
Ánh mắt Lương Diệp lướt qua cần cổ thon dài trắng nõn của anh, ngón tay nhéo tay chọc chọc vào bên cổ, vui vẻ cười thành tiếng.
……………………………………………………
Tác giả có chuyện muốn nói:
Vua Lương: Trẫm đây chưa bao giờ đe dọa ai.
Sếp Vương: Chú cảnh sát ơi, chính là hắn đó ạ!