Không có trao đổi, Trần lão chỉ gật đầu với Trình Tri Hàn một cái rồi mạnh ai nấy rời cung.
***
“Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân, đại tiểu thư xảy ra tranh chấp với Tô tiểu thư ở thư viện.”
Nha hoàn A Xuân gấp gáp chạy vào hậu đường báo tin.
Lý Uyển chau hàng mày thanh tú, thấy bên ngoài thấp thoáng y sĩ của Y các. Nàng hỏi: “Tam cô gia không có ở thư viện sao?”
A Xuân đáp vâng: “Tam cô gia về nhà với tam tiểu thư rồi ạ. Hay nô tỳ đi tìm tam cô gia?”
“Không cần.” Lý Uyển ngăn lại, sai người đi chuẩn bị xe ngựa, bước nhanh ra cửa: “Tam tiểu thư vừa mang thai, để cô gia ở bên muội ấy, đừng kinh động khiến muội ấy lo lắng. Ta đến thư viện xem đại tiểu thư.”
…
…
Lúc Lý Uyển đến, tranh cãi ở thư viện tạm thời đã lắng xuống, nhưng vẫn còn một số học sinh vây lại tụm năm tụm ba.
Sau khi tìm hiểu một chút, biết được một vài thế lực muốn vạch rõ ranh giới với Thiệu Kỳ, cho nên để con cái nhà mình giả vờ tìm Tri Dĩnh bày tỏ may mắn thay nàng vì ban đầu không thể nên duyên cùng Thiệu Kỳ, bằng không sẽ rước lấy ác nhân, còn bị liên lụy.
Một ná hai chim, vừa bày tỏ thái độ phê phán ghét bỏ Thiệu Kỳ, vừa lấy lòng tân Trạng nguyên công tiền đồ vô lượng Trình Tri Hàn.
Mà người làm ra động tĩnh lớn nhất, thể hiện thái độ gay gắt nhất, chính là gia đình ‘vị hôn thê’ của Thiệu Kỳ, tiểu thư Tô Vân Bình.
Nhưng đối tượng lợi dụng lại không hề hợp tác.
Trình Tri Dĩnh chẳng những không tát nước theo mưa, mượn thế vạch rõ giới tuyến với tên tội nhân phản nghịch, ngược lại nàng còn cứng rắn tranh biện cho hắn, một khi còn chưa đưa ra được chứng cứ xác đáng chứng minh hắn thực sự bán nước, nàng vẫn sẽ, tuyệt đối tin vào con người của Thiệu Kỳ.
Nhưng Trình Tri Dĩnh vô cùng tin tưởng, sẽ không có chứng cứ.
Trình Tri Dĩnh không biết thời thế khiến bọn họ cảm thấy xấu hổ tức giận, vì thế mới có trận tranh cãi vừa nãy trong học viện.
Lý Uyển nhìn một lượt xung quanh, lại cho gia nhân đi tìm, nhưng không thấy Trình Tri Dĩnh.
Mà đám người kia thấy Lý Uyển đến, vội vàng tiến đến vờ như hữu ý vô tình, bóng gió Trình Tri Dĩnh không biết phân biệt thị phi, sẽ làm ảnh hưởng tiền đồ của Hàn Lâm Học sĩ Trình đại nhân.
Thậm chí có người vì muốn cường điệu thái độ của nhà mình, vọng động nói lời quá quắt: “Trình phu nhân, phu nhân xuất thân thư hương, gả cho người tốt, nhưng lại gặp phải một trưởng tỷ phu gia lỗ mãng…”
“Tô tiểu thư!”
Lý Uyển khẽ cao giọng cắt lời Tô Vân Bình, “Tô tiểu thư nói chuyện hãy giữ ý. Trưởng tỷ ta vốn là người thẳng thắn chân thật, dùng tâm để nhìn người, sẽ không vì đôi lời gió bay phố chợ, chưa có chứng cứ xác đáng mà phán định một người. Trưởng tỷ như mẹ, những gì trưởng tỷ đã vì phu quân ta bỏ ra, Lý Uyển ghi lòng tạc dạ. Đức hạnh của trưởng tỷ, phu phụ ta tuyệt đối không cho phép kẻ nào xuyên tạc.”
…
Mà lúc này, trong Hàn Lâm viện bộn bề chính vụ, Trình Tri Hàn bận rộn biên tu thư tịch đến chiều vẫn chưa về nhà.
Tin tức bên ngoài sớm cũng theo một vài phương cách truyền vào tai ít quan viên trong cung.
“Trình đại nhân giữ chức Hàn Lâm viện, học thức cao rộng, làm người đoan chính hiểu lễ, chỉ tiếc gia tỷ nông cạn không biết đúng sai, gây nên dư luận!”
Có người thực sự tiếc hận thay hắn, bị tỷ tỷ thứ xuất làm ảnh hưởng danh dự cùng tiền đồ, cũng có kẻ là đang bỏ đá xuống giếng, chê cười đại tỷ Trình gia học ít hiểu nông, mới không tri thư đạt lễ, không tỏ thị phi.
Trình Tri Hàn trước sau không tranh luận cùng bọn họ, lúc ra về, Trình Tri Hàn lại đột nhiên lên tiếng, thái độ đoan nghiêm minh xác.
“Trưởng tỷ, Trình Tri Dĩnh, xả thân cứu bách tính trong đại dịch là nhân. Gia phụ mất sớm, trưởng tỷ thay cha chống nhà, thay mẹ chăm lo đệ muội là hiếu. Trưởng tỷ, chữa bệnh bốc thuốc tuân theo thứ tự, ra đường kính lão nhượng ấu là lễ. Trưởng tỷ, gặp giàu sang không xu nịnh là tiết, thấy bạn hoạn nạn sa cơ không xa lánh, đó là nghĩa.” Trình Tri Hàn ánh mắt sáng ngời, ngữ khí kiên định như sơn: “Trưởng tỷ Tri Dĩnh có thể không tri thư thông tứ nghệ hoạ thi cầm kỳ, nhưng ta cho rằng người hiểu được làm được nhân – hiếu – lễ – tiết – nghĩa thì không thẹn chữ ‘đức’, có thể ngẩng cao đầu làm người. Tri Hàn tự hào vì có trưởng tỷ như vậy!”
Hắn nói xong bước ra khỏi Hàn Lâm viện, đầu cũng không quay lại.
Ở một chỗ khuất gần đó, Trung thư lệnh Lý đại nhân cùng với Đại học sĩ mỉm cười gật đầu, ánh mắt thưởng thức.
“Nữ tế của ta khá lắm, ta rất thích đứa trẻ này, con ta quả là có mắt nhìn, không hề làm lão phu thất vọng.”
Đại học sĩ cũng gật đầu: “Đứa trẻ rất tốt, ngay thẳng đoan chính, biết tri ân nhớ cội, tương lai sẽ là rường cột quốc gia. Rất tốt!”
Không phụ khó, không bợ đỡ quyền uy, có chính kiến, không vì dư luận mà hùa theo chỉ trích trưởng tỷ một lòng chăm lo cho mình, kiên trì, bền vững, chính trực. Hơn nữa học thức cùng tài năng của hắn càng là điều khó có được. Sau khi nghe được những lời Trình Tri Hàn vừa nói cùng tin tức mấy ngày nay, Lý đại nhân và Đại học sĩ đưa ra nhận xét như vậy, đánh giá Trình Tri Hàn rất cao.
“Chẳng qua…” Đại học sĩ vuốt chòm râu: “Cứng quá sẽ dễ gãy, ta vẫn cần rèn luyện hắn nhiều hơn. Tránh lại như…”
Lý đại nhân hiểu rõ thở dài: “Phiền lão huynh để mắt nó nhiều hơn, nữ tế này của ta sẽ không làm huynh thất vọng.”
“Đó là đương nhiên!”
“Đáng tiếc thay lão Học sĩ, Tiểu Thiệu là tướng tài… Cục diện hiện tại huynh thấy sao?”
“Tam hoàng tử được cửu cửu Thừa tướng hết lòng nâng đỡ, họ ngoại thâu tóm triều đình. Thái tử hiện tại phải thấp giọng, Thánh thượng e đèn sắp cạn dầu, thành bại là trong chuyến đi Tùy Dương lần này, chúng ta ở trong triều phải dốc hết sức kiềm chế cục diện, nắm được danh sách những quan viên nhúng tay trong chuyện này, chờ Thái tử đưa bằng chứng về.”
“Tiểu Thiệu chỉ đưa được một chút thông tin về, còn bản thân cậu ấy… Nếu cậu ấy đã biết mình bị phản bội, di thể cũng chưa tìm thấy, có khi nào…?”
Đại học sĩ lắc đầu: “Ta không biết, nhưng nhiều khả năng là trong tình thế rơi vào tử cảnh cậu ấy liều chết nghĩ biện pháp truyền tin về, bằng không đầu mối cũng không mơ hồ đến vậy, khả năng còn sống… không cao.”
Mà lúc này, trên một cỗ xe ngựa ngoài ngõ sau thư viện Chiêu Hiền, Trình Tri Dĩnh đối mặt với Trần Hoài Khanh lão Học sĩ, vừa rồi là Trần lão âm thầm gọi nàng từ đám đông cãi vã ra đây.
Trần lão: “Tiểu cô nương, ngươi không cần tranh cãi cùng bọn họ. Người đi trà cũng lạnh, bọn họ phủi sạch quan hệ với Kỳ nhi của ta còn không kịp, làm sao lại nghe ngươi nói. Lòng người ấm lạnh, đúng sai ở tâm, tự hiểu trong lòng là được, không cần vì Thiệu Kỳ mà rước lấy vạ lây, ta không hi vọng Trình gia một nhà của ngươi sẽ bị liên lụy.”
Trình Tri Dĩnh hiểu những lời Trần lão nói, nàng cúi đầu, khẽ cắn chặt môi lại thả lỏng, nàng chắp hai tay vái với ông ấy: “Đa tạ lời nhắc nhở của ngài, là tiểu nữ lỗ mãng.”
Nàng lui người lại chuẩn bị xuống xe, trước khi nhấc rèm cửa, nàng nói: “Tiểu nữ tin tưởng Thiệu tướng quân.”
Trần lão gật đầu với nàng.
“Đa tạ.”
Trình Tri Dĩnh mỉm cười rồi hạ rèm xuống xe.
“Thật là một kỳ nữ hiếm có!”
Lão quản gia nhìn bóng lưng đi xa của nàng cảm thán. “Một nhà thanh lương*.”
(* thanh: trong sạch, trong sáng; lương: cái tốt, cái đẹp)
“Quả thật hiếm có.” Trần lão thở dài u sầu, “Tiểu Trình đại nhân, nha đầu Trình Tri Dĩnh đều là kỳ nhân, có tài có đức, kết giao với người như vậy không cần mưu toan cầu tính, chỉ cần đơn giản chân thành là tốt.”
“Lão gia nói phải.”
Trần lão tựa vào buồng xe, “Cô bé này rất tốt, nếu Kỳ nhi còn sống…”
Lão quản gia tựa hồ có chút kinh ngạc: “Lão gia không coi trọng việc môn đăng hộ đối nữa ư?”
Trần lão ra hiệu cho xe chạy, nói: “Ta vốn không phải coi trọng xuất thân, ta là đang lo nghĩ chuyện tương lai lâu dài, nếu cưới nhau không cùng môi trường, hoàn cảnh có sự khác biệt quá lớn, khó tránh khỏi về lâu về dài sẽ có sự bất đồng quan điểm, bất mãn, rồi mâu thuẫn ngày càng lớn, cái nhà như vậy làm sao yên ấm, làm sao giáo dục con cháu đời sau! Ông có hiểu không!”