Tuy Chúc Vi Tinh bị thiếu hụt kí ức, nhưng nhận thức cơ bản về cuộc sống cũng phải có, học thổi sáo cụ thể phải cần bao nhiêu tiền thì cậu không rõ lắm, nhưng với hoàn cảnh gia đình hiện tại, cậu cảm thấy chuyên ngành này không thích hợp chút nào. Cậu đã học bao lâu rồi? Làm sao thi được? Cho là thi được đi, thế tại sao lại tùy ý để nhạc cụ nằm ở góc xó như vậy? Là do có việc bận hay là bản thân quá đỗi lười biếng?
Thả hộp sáo về chỗ cũ, Chúc Vi Tinh leo lên giường, nằm xuống tự hỏi.
Bà nội có lẽ là cân nhắc đến vết thương trên đầu cậu, chiếu là chiếu trúc, nhưng gối đầu thì bằng bông, mềm xốp một khối, còn có thể ngửi được hương thơm nhàn nhạt, là mùi thơm rẻ tiền, nhưng lại thúc giấc ngủ.
Chúc Vi Tinh mỏi mệt rũ mi mắt, trong đầu lờ mờ hiện lên hình ảnh ngõ Linh Giáp cùng đủ thứ ngổn ngang bên trong, so với ghét bỏ nơi này đơn sơ và nghèo khó, cái Chúc Vi Tinh để ý chính là phải đối mặt với căn nhà đã ở gần hai mươi năm này, cậu chỉ cảm thấy hoàn toàn lạ lẫm, không có cảm giác quen thuộc nào, tình cảm gì đó lại càng không.
Mình phải nhanh chóng thích ứng với mọi thứ, Chúc Vi Tinh tự nhủ.
Nghĩ tới nghĩ lui, cậu liền ngủ thiếp đi.
Đại khái là hoàn cảnh xung quanh đã đổi khác, Chúc Vi Tinh lại nằm mơ.
Không giống với một mảnh tối tăm bận trước, lúc này hình ảnh đã có màu sắc, nhưng lại quá lộng lẫy, kéo căng độ bão hòa đến mức không phân rõ được gì, hoa hoa một mảnh như bảng pha màu, giống núi giống sông, lại giống như người, hay động vật, tất cả đều kì lạ, mông lung như ảo ảnh. Tuy đôi mắt không hoạt động, nhưng may là tai còn có thể, cậu nghe được tiếng nhạc. Dương cầm, violin, ghi ta, tì bà, như trộn lẫn vào nhau, chồng chất tạp âm, thẳng đến khi mắt cùng tai cậu đều không chịu nổi sức nặng này nữa, ầm vang một tiếng…
Giấc mơ nổ tung!
Chúc Vi Tinh khó khăn mở mắt ra, đầu căng đau như một bộ nhớ 2G bị cứng rắn nhét vào 1T dữ liệu vậy, mất lúc lâu mới hòa hoãn lại tinh thần, cậu thấy trong phòng tối om, hẳn đã là chạng vạng rồi.
Lau mặt một cái, cân bằng lại suy nghĩ và hô hấp, Chúc Vi Tinh tập tễnh bước xuống, mở cửa đi ra ngoài, phòng khách cũng đã chìm vào bóng tối, dì Tiêu chẳng biết đã rời đi lúc nào, chỉ còn ánh đèn vàng nhạt cùng âm thanh đài radio hắt ra từ cửa phòng bà Chúc.
Trong mộng nghe thấy tiếng nhạc chẳng lẽ là bị ảnh hưởng từ thứ này? Chúc Vi Tinh vừa đến trước cửa phòng ngủ nhỏ vừa suy nghĩ miên man, trông thấy bà nội vẫn đang xếp tiền giấy, cái hộp trên sàn xem chừng đã đầy ắp, lưng của bà cũng đã hơi còng xuống, không còn thẳng tắp như trước đó nữa.
Chúc Vi Tinh đang nghĩ nên mở miệng như thế nào, bà nội đã lên tiếng trước, nhưng vẫn như cũ cúi đầu.
“Đồ ăn trên bàn, không muốn ăn lạnh thì hâm lại.”
Chúc Vi Tinh hỏi: “Bà đã ăn chưa ạ?”
Bà nội nói: “Chờ một chút mới ăn.”
Thế là Chúc Vi Tinh đi đến phòng khách, bật đèn lên, trên bàn quả nhiên có mấy món ăn, có thịt có rau, còn có một tô canh mướp và giăm bông.
Chúc Vi Tinh suy nghĩ một lát, phát hiện mình không có kí ức sử dụng bếp gas, cũng may bên trên tủ lạnh cũ kĩ có một cái lò vi sóng, cái này thì cậu biết.
Đem từng món ăn trên bàn đi hâm nóng, Chúc Vi Tinh thấp giọng nói: “Ăn cơm đi, bà nội.”
Bà Chúc dừng động tác lại, kỳ quái nhìn qua, ánh đèn nửa sáng nửa tối chiếu trên người cậu trai ở cạnh cửa làm nổi bật lên nước da trắng ngần sạch sẽ, đặc biệt ngây ngô, cũng làm cho nét mặt của cậu thêm chân thành ôn hòa, thế nhưng lại có chút lạ lẫm.
Đến khi Chúc Vi Tinh cho là bà Chúc không có ý định để ý tới mình, bà lại buông tiền giấy trên tay, xuống giường rửa tay, bước chân tập tễnh đi đến ngồi vào bên cạnh bàn.
Chúc Vi Tinh nhìn đôi chân đi đứng không tiện của bà, cậu đến bên kia bàn ngồi xuống, múc cho bà ít canh, chờ bà nội bưng bát lên cậu mới động đũa.
Hai người đều không nói lời nào, cũng không phát ra động tĩnh gì lớn, Chúc Vi Tinh bệnh nặng mới khỏi, cũng may bà nội làm đồ ăn thanh đạm ít dầu, quả nhiên là cùng hương vị với mấy món cậu đã ăn ở bệnh viện.
Trong lúc ăn cơm cậu có thể cảm giác được bà nội nhìn mình đến mấy lần, nhìn cậu bưng bát, nhìn cậu làm rơi đũa. Nhưng bà nội không mở miệng, Chúc Vi Tinh liền không hỏi, thẳng đến khi ăn canh, bà nội mới nói: “Cố vấn học tập của cháu vừa gọi điện thoại tới.”
Chúc Vi Tinh buông muỗng xuống, nghiêm túc lắng nghe.
“Cô ấy đi bồi dưỡng hè mới về, nghe nói tình hình của cháu thì muốn tới đây thăm hỏi, ta nói với cô ấy cháu đã khỏe, không cần phiền cổ.” Bà nội đứng dậy, lấy một cái chén sạch từ tủ chén, đem đồ ăn và canh còn dư lại đổ vào, thành một chén lớn đồ ăn chan canh, sau đó đậy nắp lại đặt ở góc bếp hẻo lánh.
“Cô ấy nói xin trợ cấp bệnh nặng ở trường học cho cháu, kêu ta hỏi cháu có muốn hay không, muốn thì sau khi tựu trường tới phòng làm việc tìm cô ấy.”
Có trợ cấp không phải chuyện tốt sao? Vì sao còn gọi điện thoại hỏi muốn hay không?
Bà nội giống như nhìn ra thắc mắc của cậu: “Trước kia cháu đều từ chối.”
Từ chối, tại sao lại từ chối?
Bà nội nói: “Cháu không thích dùng tên của mình nhận trợ cấp.”
Chúc Vi Tinh lập tức đoán được, đây chẳng phải là bởi sĩ diện hay sao.
“Muốn trợ cấp… thì đối với cô giáo có thái độ tốt một chút.” Bà nội lại căn dặn.
Chúc Vi Tinh không kịp suy nghĩ ý nghĩa sâu xa của những lời này, thì thấy bà nội đứng trước bồn nước định rửa chén, cậu liền vội vàng đi đến ngăn lại.
“Để cháu.”
Bà nội không nhúc nhích, ánh mắt dò xét kia lại rơi trên người cậu.
“Để cháu, bà nội.” Chúc Vi Tinh lại kiên trì khẽ giọng nói.
So với dì Tiêu, cảm xúc của bà khó đoán hơn nhiều, ánh mắt bà lay động mấy lần mới lui bước tránh ra: “Dùng nước nóng mà rửa.”
“Dạ được.”
Sự thật chứng minh, kho dự trữ kí ức của Chúc Vi Tinh cũng thiếu thốn cả kĩ năng rửa chén, không chỉ gây ồn ào mà còn mấy lần suýt vuột tay, may là cuối cùng nạn lớn không chết mà hoàn thành.
Dọn dẹp xung quanh xong xuôi, lại rửa tay sạch sẽ, Chúc Vi Tinh trở về phòng. Bà nội cũng đã trở về phòng đóng cửa lại, Chúc Vi Tinh đi ngang qua phòng ngủ nhỏ, nghe được bên trong truyền đến đoạn xướng:
Say rồi cười, cười rồi lại say, đất trời cùng say.
Cười trong đau khổ, khổ xong lại cười, nhân sinh trăm vị…