“Ở trong mắt thiếp, chàng vốn là thông minh nhất.” Hàn phu nhân hì hì cười giống như một tiểu cô nương: “Chàng trong lòng thiếp, vĩnh viễn đều là thiếu niên tân lang ngày đó trong đêm gỡ ra mũ hồng che mặt của thiếp, là thiếu niên ôn nhu mà thiếp gặp trong đêm động phòng ngày nào. Tới, lão gia lại cười với thiếp một cái, cười giống buổi tối hôm đó ấy (cười dâm đãng à?).”
Hàn Huyền Xương dở khóc dở cười, nói: “Phu nhân, nàng. . . Ai. . . !”
“Lão gia, chàng cười kiểu này so với khóc còn khó coi hơn.” Hàn phu nhân hì hì cười, ôn nhu nói: “Nếu không có cách cùng lắm là đi tìm Đại tông chủ, nhờ người nghĩ cách là xong.”
“Ừ!” Hàn Huyền Xương nghiêm túc nói: “Tiêu Mạc Toản đảm nhiệm vị trí Quận thủ Đông Hải quận cũng sắp năm năm rồi, cũng là nên thay đổi người.” Hắn se sẽ vuốt mái tóc suôn mềm bóng mượt như tơ của Hàn phu nhân.
. . .
Đêm khuya thanh vắng, rừng trúc đong đưa…
Hậu hoa viên nơi Hàn phủ, Hàn Mạc nằm ở trên giường, châm đèn tỉ mỉ thưởng thức mấy bức Xuân cung đồ vừa kiếm được mấy hôm trước, trên đó tranh vẽ từng đôi nam nữ giống như đúc, động tác rất thật, đủ các tư thế thiên kỳ bách quái. Nhưng là đối với các thiên thần JAV trong kiếp trước của Hàn Mạc mà nói, Xuân cung đồ dù cho ở thời đại này có hiếm lạ cách mấy thì dưới mắt hắn cũng chỉ như là vác con cá xấu chúa ra thả vào bên cạnh Maria Ozawa (thắc mắc thì nhìn chữ ký) mà thôi, chẳng qua lúc này không có chó thì đành bắt mèo ăn sit vậy.
Hoa viên yên tĩnh, Hàn Mạc nhìn đi ngắm lại một hồi lại chả thấy kích tình gì nổi đành đem Xuân cung đồ thu lại, lúc này mới ngồi trên giường nhìn ra bóng đêm bên ngoài.
Hôm nay Đại tông chủ dặn dò một phen khiến tâm lý hắn trăm mối tơ vò, sắp đến chỗ hắn sẽ là một nữ nhân như thế nào đây chứ? Hàn Mạc không phải kẻ ngu, hắn biết nữ nhân được an bài tới thân phận nhất định không hề tầm thường, nhưng là lại không hiểu nổi Đại tông chủ sao cứ nhất định phải đem dạng nữ nhân trọng yếu như vậy an bài bên cạnh mình.
“Thiếu gia!” Ngoài cửa truyền đến thanh âm Hàn Thanh.
Hạ nhân (người hầu) có thể tự do ra vào hậu hoa viên chỉ có cha con quản gia, những hạ nhân khác dù có bất kỳ chuyện gì nếu không được cho phép cũng không được đặt chân vào đây nửa bước.
“Vào đi, cửa không khóa!” T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.com
Hàn Thanh cười khì khì đi vào trong phòng, cung kính nói: “Thiếu gia, chuyện ngài giao phó đã làm ổn thỏa.”
Tuy biết việc này tám chín phần mười là sẽ hoàn thành, nhưng trên mặt Hàn Mạc vẫn lộ ra nét cười, ngồi dậy nói: “Hàn Thanh, lần này thiếu gia ta cũng thật còn phải khen ngợi ngươi, làm không tệ a, sau này sẽ thưởng ngươi vài thứ.”
“Thiếu gia đã phân phó, tiểu nhân dù lên núi đao xuống biển lửa kia nhất định thành.” Hàn Thanh khì khì cười nói: “Tiểu nhân không cầu phần thưởng, chỉ cần được đi theo thiếu gia so với cái gì cũng đều thoải mái hơn a. . . Đúng rồi, thiếu gia, ngài chuẩn bị thưởng cho tiểu nhân cái gì thế?”
Hàn Mạc nhặt lên chiếc giày dưới đất ném về hướng Hàn Thanh, Hàn Thanh cười khì khì đón lấy rồi lại cung kính đặt về chỗ cũ, thấp giọng nói: “Tiểu Diêm vương tìm một chỗ đem Ngọc Hương Nhi dấu đi, khi chúng ta kiếm ra chỗ đó chạy tới thì đúng lúc tiểu tử kia đang chuẩn bị RAPE nàng. Chúng ta chiếu theo phân phó của thiếu gia nên không có hạ tử thủ, chỉ đem hắn đánh ngất, sau đó mang đi Ngọc Hương Nhi, hiện nay đã an bài nàng ở ngoài thành!”
“Trở lại đem việc này bí mật nói cho Tứ ca.” Hàn Mạc thấp giọng phân phó: “Dẫn huynh ấy ra thành đi gặp Hương Ngọc Nhi. Nhớ kỹ, hết thảy phải bí ẩn làm việc, một là không muốn cho bất cứ ai trong hai phủ biết việc này, trọng yếu hơn là Tiểu Diêm vương ăn phải cái thiệt thòi này xong nhất định sẽ phái người ra tứ xứ thăm dò tung tích Ngọc Hương Nhi, nói không chừng hắn đã đoán biết việc này là chúng ta làm nên khả năng sẽ phái người âm thầm theo dõi Tứ ca, cho nên nhất định phải tránh thoát khỏi tai mắt của hắn.”
“Thiếu gia yên tâm.” Hàn Thanh tự tin nói: “Ở Đông Hải thành này có thể theo gót chúng ta mà còn không khiến ta phát hiện chắc không có mấy người.”
Hàn Mạc lườm hắn một cái, suy nghĩ vẫn còn ngây thơ thế cơ đấy, chẳng phải Đại tông chủ đối với sự tồn tại của Hắc báo đó là rõ như lòng bàn tay sao.
Hoàng hôn hôm sau, Hàn Nguyên xách theo hai hũ rượu lớn, hưng phấn chạy đến hoa viên, luồn vào nhã cư, vui vẻ nói: “Tiểu Ngũ, tiểu Ngũ, Tứ ca xin đa tạ đệ, aizzz… huynh phải nói cái gì cho phải bây giờ.”
Hàn Mạc đang ngồi thiền tu luyện “Trường Sinh kinh”, vốn đã nghe tiếng bước chân của Hàn Nguyên từ trên cầu truyền đến liền hít sâu một hơi khí rồi đứng dậy cười nói: “Tứ ca, chúc mừng huynh được như ý nguyện a.” Nhìn thấy hắn trong tay còn xách theo hai vò rượu, Hàn Mạc bĩu bĩu môi nói: “Tứ ca, huynh chỉ cảm ơn tiểu Ngũ đệ có thế này thôi hả?”
Hàn Nguyên mặt tươi roi rói, tâm tình hưng phấn cười nói: “Tứ ca sao lại có thể không hiểu chuyện như vậy chứ, đây là hai hũ rượu đông trùng hạ thảo do Nam Phong quốc ủ ra, Tứ ca thật không dễ dàng mới kiếm tới tay, coi như là đền cho đệ cái hũ rượu hương hoa hôm qua.”
Đem hai vò rượu đặt trên bàn, Hàn Nguyên lúc này mới kéo tay Hàn Mạc cảm kích nói: “Tiểu Ngũ, Tứ ca tại Bát Trân các đặt một bàn rượu mời đệ, đám Hoắc Thu Nguyên đều đang ở đó chờ ngươi, mau đi mau đi!” Nói xong không đợi Hàn Mạc trả lời đã lôi kéo hắn đi tới Bát Trân các.