“Không vất vả không vất vả, công tử khách sáo quá…” Người hầu chất phác ngây ngô cười, nhận lấy bạc rồi cảm tạ hai vị công tử xong liền nhanh chóng rời đi.
Mạnh Nghị đánh giá nhà trọ này, rót hai chén nước: ” Tử Châu mấy năm nay chưa từng xảy ra chuyện gì, tại sao lại đột nhiên…”
Tạ Lăng Du cầm lấy chén trà, lắc đầu: “Hạ Uý cũng không báo cho ta tin tức gì, chắc là không phải vấn đề của Tử Châu.”
Mạnh Nghị buồn bực, đột nhiên trong đầu chớt lóe lên: “Ngươi biết à?”
Tạ Lăng Du giễu cợt nhếch miệng: “Bệ hạ phái ta đến điều tra đâu là thành Tử Châu.”
Này rõ ràng là muốn điều tra Tạ Lăng Du hắn. Thứ nhất là thành chủ thành Tử Châu có quan hệ với Tạ gia; thứ hai là Tạ gia như cây to đón gió, nếu chuyện nạn dân có ẩn tình gì mà Tạ gia có chút hai lòng thì bên này gió thổi cỏ lay, bên kia vị ở kinh thành cũng biết là từ đâu thổi tới.
——————
Sương mù bao quanh dãy núi, không thể nhìn thấy cảnh vật bên trong nhưng vẫn nghe được tiếng chim hót.
Ưng Nhãn chỉ trong mấy nhịp thở đã thuần thục nhảy qua tảng đá, đi thẳng đến chỗ tảng đá không dễ thấy kia. Hắn lấy từ trong ngực ra một mảnh ngọc bội rồi đặt lên tảng đá.
Tảng đá kia trong nháy mắt biến hóa, sương mù bốc lên từ bốn phía. Một con hồ ly bằng bạch ngọc sinh động như thật trong miệng ngậm ngọc bội, phía sau nó là một điện phủ lầu các tinh xảo và hoa lệ.
Chủ các là Vụ Nhiễu các – chỗ ở của gia chủ Thanh Khâu.
*Vụ Nhiễu có nghĩa là sương mù vây quanh
Năm tòa lầu còn lại là chỗ của tổng bộ tinh nhuệ.
Năm tòa lầu này bao quanh Vụ Nhiễu các, thoạt nhìn khiến người ta phải kinh ngạc. Thật khó để tưởng tượng đây là một tổ chức ngầm, thiết nghĩ nếu nó còn tồn tại nhất định là không tầm thường.
Bên cạnh Vụ Nhiễu các có một suối nước nóng, đi sâu vào trong có một tiểu viện.
Ưng Nhãn vừa bước chân vào liền thấy một nam nhân mặt áo bào trắng lười biếng dựa trên ghế, tên chân chó Kim Triền đang bóp chân cho y, thỉnh thoảng còn đút trái cây cho y.
Lộc Hồi và Long Đoạt đang đánh cờ. Long Đoạt nhìn thấy hắn thì mắt sáng lên giống như nhìn thấy cứu tinh.
Ngoại trừ Hồ Diện đang có nhiệm vụ, những người khác đều đang trong tình trạng lười nhác tu tiên dưỡng lão tu thân dưỡng tính.
Ưng Nhãn cố nén thở dài, gọi một tiếng: “Công tử.”
Nam nhân lúc này mới miễn cưỡng mở mắt, đẩy cái tên Kim Triền nịnh hót vì tiền kia ra, ngồi thẳng dậy: “Nạn dân đến Tử Châu rồi?”
Hai người chơi cờ cũng dừng động tác lại. Có chính sự, rốt cuộc bọn họ cũng thu hồi dáng vẻ lười chẩy thây.
Ưng Nhãn tiếp tục nói, có chút tức giận bất bình: “Vì… Thanh thành quá hẻo lánh, cho dù người của chúng ta luôn cố gắng chăm sóc nhưng vẫn có không ít bá tánh đã bệnh đến tận xương tủy, không chịu được bôn ba mà chết dọc đường.”
Không khí tức khắc trầm xuống. Long Đoạt không nhịn được, tức giận mắng: “Cái triều đình bây giờ đúng là một ổ rắn chuột hết thuốc chữa! Thằng nhãi Trọng Lục kia dành hết tâm tư cho cái long ỷ rồi. Thanh thành tuy rằng hẻo lánh nhưng cũng không đến mức không có chút tin tức nào trong kinh chứ?”
Lộc Hồi lắc đầu, thở dài: “Trọng Lục không vô dụng đến vậy. Sợ là tin tức đã sớm đến, hắn chỉ là không nóng vội mà thôi. Hiện tại trong mắt hắn tính mạng của bá tánh không quan trọng.”
Kim Triền cầm lấy cái chén, liếc nhìn Thanh Khâu Quyết một cái, như lơ đãng mà nói: “Tạ gia công có vẻ như sắp đến Tử Châu rồi, đang ở trong thằng hèn… À không, đang ở trong tửu lâu của chúng ta.”
Mọi người hai mắt nhìn nhau.
Thanh Khâu Quyết còn không thèm nhấc mắt, cũng không đáp lại trò của Kim Triền, chỉ nói: “Tử Châu là địa giới của Hạ gia, Trọng Lục vẫn là không buông được cảnh giác. Nhưng mà vẫn phải cảm ơn hắn… đã đưa thẳng Tạ Lăng Du đến trước mặt chúng ta.”
Mấy người quỷ dị trầm mặc một hồi. Ưng Nhãn do dự nói: “Công tử, dù sao Tạ gia cũng là nửa giang sơn của triều đình, Tạ gia đại công tử chưa chắc sẽ dây vào vũng nước đục này.”
Thanh Khâu Quyết nhỏe miệng cười, lại lười nhác dựa về sau, nhắm mắt lại phất phất tay: “Đi điều tra “nguy lâu”* đi, có khi sẽ có thu hoạch bất ngờ.”
*Nguy lâu (危樓) là nguy lâu (lầu cao) trong bài thơ Dạ túc sơn tự của Lý Bạch. Lầu cao là bản dịch mình chọn.
Trong mắt Ưng Nhãn hiện lên sự bất ngờ, gật đầu nói: “Vâng.”
——————
Trên trấn nhỏ rất đông người. Mạnh Nghị theo ám chỉ của Tạ Lăng Du bám lấy vị võ quan gì đó xưng huynh gọi đệ, không bao lâu sau hai người đã nói từ trời nam đến biển bắc, từ kinh thành đến biên cương.
Tạ Lăng Du thầm giơ ngón cái cho hắn.
Hà võ quan tuy là nhãn tuyến của Trọng Lục, nhưng nhiệm vụ của hắn chỉ là nhìn chằm chằm xem Mạnh Nghị với Tạ Lăng Du có làm gì khác thường không. Hiện giờ hai người đều đang ở dưới tầm mắt hắn, khiến hắn bất giác nới lỏng cảnh giác.
Tạ Lăng Du đề nghị đi ăn cơm trước, nói là hôm nay nghỉ ngơi một hôm, mai là có thể đến thành Tử Châu, trên đường còn hỏi thăm đặc sản ở trấn trên.
Hà võ quan không nhận thấy điều gì, đến tận lúc ăn cơm cũng không thấy có gì lạ thường.
Mấy người cười nói đi vào một tửu lâu nổi tiếng. Vị võ quan gì đó không chú ý đến bảng hiệu trên cửa có cắm một lá cờ rất nhỏ, trên mặt thêu đầy sao và một tòa thiếu giác lâu.
Nguy kỳ, biểu tượng của “nguy lâu”.