Giờ này khắc này, sắc mặt viên trưởng và cao tầng đều không quá đẹp, nhưng tốt xấu gì cũng không lộ ra biểu cảm thảm thiết như trời long đất lỡ.
Trái tim Bạch Hiểu hơi thả lỏng một xíu — ít nhất xem tình huống này, có lẽ gà con cũng không làm bị thương người nào.
Viên trưởng nhìn Bạch Hiểu, đè thấp thanh âm, mang chút ý khiển trách: “Cậu thất thần làm gì, mau đi xuống.”
Bạch Hiểu trong lòng cười khổ, bước xuống xe. Cầu Đậu không biết cũng bay đến khi nào, ngồi xổm trên vai Bạch Hiểu.
Vừa xuống xe, Bạch Hiểu đã bị cảnh tượng bên ngoài hù dọa.
Nơi dừng xe là một vườn hoa nhỏ, thật nhiều phóng viên và nhân viên an ninh vây xung quanh. Mà ở trong đám người, được chừa ra một mảnh đất trống, là nơi đứng của lãnh đạo Bắc Quốc, và đội ngũ vương tử Kester.
Bạch Hiểu lướt mắt qua mấy gương mặt quen thuộc trên Bản Tin Thời Sự, sau đó vô thức bị chàng trai đứng ở trung tâm hấp dẫn.
Tang Phong, vương tử đế quốc Kester. Cặp mắt vàng kim như có mị lực làm chấn động lòng người, có điều lúc này trong đôi mắt kia thiếu đi vài phần lạnh lùng nghiêm nghị, mà lại nhiều thêm một chút…… Hứng thú?
Tang Phong không nhìn Bạch Hiểu, tầm mắt hắn vẫn luôn đặt ở phía dưới, không chút để ý mà nhìn chằm chằm mặt đất.
Bạch Hiểu cũng nhìn theo, sau đó liền nghẹn ngào.
Ở phía sau cặp chân dài kia, một bé cầu lông không thể bỏ qua đang ngồi xổm xuống, chen đầu vào giữa hai chân Tang Phong, ba bím tóc hướng lên trời lấy chiếc quần đen quân đội làm nền, đặc biệt dễ thấy.
“Pi!”
Gà con thấy Bạch Hiểu xuống xe, đắc ý kêu một tiếng với cậu.
Bắt không được con đâu, hừ hừ ~
Bạch Hiểu: “……”
Tầm mắt Tang Phong hướng về tiếng pi của gà con, còn đầu thì lại nhìn về phía Bạch Hiểu cách đó vài bước.
Loài người thành niên, nước da trắng nõn, lông tơ mềm mại, có vẻ sờ lên rất tốt. Giá trị chiến lực này, không hề có sự uy hiếp.
Viết chương đầu ấn tượng về Bạch Hiểu xong, Tang Phong liền thu hồi tầm mắt.
Mà lúc này, lãnh đạo Bắc Quốc cười trêu chọc vài câu, làm dịu bầu không khí lại, sau đó bảo Thú Viên làm chuẩn bị cho gà con, để tiến hành trình tự tiếp theo.
Vì thế Bạch Hiểu bị đẩy ra ngoài.
Bạch Hiểu ngốc luôn rồi, bên tai chỉ còn âm thanh viên trưởng hạ giọng vội vàng phân phó: “Bắt lấy khủng trảo thú, đứng ở giữa nguyên thủ và vương tử chụp mấy tấm ảnh là ổn rồi.”
Ổn rồi?
Nói ra thì nhẹ nhàng lắm, dư quang Bạch Hiểu đảo quanh đám phóng viên và cameras, quả thực rất muốn xỉu.
Nhưng bây giờ cậu cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, suy cho cùng, vẫn là tay tiện của cậu vì nhàm chán mà chọc phải họa.
Bạch Hiểu rũ mắt nhìn về phía trước, hít sâu một hơi xây dựng tâm lý cho bản thân.
Chờ đến khi tới trước người Tang Phong, mặt hắn Bạch Hiểu cũng không dám nhìn, mà cúi xuống bắt lấy gà con.
Chỉ là, gà con vẫn cho rằng mama còn muốn hủy bím tóc nhỏ của nó, vì thế lại lập tức nhảy đi, chạy.
Bạch Hiểu quýnh lên, không rảnh lo đến chuyện khác mà đuổi theo.
Thế là, trước mắt bao nhiêu người, Bạch Hiểu và gà con chạy quanh chân dài của vương tử điện hạ, chạy thành một vòng tròn tròn.
Tang Phong: “……”
Những người khác: “……”
Tách tách tách……
Chụp nhanh mới được, nhiều ảnh quý lắm a!
Lúc Bạch Hiểu chạy được một vòng, đại não liền có phản ứng, trong nháy mắt cả gương mặt đỏ đến vành tai, mồ hôi ướt cả tóc mái. Âm thanh máu chảy trong mạch như đang đánh vào màng tai, ngay cả hạt mầm chưa thoát ra trên đỉnh đầu cũng bắt đầu ngứa.
Tất cả đều hỏng bét hết rồi, nếu có thể, Bạch Hiểu thực sự muốn tìm một cái khe đất chui vào.
U hương. (Mùi hương nhàn nhạt)
Tang Phong nhẹ nhàng hít sâu một hơi, lúc không khí đảo qua xoang mũi, một hương thơm ngọt lành mát lạnh bị hắn bắt lấy, hung hăng chọc vào gốc rễ thần kinh đã tĩnh mịch nhiều năm.
Tang Phong không hề phòng bị, cả người đều cứng ngắc lại. Kích thích xa lạ hóa thành từng đốm sáng* thật nhỏ, vui sướng khiêu vũ trong vỏ não, làm thân thể hắn tự phản ứng theo bản năng:
Tang Phong bắt được tay thanh niên loài người đang chạy qua chạy lại trước mặt hắn.
*电弧 (điện hồ): hồ quang điện. Mấy cái đốm sáng như này.
Bạch Hiểu bị lực đạo của bàn tay thình lình nhảy ra làm cho lảo đảo, rồi rất nhanh lại được một cái tay khác ổn định thân thể.
Bạch Hiểu ngẩng đầu nhìn lên, giao nhau với đôi mắt vàng kim tựa đá quý dưới biển sâu kia.
Chỉ trong một phút chốc như vậy, Bạch Hiểu đã cảm thấy mình như sắp chết đuối.
“Pi!”
Đúng lúc này, gà con đang nhảy nhót đột nhiên phát ra tiếng kêu bén nhọn, tựa như ác thú bị xâm phạm lãnh địa.
Cầu lông vàng kim nhảy cao ba thước, quỷ dị mà dừng lại ở không trung một giây, sau đó tăng tốc phóng tới chỗ Tang Phong.
Tang Phong không nhúc nhích, nhưng cận vệ bên người đã động rồi, chỉ với một động tác giơ tay, gà con đang vọt tới đã đâm vào màn chắn năng lượng vô hình rồi bay ra ngoài, đám người thét chói tai tản ra, gà con ngã một cái thật đau xuống mặt đất.
“Lòng đỏ trứng!”
Bạch Hiểu cả kinh, dường như trái tim bị ai đó xé ra, thật sự rất đau đớn.
Cậu không rảnh lo rất nhiều như vậy, ném tay Tang Phong ra, rồi chạy tới bế gà con trên mặt đất lên.
Gà con tốt xấu gì cũng là hung thú hi hữu, nó không chịu chút thương tổn nào, chỉ là vô cùng ủy khuất, vùi đầu vào lòng Bạch Hiểu rầm rì.
Bạch Hiểu nhìn dọc theo lông mao của gà con, thấy xung quanh đã có bảo an bao vây bọn họ.
Trong lòng Bạch Hiểu là một mảnh lạnh lẽo — cái này, nghi thức tặng thú kết thúc rồi, mà chỉ sợ bản thân cậu cũng không xong luôn.
Nhưng lúc nhân viên an ninh muốn “đưa” Bạch Hiểu và gà con đi, Tang Phong lại lên tiếng ngăn trở.
Bạch Hiểu ngơ ngác mà nhìn Tang Phong đi tới chỗ mình, chàng trai cao lớn đứng trước mặt, lấp đầy toàn bộ tầm mắt cậu.
Bạch Hiểu nghe được Tang Phong hỏi: “Cậu tên gì?”
Sau đó cậu lại nghe thấy bản thân trả lời: “Bạch Hiểu.”