Bà nghe theo lời thần Cây, lấy ngọc ngậm vào miệng và nhắm mắt lại.Tự nhiên, trời chợt nổi gió, bà thấy người nhẹ bỗng. Một lúc sau thấy chân chạm đất, bà mở mắt, trông thấy chồng ngồi co ro trên bãi cát, bà mừng quá. Hai vợ chồng ôm nhau, hàn huyên một hồi rồi trở về làng cũ.
Người chồng ôm ngang lưng vợ để vợ đưa qua biển cả. Lòng người vợ sung sướng, bà quên mất lời thần Cây dặn, miệng ngậm ngọc nhưng cố nói chuyện với chồng. Đột nhiên viên ngọc văng ra, cả hai vợ chồng sa xuống biển hóa thành đôi sam.
Ngày nay, sam luôn đi đôi một cặp, con sam đực ôm lấy con sam cái như khi xưa người chồng ôm vợ để bay qua biển.”
Một câu chuyện cổ tích đậm tình nghĩa vợ chồng son sắt thủy chung. Nghe xong, Ngọc Mẫn bùi ngùi nói: “Sau này, nếu cậu không về, tớ cũng sẽ đi tìm cậu!”
Thế Phương đưa tay vén mớ tóc lòa xòa rủ xuống vầng trán trơn bóng của cô, nở nụ cười dịu dàng dặn: “Trời đất bao la, cậu biết đâu mà tìm. Cậu cứ ở yên đó, tớ sẽ về với cậu!”
Sau bao năm chờ đợi, nhiều đêm Ngọc Mẫn tự hỏi: Có phải anh đã biết trước nơi anh đi xa tới đâu nên mới không cho cô đi tìm?
Nhiều khi chịu hết nổi, cô bật dậy giữa đêm thanh vắng thu xếp hành trang quyết đi tìm anh. Nhưng sực nhớ ra: anh như chim trời mãi bay, bay về hướng nào cô không hề biết? Nên dù lòng có muốn, trí có quyết cũng chỉ bằng thừa.
Bởi…
Ngay chiều lễ Thất tịch, anh đột ngột lên tàu theo ông ngoại vào Nam, không lời tạm biệt, bỏ dở tiệc vui và bỏ cả ước hẹn đêm Thất tịch nằm lạnh lẽo trong hộp quà anh tặng nhân sinh nhật mười tám cho cô.
Anh ra đi chỉ để lại cho cô một khoảng trắng, không dòng địa chỉ, không phương thức liên lạc. Giống như anh chạy trốn cô.
Nhiều khi nhớ anh, cô chẳng biết phải làm sao ngoài việc hồi tưởng lại mớ kỉ niệm cũ để gặm nhắm cho vơi đi ngày tháng mỏi mòn.
Trái tim thổn thức nhiều giờ đã thấm dần mỏi mệt, dòng máu nóng nhiệt huyết yêu cũng dần nguội lạnh.
Ánh mắt Ngọc Mẫn vẫn nhìn chăm chú vào người đàn ông. Trong con ngươi của cô, bóng hình cao lớn dần di chuyển, từng bước từng nước nhỏ thật chậm về phía cô. Khi cách ba bước chân, bóng hình ấy dừng lại.
Đáy mắt xao động. Môi anh run run: “Ngọc…Mẫn!”
Có trời mới biết, cô thành tâm cầu nguyện ngày này bao nhiêu? Ngày anh đứng trước mặt cô thâm tình gọi lên hai tiếng Ngọc Mẫn. Cô những tưởng mình sẽ vồn vã.
Vậy mà, khi đã như ý, đối diện với người mình thương nhớ bấy lâu, tai nghe rõ ràng người ấy gọi tên mình. Lòng cô chợt trống rỗng.
“Xin lỗi…”
Cô lập tức xoay lưng chạy thật nhanh ra khỏi phòng khách.
“Ngọc Mẫn!” Người ấy chạy theo.
Liếc thấy bóng anh càng gần. Cô dồn sức về đôi chân chạy nhanh thêm chút nữa. Chân anh dài, sải chân gấp hai, gấp ba cô nên chẳng mấy chốc, cô bị anh chặn lại.
“Ngọc… Mẫn…là…anh!” Giọng trầm ấm tựa tiếng đàn đứt quãng.
Cô cúi đầu, bặm môi, cuộn chặt hai bàn tay, nhất thời chẳng biết nói gì đành viện tạm cái cớ: “Xin lỗi…tôi vào nhầm nhà!”