“Tâu bệ hạ, đã chuẩn bị xong cả rồi.”
“Được. Đi thôi.”
Ngày hôm nay Tử Hằng đến lãnh cung đưa mẫu thân của mình ra ngoài đưa về bên cạnh phụng dưỡng. Chuyện này hắn đã suy nghĩ rất lâu. Bao năm qua mẹ hắn vẫn luôn ở trong lãnh cung sống một cuộc sống bình thường, thanh đạm nhưng rất cô độc. Tính cách của bà ấy đã dịu dàng và biết nghĩ hơn. Bà ấy thực sự đã thay đổi. Phụ hoàng từng nói nếu bà ấy thay đổi thì có thể trở về. Ban đầu hắn còn do dự nhưng một năm gần đây sức khoẻ bà ấy đã yếu đi, thường xuyên đau ốm. Hắn không đành lòng tiếp tục để bà ấy ở lãnh cung trong tình trạng sức khỏe như thế. Sau khi suy nghĩ rất nhiều ngày, hắn quyết định đưa mẹ về phụng dưỡng.
Một tháng sau khi Lệ phi được đưa ra khỏi lãnh cung, hoàng thượng phong cho bà làm thái hậu.
…***…
Qua năm năm, Phi Diên đã trở thành một cậu nhóc hiếu động, lanh lợi, cũng rất láu cá và đáng yêu. Mỗi ngày cậu đều theo sát cha mình đi khắp nơi làm việc. Ngoài nhặt rác, hai cha con còn đi bán kẹo đường, có hôm còn rửa chén, phục vụ quán,… Bao nhiêu năm nay vì để kiếm tiền nuôi con, Hồng Thanh làm đủ mọi nghề. Hắn chẳng nề hà bất cứ một việc gì, miễn không phải ăn cắp, giết người thì việc gì chỉ cần kiếm được tiền hắn cũng sẽ mon men đến hỏi thăm. Chạy ở ngoài đường nhiều, da hắn đen hơn, người cũng gầy hơn nhưng cơ thể rất săn chắc, cũng rất nhanh nhẹn. Cậu nhóc Phi Diên cũng rất khoẻ khoắn, người nhỏ nhắn nhưng cực kì nhanh nhẹn. Dân trong thôn ai cũng yêu quý hai cha con, có việc gì có thể kiếm được tiền đều sẽ gọi đến cha con họ.
Ngày hôm nay trong thôn huyện lệnh đại nhân tổ chức hôn lễ cho con trai. Hồng Thanh lập tức kéo con đi. Đám cưới chắc chắn có rất nhiều công việc có thể làm, như dọn dẹp đồ, phụ bếp nấu nướng.
Đám cưới khá hoàng tráng. Đoàn người đi cùng tân lang kéo dài đến mấy trăm mét, thu hút sự chú ý của toàn bộ dân chúng. Mọi người kéo ra xem đám cưới rất đông.
Châu Tử Hằng rời khỏi cung vì hành, đến thôn đúng ngay thời điểm này. Mọi người chạy qua chạy lại rất đông. Có người va phải Tử Hằng khiến hắn vô ý làm rơi mất ngọc bội đeo vên hông.
Hắn vội vàng đi tìm thì phát hiện ra ngọc bội của mình bị một nam nhân mặc y phục giản đơn, nhìn là biết dân nghèo, nhặt lên. Hắn đang định hô lớn rằng ngọc bội đó của mình thì đã thấy người kia cầm lấy ngọc bội của hắn bỏ vào tay áo rồi bỏ đi. Tử Hằng tức giận lập tức đuổi theo tóm được cổ tay y.
“Làm gì vậy?” Người kia kinh ngạc nhìn hắn.
“Trả ngọc bội cho ta?”
Tên đó nhìn hắn một lúc, mắt không chớp, tim không đập hỏi:
“Ngọc bội nào?”
“Còn dám chối!”
Tử Hằng nắm cổ tay tên đó vặn ngược ra sau lưng. Tên đó nhìn phía trước kêu lớn:
“Phương Hồng Thanh!”
Hồng Thanh bị lạc mất Phi Diên trong đám đông, đang tìm kiếm thằng bé thì đột nhiên nghe tiếng gọi liền ngạc nhiên quay đầu lại. Hắn đột nhiên thấy một vật thể lạ bay về phía mình, hắn theo phản xạ chụp lấy, khi nhìn lại thì nhận ra đó là một cái ngọc bội, nhìn có vẻ rất đắt. Hắn còn đang chưa hiểu mô tê gì thì đột nhiên lại thấy một bóng người phóng về phía mình, rồi qua mấy động tác đánh vào tay vào chân một cách chóng vánh, hắn đột nhiên bị kẻ đó đạp dưới thân. Kẻ đó lấy đi ngọc bội từ tay hắn, giọng điệu tức giận nói:
“Hoá ra là đồng bọn. Nhìn mặt ngươi cũng sáng sủa như vậy không ngờ lại là phường trộm cắp.”
Đột nhiên bị đánh, bị đạp xuống dưới chân, lại còn bị vu cho là phường trộm cắp, Hồng Thanh không khỏi tức giận. Con thì đi lạc đâu mất còn bị dính vào chuyện thế này. Hắn lườm mắt nhìn cái tên đang đạp chân trên người hắn kia, chửi đổng:
“Tên khốn chết tiệt kia! Ngươi bảo ai trộm cắp hả? Cmn, ta tuy nghèo nhưng không phải để mặc cho ngươi chửi bậy nhá!”
“Còn không phải? Ngươi với tên khốn kia ăn cắp ngọc bội của ta, còn dám chối?”
“Ngươi đừng có sủa bậy nhá! Ngọc bội của ngươi ta còn chưa biết tròn méo ra sao. Ăn cắp cái gì?”
“Ta lấy được ngọc bội của ta từ trong tay ngươi, còn lì lợm chối tội?”
Nghe đến đây Hồng Thanh đã hiểu ra. Có tên khốn kiếp nào đó lấy trộm ngọc bội của tên này bị phát hiện liền ném về phía hắn để nhân cơ hội trốn thoát. Hồng Thanh không khỏi chửi thề. Sao hắn xui thế không biết. Không đâu tự dưng trúng cái nạn này.
Nhìn động tác của kẻ kia có thể đoán được là cao thủ giang hồ rồi. Hắn đánh không lại. Hiện tại hắn cũng không có cách nào giải thích. Phi Diên lạc mất rồi. Hắn cần đi tìm thằng bé. Nghĩ vậy Hồng Thanh bày ra vẻ mặt vô cùng đáng thương nhìn người kia và nói:
“Trước hết ngươi bỏ chân xuống được không? Đạp gãy lưng ta rồi này. Đau quá!”
Tử Hằng nhíu mày nhìn y một lúc rồi bỏ chân xuống.
Hồng Thanh đứng dậy, phủi bụi, phủi rất kĩ, rồi nhân lúc người kia không chú ý liền quay đầu bỏ chạy. Nhưng chân còn chưa chạy được mấy bước đã bị một cước bay thẳng vào quầy hàng bán trái cây gần đó.
“Ngươi chạy đi đâu?!”
* Mới gặp đã đánh vợ. Thế là không được.