– Thằng bé là con của tôi và Bình Nhu, cô đừng mơ tưởng mà làm hại thằng bé. Bản thân chỉ cần sinh ra đứa trẻ khác cho tôi là được.
– Anh yên tâm, em không độc ác đến vậy…!
Hừ. Mã Thiệu Huy giận dữ đi vào phòng tắm. Có lẽ anh rất muốn ra khỏi căn phòng ràng buộc này, nhưng bên ngoài vẫn còn nhà họ Mã.
Về Mã Du, chính vì biết cậu bé là con ruột được sinh ra bởi người phụ nữ anh yêu, cho nên cô sẽ càng ra sức yêu thương thằng bé và chăm sóc như mẹ đẻ.
Tiết Nhiên Ly xem như sự lảng tránh cọc cằn của anh là việc chấp thuận. Cô mang theo nỗi âu lo đi vào giấc ngủ.
Đến khi Mã Thiệu Huy đi từ nhà tắm ra, nhìn cô gái nhỏ vùi mình vào đống chăn lớn, anh nhíu mày khó chịu. Sau đó từ trong tủ đồ lấy ra chiếc mền khác và đi tới ghế salon trong phòng.
……..………. …
Cả nhà ăn xong bữa sáng, Tiết Nhiên Ly pha tách trà nóng để lên phòng khách cho Mã Trung Kiên uống tráng miệng.
Mã Thiệu Huy hôm nay không có đến công ty như cô tưởng, ăn sáng xong anh liền lên lầu trên để soạn vali quần áo. Có lẽ anh đang rất gấp gáp để rời khỏi nơi này, chỉ như thế thì hai người mới có thể sống tách biệt mà không cần bị giám sát.
Đi dọc ở dãy hành lang, gần ngay khúc rẽ sang phòng ngủ, Mã Thiệu Huy chợt dừng bước chân, anh lắng nghe tiếng nói của mẹ và dì Trương giúp việc đang thảo luận với nhau.
– Bà chủ, sáng nay vào phòng hai người họ, tôi thấy có vết máu trên giường. Đã xem kỹ, là hồng thủy.
Chu Hồng Nhân nghe xong mặt mày hớn hở, bà liên tục gật đầu nói tốt:
– Tôi sắp có thêm đứa cháu rồi, cái mạng của Mã Thiệu Huy cũng sẽ được giữ.
Nghe xong cuộc đối thoại, Mã Thiệu Huy nheo mắt nhờ vực. Máu? Là kỳ sinh lý của Tiết Nhiên Ly à?
Nhưng rồi vấn đề này vẫn bị anh ngó lơ, việc cá nhân nên anh không tiện nhắc đến.
Tranh thủ thời gian dọn quần áo sang nhà riêng. Mã Thiệu Huy thu dọn tài liệu làm việc, và cuối cùng là mang theo một bức ảnh của Bình Nhu.
Vẻ mặt anh mang đầy phiền muộn, ánh mắt thể hiện rõ sự khốn khổ, đau buồn.
Đúng lúc Tiết Nhiên Ly đi vào và nhìn thấy. Chân dừng chút, sau đó liền mang vẻ mặt tươi cười đến cạnh anh:
– Chị Bình Nhu….
Cô còn chưa nói hết câu liền bị anh quát:
– Im lặng, không phải việc của cô.
Lớn tiếng xong anh liền bỏ khung ảnh chụp hình Bình Nhu vào vali rồi kéo ra khỏi phòng. Anh mặc cho Tiết Nhiên Ly đứng chết chân tại chỗ, vẻ mặt ngẩn ngơ tuyệt vọng.
Cố gắng gượng cười bình tĩnh, tự mình thu dọn hành lý và đi khỏi căn phòng tù túng này. Chỉ mới có hai ngày một đêm mà cô cảm giác tinh thần nứt nẻ, cảm xúc tiêu cực bủa vây.
Là do bản thân tự mình lựa chọn, cô không có quyền được buồn bã và hối hận. Anh và cô là hai thế giới, anh có gia đình riêng của mình, còn cô thì có trách nhiệm riêng của mình.
Lén chùi vài giọt nước đọng ở khóe mắt, trước khi xuống lầu cô hít thở một hơi bình tĩnh, lấy được tinh thần chuẩn bị vác vali xuống nhà dưới.
Thân hình Tiết Nhiên Ly đặc biệt nhỏ bé, người cao 1m62, cân nặng vỏn vẹn 40kg, gầy đến mức trơ xương. Có điều sức khoẻ cô vẫn tốt, cô nhỏ bé là bởi vì khung xương nhỏ mà thôi, việc sinh đẻ vẫn có thể được, chỉ cần bồi bổ thêm chút dinh dưỡng.
Bàn tay trắng nõn nắm quai xách, động tác chuẩn bị nhấc lên thì bất ngờ có đôi tay khác đưa ra cầm lấy.
Mã Thiệu Huy im lặng lướt qua người cô. Tiết Nhiên Ly cười cười nói cảm ơn.
Lúc xuống nhà, hình ảnh cặp đôi trẻ thu vào mắt hai người già đều tràn đầy ý nồng tình mật. Khóe mắt Chu Hồng Ngân cong cong, dù cho được chăm sóc da mặt kỹ vẫn có thể lộ rõ được nếp nhăn ở khoé mắt. Điều này chứng tỏ bà cười vô cùng sáng ngời.
– Hai đứa nhớ giữ sức khoẻ, khi nào Nhiên Ly đi học, con có thể để Mã Du về lại đây, dẫu sao nơi đây cũng là nhà của các con.
Chu Hồng Ngân vỗ tay lên bắp vai Tiết Nhiên Ly, đuôi mắt cô co giật nhẹ, miệng nhoẻn cười:
– Vâng ạ. Thưa cha mẹ con đi.
Mã Thiệu Huy đẩy xe lăn Mã Du đi phía sau.
Anh ngồi ở ghế tay lái, Tiết Nhiên Ly và Mã Du ngồi cùng nhau ở phía sau. Trên đoạn đường đi, Mã Du cũng chỉ là con nít nên ngủ gục lên gục xuống. Thấy thương thằng bé, cô với tay sang đặt cả người cậu nằm thẳng xuống ghế, đầu nhỏ tựa lên đùi cô.
Tiết Nhiên Ly nhạy cảm, cô biết, khi tay vừa đưa qua chỗ Mã Du, ánh mắt sắc bén của anh chằm chằm nhìn từ gương chiếu hậu.
Trong lòng cô thầm cười mỉa bản thân. Rốt cuộc anh vẫn nghĩ cô tàn nhẫn đến mức nào đây?