“Muốn thao túng máy tính của Ôn Noãn từxa mà không kích động hệ thống bảo vệ, chỉ có một biện pháp duy nhất,chính là phải cài Trojan (1) vàotrong máy tính của cô ấy, điểm ấy từng khiến tôi rất nghi ngờ và khóhiểu, bởi vì trong công ty ở tầng 66 không thể có ai động vào máy tínhcủa cô ấy mà không bị phát hiện.” Chỉ trừ phi——-là Ôn Noãn tự tay càihoặc lắp đặt phần mềm virus Trojan, hơn nữa Trojan này phải là dạng mớimà phần mềm diệt virus của cô ấy không thể tìm diệt được.
“Lúc đầu tôi không hiểu cậu đã làm nhưthế nào, mãi cho đến hôm qua Nam Huyền hỏi tôi, bản kế hoạch Ích Chúngmới nhất tại sao không gửi email qua cho anh ấy, tôi mới giật mình nhậnra, ngày đó tôi không gửi email mà dùng USB đưa cho Ôn Noãn, chươngtrình Trojan hẳn là ở trong cái USB đó.” Cái USB kia anh luôn thuận tayvứt lung tung trên bàn làm việc, có thể hôm đó Quách Như Khiêm vô tìnhnghe thấy anh nói chuyện với Ôn Noãn, biết cậu phải đưa tài liệu lên,cho nên thừa lúc anh không có ở đó đưa chương trình Trojan ẩn do hắnviết vào USB của anh. Khi Ôn Noãn sao chép các dữ liệu bên trong USB thì Trojan đã nhiễm vào máy tính của cô rồi.
“Buổi trưa ba hôm trước 12 giờ 15 phút,nhân lúc thời gian nghỉ ngơi cậu sang quán coffee internet lên mạng,kích hoạt Trojan từ xa thao túng máy tính của Ôn Noãn, vào hòm thư gửikế hoạch của Ích Chúng cho Chu Lâm Lộ, sau khi làm xong cậu diệt hếtTrojan, trước khi rời khỏi xóa toàn bộ lịch sử thao tác mà cậu để lạitrong máy tính cô ấy, không để lại bất kì dấu vết nào.” Vốn dĩ Quách Như Khiêm làm được thần không biết quỷ không hay, Trojan trong USB cũng đãsớm bị hắn xóa, vậy nên cho dù ba người các cậu có nghi ngờ hắn như thếnào, nhưng nếu không có bằng chứng xác thực mà chỉ dựa theo phỏng đoánthì ai cũng không thể chứng minh được chuyện này là do hắn làm.
“Đáng tiếc cậu cẩn thận mấy cũng có saisót, tuy đã xóa hết ghi chép trong máy tính Ôn Noãn, lại vì vội vã bỏ đi mà khinh suất không xóa ghi chép ở coffee internet, tài liệu trong taytôi chính là bản ghi chép thao tác máy tính số 18 tại coffee internetThiên Đường mà cậu dùng cùng ngày từ 12 giờ 15 phút đến 12 giờ 35 phút.Ngoài ra còn có 1 đĩa CD-ROM, từ lúc cậu bước vào coffee internet đếnlúc cuối vì nhận được một cuộc điện thoại mà vội vã rời đi, tất cả quátrình đều được camera vốn dùng để theo dõi kẻ trộm của quán ghi lại.”Quản Dịch nói hết một hơi, Quách Như Khiêm từ đầu đến cuối vẫn cúi đầu,im lặng không lên tiếng.
Cao Phóng nói:”Đỗ Tâm Đồng không thíchÔn Noãn, cho nên cậu muốn giúp cô ta một chút, điều này tôi có thể hiểu, nhưng lấy tổn hại lợi ích công ty làm điều kiện để giải quyết ân oán cá nhân, tôi nghĩ bất cứ công ty nào cũng không cho phép loại hành vi nàytồn tại, chúng tôi có thể đề nghị Chiếm Nam Huyền không tiến thêm mộtbước truy cứu trách nhiệm của cậu trước pháp luật, nhưng cậu phải nóicho chúng tôi biết, cậu đã đưa bản kế hoạch cho ai chưa?”
Quách Như Khiêm cuống quít lắcđầu:”Không có, tôi chỉ vào hòm thư của thư kí Ôn gửi bức thư kia thôi,không hề sao chép dữ liệu, Quản học trưởng anh có thể tra, nếu tôi đãsao chép dữ liệu, trên tập ghi chép thao tác nhất định sẽ có nhật kí.”
Quản Dịch nhìn về phía Chiếm Nam Huyền:”Cậu ta không nói dối, quả thật chỉ gửi thư đi thôi.”
Chiếm Nam Huyền nghĩ ngợi:”Phó giám đốc Quách, cậu về trước đi, xử lý thế nào Quản Dịch sẽ thông báo cho cậu.”
Sau khi Quách Như Khiêm đi, Quản Dịch có chút trầm tư:”Chẳng lẽ lại là trùng hợp? Cậu ta hãm hại Ôn Noãn trùnghợp Chu Lệnh Hồng và Phan Duy Ninh làm chuyện này?”
Cao Phóng lắc đầu:”Trực giác nói cho tôi biết không phải như thế, không có khả năng trùng hợp ngẫu nhiên như vậy.”
Chiếm Nam Huyền gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn:”Các cậu đã sơ suất bỏ qua một người, Đỗ Tâm Đồng, cô ta mới là mấu chốt.”
Cao Phóng chợt bừng tỉnh :”Không sai,nếu Đỗ Tâm Đồng là nút thắt thì chuyện này đã rõ ràng phân nửa—–QuáchNhư Khiêm cũng không biết nội tình bên trong, cậu ta đơn thuần chỉ là bị lợi dụng—–nhưng, dựa vào trình độ của Đỗ Tâm Đồng không thể bày ra được kế hoạch này, chủ mưu sau lưng cô ta rốt cục là ai? Hơn nữa đỗ Tâm Đồng cũng không thể lấy được bản kế hoạch, nó thế nào lại lưu lạc vào tayChu Lệnh Hồng?”
“Liệu có phải sau khi nhận được thư Chu Lâm Lộ đưa cho em họ của mình không?” Quản Dịch hỏi.
“Không phải.” Chiếm Nam Huyền lập tứcphủ định khả năng này:”Hắn nhận được thư không nói cho Ôn Noãn có thểhiểu được, bởi vì hắn không muốn tham gia vào, nhưng nếu hắn đưa kếhoạch cho Chu Lệnh Hồng thì tính chất sẽ không còn giống nhau nữa, đó sẽ là phản bội, hắn sẽ không làm chuyện gì có lỗi với Ôn Noãn, trong cảchuyện này điều hắn mong muốn chính là khoanh tay đứng nhìn, ngồi nhưngư ông đắc lợi.”
Cao Phóng vừa suy nghĩ vừa tổngkết,”Người này chẳng những có thể khống chế được Đỗ Tâm Đồng, hơn nữalay động được Phan Duy Ninh, đồng thời còn có khả năng làm giao dịch với Chu Lệnh Hồng—“ Anh ta vừa nói những lời này, nhìn Chiếm Nam Huyền dùcho núi Thái Sơn sụp đổ trước mặt cũng luôn lạnh lùng chống đỡ, bỗngnhiên sắc mặt khẽ biến, Cao Phóng và Quản Dịch cùng nhìn về phía anh.
Một ý niệm hiện lên, Quản Dịch đứngdậy:”Nếu kế hoạch không phải là Ôn Noãn và người của chúng ta tiết lộ ra ngoài, vậy chỉ có một khả năng.”
Cao Phóng cũng kinh hãi nhảy dựng lên:”Tại sao lại là cô ấy??!”
Chiếm Nam Huyền thần sắc có vẻ bất đắc dĩ, cười khổ nói:”Là tôi mang bản kế hoạch kia về.”
“Tôi hiểu hết rồi.” Quản Dịch nhìn vềphía Cao Phóng, “Phan Duy Ninh từng đau khổ yêu Nhất Tâm, tuy rằng theođuổi không thành nhưng hai người lại trở thành bạn, tuy hắn khó chịuPhan Duy An hợp tác với chúng ta, nhưng ngại Nhất Tâm nên hắn không chủđộng phá hoại cái gì.”
Cao Phóng gật đầu:”Tất cả mọi chuyện hẳn là như thế này? Đầu tiên Chu Lệnh Hồng đánh bậy đánh bạ đi tìm Phan Duy Ninh hỏi hắn có hứng thú muốn hợp tác không, Phan Duy Ninh lại đemchuyện này nói cho Nhất Tâm, vốn ý của hắn chắc là muốn nhắc nhở cô ấybảo Nam Huyền chú ý Chu Lệnh Hồng, nhưng Nhất Tâm sau khi nhìn thấy bảnkế hoạch Nam Huyền mang về nhà lại nảy sinh ý tưởng khác, cô vừa giậtdây Phan Duy Ninh làm giao dịch với Chu Lệnh Hồng, vừa sai khiến Đỗ TâmĐồng đi hãm hại Ôn Noãn, đồng thời bảo Phan Duy Ninh theo đuổi Ôn Noãn,cả kế hoạch chia thành ba mũi chính.”
“Xem ra Nhất Tâm rất hiểu rõ động tháitrong công ty, chẳng những biết quan hệ của Đỗ Tâm Đồng và Quách NhưKhiêm, mà ngay cả chuyện của Ôn Noãn và Đỗ Tâm Đồng cũng biết, khi cô ấy tìm tới Đỗ Tâm Đồng, Đỗ Tâm Đồng vừa mới bị Chiếm mĩ nam giáo huấn mộttrận, trong tình huống tiền đồ không chắc chắn mắt trên khớp xương đương nhiên sẽ phải cuống quít chạy đến nịnh bợ phu nhân tổng giám đốc tươnglai.”
Hai người nhìn về phía Chiếm Nam Huyền.
Anh thả lỏng tay thở dài:”Các cậu còn chưa nói hết, nhưng cũng được 8, 9 phần.”
“Cậu định kết thúc thế nào?”
Chiếm Nam Huyền giống như đau đầu khôngchịu nổi, cong môi:”Còn có thể làm sao bây giờ?” Chỉ có thể tự nhận sốkhổ, bắt tay vào thu dọn cục diện rối rắm, anh cầm lấy điện thoại nội bộ trong phòng hội nghị:”Ôn Noãn, cô vào đây một lát.”
Khi Ôn Noãn tiến vào đã thấy ba người vẻ mặt khác nhau, cô giật mình, cụp đôi mi dài xuống.
Chiếm Nam Huyền nhìn cô:”Đã làm rõ rồi, không liên quan đến cô. Nhưng có vài người liên lụy, tôi sẽ xử lý sau.”
Cô chỉ gật đầu, có chút khác thường không nói chuyện, không hỏi chuyện gì xảy ra, cũng không hỏi người hãm hại cô là ai.
Cao Phóng và Quản Dịch liếc nhìn nhau,khi Cao Phóng không kịp ngăn cản Quản Dịch đã nhịn không được hỏi:”Côkhông muốn biết—-“ nói ra mới giật mình bản thân lỡ lời, anh ta cuốngquít lấy tay che miệng, cúi đầu né tránh ánh mắt hình viên đạn của Chiếm Nam Huyền và sự coi thường không chịu nổi của Cao Phóng.
Ba người giấu đầu hở đuôi ngược lại lạikhiến Ôn Noãn nói, con ngươi trong suốt, vẻ mặt bình tĩnh:”Tôi rời đi 7năm, trong ba năm trở về không quan hệ với ai, bây giờ những người quencó thể đếm trên mười đầu ngón tay, tôi không nghĩ ra—–là ai có động cơnhất muốn đưa tôi vào chỗ chết.”
Chiếm Nam Huyền có chút chật vật:”Cô đã biết?”
“Tôi không biết gì cả, chẳng qua phụ nữ trời sinh đều nhạy cảm. Nghe anh nói vậy, xem ra trực giác của tôi chính xác rồi?”
Chiếm Nam Huyền nói với Quản Dịch và Cao Phóng:”Các cậu ra ngoài trước đi.”
“Không cần.” Ôn Noãn lạnh nhạt nói, chodù anh muốn giúp Bạc Nhất tâm giải thích hay là che dấu cô cũng không có hứng thú, “Không còn chuyện gì khác tôi xin đi ra ngoài.”
Chiếm Nam Huyền nhìn cô rời đi, hơi khó chịu thở ra một hơi, nhăn nhăn ấn đường.
Quản Dịch tấm tắc luôn miệng:”Chiếm mĩnam, không phải là tôi nói cậu, tiểu Ôn muội muội phong độ còn hơn cảcậu, nghĩ lại ngày hôm đó cậu đối xử với cô ấy như thế nào? Dường nhưmắng cô ấy đến tổn thương khắp mình, tôi thật không đành lòng, nhưng cậu xem lòng dạ tiểu Ôn muội muội người ta quang minh chính đại thế cơ mà.”
Chiếm Nam Huyền liếc xéo cậu mộtcái:”Cậu hiểu cô ấy hơn tôi? Cậu thực sự cho rằng nói chuyện với cô ấydễ lắm à?” Càng là chó không sủa, mới càng có khả nặng cắn trộm người,chuyện không vui cô ấy bình thường đều để ở trong lòng, giống như vừanãy, đến nhìn cũng không muốn nhìn anh.
Cao Phóng nhíu mày:”Nam Huyền, rốt cuộc sao lại thế này? Tại sao Nhất Tâm lại phải nhằm vào Ôn Noãn?”
“Sự tình phức tạp, không thể nói rõtrong thời gian ngắn. Tóm lại chuyện này các cậu cứ coi như không biếtgì, đừng nhắc tới trước mặt Nhất Tâm.”
Thấy anh không muốn nói nhiều, Cao Phóng và Quản Dịch sau khi liếc nhau một cái cũng không hỏi nữa.
“Đại Trung và Ích Chúng hiện tại gần như đã đàm phán ổn thỏa các khâu cần thiết, không lâu sau sẽ ký hợp đồng.Quản Dịch, cậu tìm cách lấy bản kế hoạch của bọn họ đưa cho tôi.”
“Cậu định làm thế nào?”
“Đợi tôi xem kế hoạch của bọn họ rồi nói sau. Chỗ Phan Duy An tôi sẽ nói chuyện với ông ta, tôi có cách khiếnông ta đồng ý dừng mọi chuyện tại đây. Cao Phóng, cậu sắp xếp một chút,bảo phòng kinh doanh đi thâu tóm chuyện làm ăn của Đại Trung.”
Cao Phóng ngẩn ra:”Tại sao?” Như vậy rất có thể đả thương đối phương tám trăm mà tự tổn hại ba nghìn.
Chiếm Nam Huyền lạnh nhạt nhếch môithành hình vòng cung, giống như đã định liệu trước:”Tôi muốn thu mua Đại Trung, thời cơ bây giờ đã thích hợp, có thể bắt tay vào sắp xếp.”
Ngoài dự liệu, sau mấy ngày gián đoạnPhan Duy Ninh lại tiếp tục cho người mang hoa đến, điểm khác là mỗi ngày chỉ có một bó tặng buổi sáng, tất cả đều là những lọ lớn đầy hoa báchhợp màu trắng, trên thiếp không viết gì.
Đinh Tiểu Đại thân thiện chạy đến trướcmặt Ôn Noãn:”Chị Ôn, có cần trả lại không? Em gọi điện thoại cho tiệmhoa và tổng đài giúp chị.”
Ôn Noãn không ngẩng đầu lên, chỉ lắc lắc:”Không cần, đặt ở đó đi.” Tiếp tục xem báo cáo trong tay.
Áp mặt vào vách tường mềm, Đinh Tiểu Đại hơi cúi đầu, cuối cùng rốt cục cũng không nhịn được hỏi:”Chị Ôn, cóphải em đã làm sai chuyện gì khiến chị không hài lòng không? Nếu đúngvậy chị có thể nói cho em biết, cho dù chị nói gì em nhất định sẽ sửa….” Đinh Tiểu Đại càng nói giọng càng thấp, gục đầu xuống, “Chị Ôn, chị cóthể nói cho em biết không, rốt cuộc là vì cái gì, chị không còn vui vẻcười đùa với em như trước nữa, em đã làm sai chỗ nào sao?”
Giữa hai người dường như đã quay trở lạilần gặp đầu tiên, Ôn Noãn lễ độ, khách khí với cô, cho dù bảo cô làm gìđều nói “xin” và “cảm ơn”, khoảng thời gian đã từng thân thiết khônghiểu tại sao lại biến mất không còn chút gì, cô giống như bị Ôn Noãn cựtuyệt ở bên ngoài bức tường chắn Thập Vạn Đại Sơn vậy, không thể lại gần chị ấy.
Ôn Noãn im lặng áy náy nở nụ cười:”Dạo này nhiều chuyện, chị bận quá, áp lực lại lớn cho nên tâm trạng không được tốt lắm.”
Đinh Tiểu Đại ngưng lại con mắt đã hơi phiếm hồng:”Thật sự không phải tại em làm sai cái gì sao?”
“Sao lại thế được.” Cô cười nhìn đồnghồ:”12 giờ rồi, em đi ăn cơm sớm một chút đi, ăn xong đến nhà hàng cơmTây mua hộ một phần Spaghetti về cho Chiếm tổng.”
“Chị ăn gì? Em cũng mang về cho chị?”
“Không cần, một lúc nữa chị xem xong bản báo cáo này rồi sẽ xuống dưới, ngồi từ sáng đến trưa thắt lưng mỏi nhừ cả rồi.”
“Vâng, em đi đây.”
Ôn Noãn gật đầu, tầm mắt trở về trên bản báo cáo, cho đến khi Đinh Tiểu Đại đi xa cô mới ngẩng đầu lên, sau đóbị một tiếng kẽo kẹt rất nhỏ làm quay đầu lại, cánh cửa vốn khép hờ mởra, Chiếm Nam Huyền đi ra từ phía sau cửa, con ngươi anh rất tối, nhìnthấy cô hình như có chút bất đắc dĩ, còn có một chút yêu thương khó cóthể hình dung.
Chưa bao giờ như thế này, anh nhẹ nhàngthở dài:”Quách Như Khiêm và Đỗ Tâm Đồng trong vòng một tuần sẽ phải từchức, Đinh Tiểu Đại sẽ được điều đến bộ phận thư kí.”
Ôn Noãn buông bản báo cáo, cầm di đồng và ví tiền trên bàn, không nói một tiếng đứng dậy rời đi.
Chiếm Nam Huyền đành phải đi lên trước, “OK, hôm đó ở nhà em——là tôi không đúng.”
Cô vẫn im lặng như cũ không lên tiếng,vươn tay nhấn vào mũi tên xuống, đứng yên chờ, trực tiếp coi anh trongsuốt như không khí.
Chiếm Nam Huyền cong môi, giống như đãquyết định gì đó, thở dài thườn thượt:”Được rồi, nếu em nhất định phảinhư vậy.” Anh bỗng chốc xoay người cô lại, đôi môi phủ lên trên cánh hoa đầy đặn của cô.
Cơ thể cường tráng ép chặt thân mìnhmảnh mai hoạt bát của cô vào tường, lần lượt gạt bỏ tấn công của cô, đôi tay tóm lấy eo cô, môi lưỡi cuốn bay tất cả sự kinh hãi và giận dữ củacô, tiến thẳng vào trong khoang miệng ngọt ngào, tùy ý trêu chọc cuốnlấy hương vị đinh hương của cô.
Nụ hôn của anh dần dần càng lúc càng sâu, càng lúc càng chuyên chú, càng lúc càng dụ dỗ.
Không cách nào hình dung được dòng nướcngọt ngào tê dại đang từng chút từng chút một tuôn chảy quanh quẩn trong trái tim, vừa mỏng manh lại vừa kích động, tình cảm chôn dấu trở nên rõ ràng đến nỗi làm cô mềm nhũn vô lực, ở trong lồng ngực nóng như lửa của anh không thể phát ra một chút sức lực kháng cự, quay cuồng cảm thấymỗi tế bào trong cơ thể cô đang tràn đầy sung sướng khó có thể diễn tảbằng lời, không tự chủ được hy vọng anh vĩnh viễn đừng dừng dòng nước ấm trong cơ thể cô lại, cho dù là tra tấn cũng muốn anh cho cô càng nhiều, càng nhiều……….
Tiếng “Ting” yếu ớt như vách ngăn ma ámxuyên qua tình triều mê hoặc tâm trí truyền vào trong đại não của haingười, dường như là tín hiệu đó làm anh ngừng động tác của mình trongmột giây, phản ứng nhanh chóng bỏ qua, vẫn ôm chặt thân thể cô như cũtrong khoang miệng của cô hôn càng kịch liệt.
Sự kháng cự trong lồng ngực càng ngàycàng mãnh liệt biểu thị ý thức của cô càng lúc càng thanh tỉnh, anh imlặng không thể phát hiện được than nhẹ vài lần, đáy lòng đầy tiếc nuối,quyến luyến, cố ý thong thả liếm thêm một lần lên môi cô, sau đó thảlỏng khuỷu tay dựa vào sức của cô tự đẩy chính mình ra.
Anh quay đầu nhìn về phía người trước thang máy, không nhịn được cong môi lên:”Nhất Tâm, tại sao em lại đến đấy?”
Bạc Nhất Tâm ảm đạm cười:”Đi ngang qua,cho nên vào thăm anh.” Vẻ mặt âm trầm mang theo bình tĩnh, giống nhưchưa từng nhìn thấy một màn vừa mới đập vào mắt.
Ôn Noãn lập tức đi vào thang máy nhấnnút đóng cửa, trước nay cô chưa từng bao giờ cảm thấy cửa thang máy đóng lại lâu như vậy, chậm đến mức cô như muốn chui vào vách tường trốn đi,để tránh có hơn bốn con mắt nhìn chăm chú lên người cô.
Khi thang máy rốt cục cũng đi xuống tầng hầm, cô không nhịn nổi lấy hai tay che mặt, không hiểu tại sao mình lại cho phép chuyện như vậy xảy ra, gọi điện thoại cho Đinh Tiểu Đại nóichiều nay có việc không thể về công ty, cô đến thẳng bãi đỗ xe ngầm láixe rời đi.
Đi chầm chậm trên đường không mục đích.
Trong lòng thực rối loạn, nơi kín đáonhất trong ngực giống như bị kim châm xuyên thủng, chua xót đến buồnbực, không hiểu anh rốt cục vì cái gì, cũng không biết mình rốt cục muốn làm sao, chỉ biết giờ phút này thực sự không muốn trở về.
Bất tri bất giác, cả buổi chiều bánh xe cứ như vậy lăn tròn.
Thời gian một đi không trở lại, mãi cho đến lúc trời dần dần ngả về hoàng hôn.
Khi đang bị đèn đỏ ngăn lại ở đoạn đường nào đó, trong lúc chán cô bật radio, không gian nhỏ hẹp lập tức phảngphất một giọng nam trầm thấp bi thương, cô thoáng cái giật mình, giọngnói dường như đã từng quen biết giống như một chiếc chìa khóa mở hòm kíức của cô, cho dù cô đã cố gắng khống chế như vậy, chuyện cũ vẫn hiện ra trước mắt.
Gần như đã quên, nhiều năm trước cô đã từng thích nghe một người hát.
Khi tình yêu không còn cách nào giữ lại
Khi em đã quyết ý rời đi
Em muốn anh tìm lí do để em quay đầu
Nhưng cuối cùng anh lại để em đi
Em nói không muốn chia tay, nước mắt rơi xuống
Đến phút cuối cùng em đã quyết ý quên tất cả
Anh cũng tìm ra được một lí do để thay đổi kết cục, nhưng cuối cùng vẫn buông tay
Em nói sau khi chia tay rồi sẽ không để mình phải đau khổ nữa.
Đã rất lâu rồi cô không nghe thể loại nhạc này, bởi vì nó từ lâu đã không còn hợp với cô.
Có một số bài hát, chỉ thích hợp cô độcnghe trong đêm, cảm giác buồn bã nhẹ nhàng quay về, hoặc dừng lại ở thời trẻ, trước khi thành thục che dấu đã từng dao động, năm tháng cô độc,giai điệu u buồn như một sự an ủi vô hình, từng câu từng câu như tiếngkhóc ai oán, giống như bản thân không thể che dấu trái tim cay đắng vớingười khác.
Mà những điều này với cô, cùng với kí ức đã sớm chôn vùi từ năm đó.
Đèn xanh bật sáng, khi cô đi nhanh quangã tư đường cảm thấy kì quái, tại sao radio kênh ca nhạc tiếng hán lạicó cả bài hát tiếng anh? Khi nghe thấy tiếng Lien Matthew hát đến “Imust go the other way” cô mới giật mình nhận ra, bài hát ly biệt đauthương nhất cô từng được nghe trên đời, không phải phát ra từ radio, màlà tiếng di động đang kêu.
Cô vội vàng cắm tai nghe vào:”Hello?” Tiếng hát Bressanone ngừng lại, bài hát tiếng hoa lại rõ ràng trong thùng xe nhỏ hẹp.
Nếu em thật sự cần lý do, một vạn cái có đủ hay không?
Sớm biết em quá xem trọng tình cảm này
Lúc trước nói thế nào cũng không để em đi
Nếu anh thực sự phải viện cớ, một vạn cái cũng không đủ.
Sớm biết anh khó có thể buông tay tình cảm này
Lúc trước nói gì cũng sẽ không để mình buông tay.
Trong điện thoại nhất thời không phát ra tiếng nào, cô cầm lấy di động nhìn màn hình, là Chiếm Nam Huyền.
Cô tắt radio, không lên tiếng, bên kia cũng im lặng như cũ.
Thật lâu sau, vành môi cô u ám cong cong châm chọc,”Chiếm tổng?”
“Đến câu lạc bộ Đằng Mạt.” Anh cuối cùng cũng mở miệng, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như cũ, “Bây giờ tôi phải chiêu đãi một vị khách quan trọng.”
Im lặng năm giây, cô thu hồi tất cả cảm xúc, nhẹ giọng đáp,”Hai mươi phút nữa tôi sẽ đến.”
Sau khi cúp điện thoại, trong dòng xe cộ đang chạy thong thả, cô gục đầu lên tay lái.
Có lẽ, đã đến lúc nên từ bỏ công việc này rồi.