”Đứng lên đi, ta chỉ muốn hỏi ngươi vài câu.” Thiên Quân mỉm cười nhìn Thanh Phong.
”Đa tạ Thiên Quân.” Thanh Phong đứng lên.
”Nghe nói Tuyết Lạc cô nương đang ở chỗ của ngươi đúng không?”
”Đúng thật là vậy, cô ấy phụ trách nấu ăn cho thần.” Chẳng lẽ Tuyết Lạc lại gây họa rồi sao?
”Vậy ngươi có biết vì sao cô ấy lại chọn theo Châu Hạ Vỹ không?”
”Cô ấy bị La Lan và Hoa Thần cấu kết vu oan đuổi khỏi Hoa Giới nên trong lúc tức giận đã quyết định theo Châu Hạ Vỹ.” Hắn thành thật đáp.
”Vậy tại sao cô ấy lại ở chỗ của ngươi?”
”Châu Hạ Vỹ bảo Tuyết Lạc ở Hoa Giới đợi đến khi cô ta tìm được thân thế của Tuyết Lạc thì sẽ đón về Ma Giới nhưng Hoa Giới đã như thế nên biểu đệ của thần đã mạo muội đưa cô ấy đến Nguyệt Như cung.”
Thư phòng Nguyệt Như cung, Tuyết Lạc đang sắp xếp lại đồ đạc thì bỗng xuất hiện một luồng ma khí bay vào, đó chính là Châu Hạ Vỹ.
”Ma Tôn?” Tuyết Lạc giật mình.
”Tiểu muội lâu rồi không gặp muội quên phải gọi ta là gì sao?” Châu Hạ Vỹ mỉm cười.
”Tỷ tỷ đến đây tìm muội có việc gì không a?”
”Muội đeo cái này vào tay đi!” Hạ Vỹ đưa một chiếc vòng đính bằng Dạ Minh Châu trông rất sáng và đẹp. Tuyết Lạc gật đầu nhận lấy rồi đeo vào tay trái.
”Đi theo tỷ.” Hạ Vỹ nắm tay Tuyết Lạc rồi cả hai cùng biến mất.
”Báo! Ma Tôn_ Châu Hạ Vỹ cầu kiến.” Một tên lính canh cổng chạy vào nói với Thiên Phương.
“Cứ để cô ta vào.”
“Ái chà Thiên Quân lâu rồi không gặp trông ông hơi già hơn trước nhỉ?” Châu Hạ Vỹ nhếch môi.
“Tiểu nữ bái kiến Thiên Quân.” Tuyết Lạc quỳ xuống, cúi đầu, hai tay cung kính.
”Đứng lên đi!” Thiên Quân bình thản đáp.
”Đa tạ Thiên Quân.” Cô đứng dậy ngước mặt lên làm Thiên Phương không khỏi bàng hoàng bởi nhan sắc và ngoại hình của cô y hệt con gái ông.
”Ta đưa muội ấy đến đây là có việc liên quan đến các người.” Châu Hạ Vỹ nhìn Thiên Phương và Thanh Phong.
”Nói đi!” Thiên Quân không kiên nhẫn nghe Châu Hạ Vỹ vòng vo.
”Tuyết Lạc chính là con gái của Thiên Phương cũng chính là tỷ tỷ song sinh với Khả Như bị thất lạc nhiều năm.”
”Ăn nói hàm hồ rõ ràng ta chỉ có một mình Khả Như.” Thiên Quân ngạc nhiên nói.
”Ta đem nhân chứng cũng như vật chứng ra thì ông tin không?”
”Được.” Nghe vậy Châu Hạ Vỹ ra hiệu thì xuất hiện những người từng phục vụ cho Thiên Hậu đã mất tích từ 1 vạn năm trước từ từ bước vào trong quỳ xuống đồng thanh ”Bái kiến Thiên Quân.”
”Thế nào?” Nói xong Châu Hạ Vỹ lấy từ trong tay áo một miếng ngọc bội trên mặt có khắc hai chữ ‘Tuyết Lạc’ đưa cho Thiên Quân.