Cố Lương lập tức nắm được thông tin mấu chốt: “Trước khi ông ta đập vỡ bát, ông ta có uống canh gà không?”
Hầu gái Lưu nói: “Không có uống.”
Cố Lương thở dài một hơi, rồi nói với mọi người: “Vậy thì tôi có thể nói ra cách thức gây án của mình. Giống như những gì bạn gái Hoàng đã nói trước đó, tôi thực sự đã bỏ độc vào món canh gà. Nhưng vì ông chủ Bạch lại không uống một ngụm canh nào vậy nên có thể loại trừ tôi ra. Tôi không phải là thủ phạm thực sự trong vụ án này, phải không bạn gái Hoàng?”
Nói xong lời này, Cố Lương nhìn về phía Dương Dạ, lại thấy hắn ta đang cười gượng* nhìn mình: “Cái đó cũng khó nói lắm, tôi còn không biết rốt cuộc ông ta đã chết như thế nào. Trên ngực ông ta còn cắm một con dao.”
*Có thể đây là icon phù hợp với nụ cười này

Cố Lương: “Tôi đã ngủ trong phòng mình kể từ lúc rời khỏi phòng ăn. Tôi không thể nào đâm được, không phải cậu ở trong phòng tôi sao?”
Dương Dạ nói: “Tôi đã ở trạng thái chết giả trong một giờ. Trong khoảng thời gian đó, tôi không thể đảm bảo rằng anh đã ở trong phòng riêng của mình.”
Trong mắt của Cố Lương, biểu cảm của Dương Dạ khi nói những lời này vô cùng ngứa đòn.
Anh lạnh lùng nhìn Dương Dạ một cái, không nói gì nữa mà tập trung kiểm tra phòng của ông chủ Bạch.
Dù đã tìm một vòng nhưng anh vẫn không thể tìm thấy thứ gì có giá trị.
Sau 20 phút điều tra hiện trường, hệ thống phát thông báo yêu cầu mọi người rời khỏi hiện trường, đến các phòng khác để kiểm tra.
Cố Lương dẫn đầu đi vào phòng hầu gái Lưu.
Phòng của người giúp việc rất đơn giản, không có nhiều thứ lắm.
Điểm sáng duy nhất là một bức ảnh trên bàn cạnh giường ngủ. Bức ảnh nổi bật với nét bút đỏ ở trên đó.
—— Đó là ảnh chụp chung của một người phụ nữ và ông chủ Bạch. Khuôn mặt của ông chủ Bạch đã bị gạch đỏ.
Cố Lương bước lên phía trước và cầm khung ảnh lên, nhìn thấy mặt sau của khung ảnh có dòng chữ: “Ông đã hại chết chị tôi! Ông cứ chờ đó, tôi sẽ báo thù thay cho chị tôi!”
Chỉ như thế, manh mối này đã đơn giản vạch trần sát khí của hầu gái Lưu—— Ông chủ Bạch đã hại chết chị gái của cô ấy và hầu gái Lưu muốn báo thù.
Cố Lương nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lúc rồi mở khung ảnh ra.
Lần này anh nhìn thấy có một mảnh giấy gói nhỏ được giấu kín ở bên trong.
Mở giấy gói ra, Cố Lương nhìn thấy một câu: “Đây là độc “Tôi có phải nốt chu sa trong lòng anh không”, sau khi uống phải sẽ ngay lập tức tử vong và sẽ xuất hiện một nốt chu sa ở giữa hàng lông mày của người chết. From—— “Cửa hàng thuốc độc xin chào”.”
Cố Lương: “…”
—— Cách đặt tên của hệ thống này thật sự rất đặc sắc.
Đúng lúc này, hầu gái Lưu xuất hiện trước mặt anh: “Anh đã tìm được gì?”
“Tôi đã tìm thấy chứng cứ về độc chu sa. Đây là những gì cô dùng với nạn nhân?”- Cố Lương đưa giấy gói lên và nhìn hầu gái Lưu: “Thực ra cô có thể hoàn toàn thừa nhận, bởi vì giữa hàng lông mày của ông chủ Bạch không có nốt chu sa. Cô có thể được loại trừ khỏi hiềm nghi.”
Hầu gái liếc nhìn anh một cái và thừa nhận: “Tôi đã bỏ độc hai lần. Lần đầu tiên sau khi anh rời khỏi nhà bếp, tôi đã hạ độc vào canh gà.
Bát canh gà đã được thêm insulin, thêm cả chất độc chết ngay tức khắc “Tôi có phải nốt chu sa trong lòng anh không”, và có thể có thêm thuốc giả chết của anh trai lão Bạch nữa.
Chậc, bát canh gà này đúng là cực độc.
Hầu gái Lưu nói lại: “Lúc tôi bưng bát canh gà cho ông chủ Bạch, nhịn không được đã hỏi một chút chuyện cũ của chị tôi, còn mỉa mai ông ta vài câu. Ông ta tức giận, ném bát canh gà đi, đuổi tôi ra ngoài và nói rằng sẽ sa thải tôi.”
Cố Lương biết rằng hầu gái Lưu đang đọc lời thoại.
Tình huống thực tế có thể là người đàn ông đầu trọc đóng vai ông chủ Bạch sớm đã tái mét không nói nên lời. Những lời thoại được quy định trong kịch bản kia có lẽ là người mặc đồ đen đã thay ông ta nói và ném bát canh gà thay cho ông ta.
Hầu gái Lưu nói tiếp: “Bát canh gà bị đổ nên tôi phải đầu độc lại. Trùng hợp là ông chủ Bạch không ra ngoài ăn trưa, vì vậy tôi đã chuẩn bị cho ông ta một phần đồ ăn riêng và cho thuốc độc “Tôi có phải nốt chu sa trong lòng anh không” vào thức ăn, đây là lần thứ hai tôi bỏ vào. Sau đó, tôi nhờ con trai ông ta giao giúp hộp thức ăn. Tôi đã nghĩ trong trường hợp ông chủ Bạch chết vì thuốc độc, tôi có thể đổ cho con trai của ông ta. Bởi vì thằng nhóc đó cũng có cơ hội để ra tay, nhưng hoá ra ông ta lại không đụng vào phần thức ăn này.”
Đây là một trò chơi suy luận theo kịch bản. Tất cả suy luận đều dựa trên sự sắp đặt của các nhân vật trong kịch bản và các manh mối được tìm thấy.
Cho dù đó là do không có nốt chu sa giữa lông mày của nạn nhân hay là do thức ăn không được đụng vào thì hầu gái Lưu đã được loại bỏ mối nghi ngờ.
Cố Lương suy nghĩ một chút, cảm thấy có điều gì đó nhạy bén, liền nhìn hầu gái Lưu: “Logic của cô rất rõ ràng. NPC như cô có vẻ không giống với NPC mặc đồ đen không nhìn rõ mặt. Cô đến từ đâu? Cái quái gì đang xảy ra với trò chơi này vậy?”
“Tôi chỉ có thể nói với anh rằng tôi cũng từng là người chơi giống như anh. Còn những chuyện còn lại… Tôi xin lỗi, tôi không thể nói thêm bất cứ điều gì. Xin hãy tập trung vào trò chơi.”- Hầu gái Lưu đứng dậy và rời đi, “Tôi đến các phòng khác để tìm manh mối.”
20 phút nữa trôi qua, Cố Lương gần như lật tung cả tầng hai của biệt thự. Sau khi xem hết các phòng trên tầng hai, anh liền xuống tầng một.
Cố Lương đi vào phòng bếp trước, phát hiện trên giá thiếu một con dao.
Vừa hay lại gặp được hầu gái Lưu. Cố Lương hỏi cô về con dao, hầu gái Lưu nói, con dao bị thiếu trong phòng bếp chính là con dao bị cắm trên ngực ông chủ Bạch. Có một lỗ hổng trên cán dao, là do cô làm hỏng trước đó, vì vậy cô có thể nhận ra nó.
Cứ như vây, không khó để suy đoán thủ pháp của hung thủ.
Buổi chiều, ngoại trừ thám tử có thể tự do hành động, những người chơi còn lại đều theo kịch bản chung về phòng ngủ, ngoại trừ một người—— Hắn vào bếp lấy một con dao, sau đó đi lên lầu hai, vào phòng ngủ của ông chủ Bạch và đâm ông ta.
Nơi cuối cùng Cố Lương đến là ban công.
Chân trước của anh vừa bước vào thì chân sau của Dương Dạ cũng vào theo.
Ban công vốn dĩ không nhỏ, nhưng lại trồng quá nhiều hoa, khó có chỗ để đặt chân.
Sau khi Dương Dạ đi vào, ban công càng thêm chật chội.
Cố Lương liếc hắn một cái: “Hay để tôi ra ngoài, nhường chỗ cho cậu?”

Tác giả có lời muốn nói:
Kịch bản đầu tiên tương đối đơn giản, cũng là để độc giả chưa từng chơi kịch bản sát làm quen với trò chơi này, cũng sắp kết thúc rồi.
Sau này kịch bản và bối cảnh câu chuyện sẽ ngày càng hấp dẫn hơn ~