Món trang sức đó có một mặt đeo tinh xảo hình vuông. Mặt dây chuyền có thể mở ra, bên trong là một bức ảnh chụp nhỏ xíu: Ảnh chụp chung của một cặp vợ chồng trung niên và Dụ Nhiên, cả ba người đều cười rất tươi.
Nhìn ảnh chụp, mắt Dụ Nhiên đỏ hoe: “Đây là ảnh gia đình em, mẹ em làm nó thành dây chuyền tặng sinh nhật em, vốn hy vọng rằng cả gia đình có thể sống bình an. Không ngờ, hôm sinh nhật em…”
Theo lời Moore thuật lại, hôm sinh nhật Dụ Nhiên cũng chính là ngày sập hầm mỏ, cha mẹ cùng qua đời. Trong tình huống tâm lý bị đả kích nghiêm trọng, cậu thức tỉnh thành Dẫn đường.
Trông dáng vẻ như sắp khóc của thiếu niên, Lục Tắc Hiên nhất thời không biết nên an ủi thế nào.
Người đàn ông im lặng một lát rồi vươn tay ra trông rất ngốc, vỗ vai Dụ Nhiên một cách cứng nhắc: “Đừng khóc, người chết rồi thì không sống lại được. Về sau sẽ có Hiệp hội Dẫn đường bảo vệ cậu.” Hắn dừng một chút, bổ sung: “Nếu cần giúp cũng có thể tìm tôi.”
Dụ Nhiên sụt sịt mũi, kiềm chế cảm xúc của bản thân xong xuôi mới cẩn thận đeo dây chuyền lên cổ. Cậu ngẩng đầu nhìn Lục Tắc Hiên: “Phải rồi, em muốn nhờ Tướng quân giúp em một chuyện.”
Lục Tắc Hiên hơi bất ngờ: “Chuyện gì?”
Dụ Nhiên nói: “Em muốn tới bệnh viện tìm một người. Tối qua em thấy chị ấy bị bầy thú đuổi theo nhưng em không kịp cứu, không biết chị ấy thế nào rồi.”
Nếu từ nhỏ cậu đã sống ở đây, có bạn bè, người thân cũng không lạ. Lục Tắc Hiên không nghi ngờ gì, dẫn cậu tới bệnh viện.
Khiến Lục Tắc Hiên bất ngờ là trước cửa bệnh viện lúc này có vài phóng viên túm tụm lại, còn Thống đốc căn cứ B-73, Leonard, đang đứng đó trả lời phỏng vấn.
“Đêm qua, căn cứ bị thú vũ trụ biến dị tấn công bất ngờ, tôi chân thành cảm ơn Đội đặc chiến Liệp Ưng đã kịp tới tới cứu viện! Với những công dân Liên bang không may gặp nạn, tôi xin được bày tỏ lòng tiếc thương sâu sắc. Hiện tại, tôi đảm bảo sẽ sắp xếp thỏa đáng cho người thân của những nạn nhân xấu số.”
“Thưa Thống đốc Leonard, nghe nói những người dân bị thương nặng đêm qua đều được đưa vào khoang điều trị, ông còn nói sẽ chi trả chi phí chữa trị cho họ đúng không?” —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
“Đúng vậy. Mọi người đều biết, mỗi lần khởi động khoang điều trị đều tiêu tốn cả triệu tinh tệ. Tuy nhiên… so với chi phí chữa trị đắt đỏ, mạng người mới là vô giá! Tôi đã yêu cầu bộ phận Tài chính cung cấp quỹ cứu trợ để giúp đỡ những người bị thương. Chính phủ Liên bang sẽ không bỏ lại bất kỳ công dân nào, dù đó có phải người tiến hóa hay không, sinh mệnh của mỗi người đều đáng quý như nhau!”
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên.
Dụ Nhiên cúi đầu, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân, khóe môi lại đang lẳng lặng nhếch lên. Đoán đúng rồi, quả nhiên gã ta tới bệnh viện thăm bệnh nhân, còn gọi sẵn phóng viên tới phỏng vấn trực tiếp, làm mấy trò đánh bóng tên tuổi giả dối khiến người ta buồn nôn.
Lục Tắc Hiên bình thản lách khỏi các phóng viên, bước vào qua cửa hông, hắn đã thay thường phục nên không bị ai nhận ra. Dụ Nhiên cũng đi vào từ cửa hông theo Lục Tắc Hiên. Nhưng khi đi ngang qua Leonard, cậu bỗng nhiên ngoảnh lại liếc nhìn gã.
Xung quanh có rất nhiều phóng viên, Leonard cũng không nhận thấy ánh nhìn từ phía sau lưng kia.
Không ai thấy dưới bóng râm của mái hiên có một sợi tua ý thức dài mảnh như sợi tơ đang lẳng lặng bò về phía trước. Sợi tua đó như có mắt, di động uốn lượn theo hình chữ S, linh hoạt luồn lách bên dưới đám đông, nhanh chóng bò lên gót chân Leonard.
Hôm nay Leonard mặc một bộ Âu phục, lúc này, sợi tua màu đỏ kia đang chui vào ống quần gã, trườn lên trên cực nhanh, nháy mắt đã bò tới sau gáy Leonard. Tiếp đó, nó chọc thẳng vào óc gã như cây kim.
Leonard chỉ thấy đầu ong lên một tiếng, cảm giác giống như bị điện giật ấy khiến gã mất khả năng suy nghĩ trong giây lát.
Nhưng chỉ chốc lát sau gã đã hoàn hồn ngay.
Leonard lắc đầu khó hiểu, tiếp tục diễn thuyết với vẻ đau khổ: “Hiện tại chúng tôi vẫn đang điều tra tại sao bầy thú vũ trụ đó lại đột ngột tấn công căn cứ con người. Nhưng xin mọi người hãy yên tâm, nhất định chúng tôi sẽ xây dựng lại hệ thống phòng ngự bằng hàng rào điện của căn cứ, bảo đảm sự an toàn cho người dân…”
Giọng gã xa dần, Dụ Nhiên theo Lục Tắc Hiên vào khu phòng bệnh.
Lục Tắc Hiên hỏi: “Người cậu cần tìm tên gì?”
Dụ Nhiên đáp: “Chị ấy tên Vinh Oánh Oánh, là một cô gái có mái tóc dài, Tướng quân có từng thấy chị ấy không?”
Lục Tắc Hiên: “… Đi theo tôi.”
Không ngờ lại chính là cô gái bị bầy thú cắn đứt hai chân suýt chết đêm qua. May mà Lục Tắc Hiên kịp thời khởi động khoang điều trị, phần dưới đầu gối bị cắn đứt đã mọc lại, chỉ là chức năng thần kinh và cơ bắp vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Dù vậy, chắc chắn không đến một tháng, cô gái kia sẽ có thể đi lại như bình thường.
Lục Tắc Hiên dẫn Dụ Nhiên vào phòng bệnh số 01, cô gái nằm trên giường bệnh tuy sắc mặt vẫn rất tái nhưng tinh thần khá ổn. Sau khi thấy Dụ Nhiên, cô rục rịch muốn ngồi dậy: “Nhiên Nhiên, em còn sống! Thật tốt quá!”
Dụ Nhiên bước tới: “Chị, chị không sao chứ?”
Vinh Oánh Oánh nghẹn ngào: “Không sao hết, họ đưa chị vào khoang điều trị, chân chị được chữa rồi. Em thì sao?”
Dụ Nhiên ngoảnh lại nhìn Lục Tắc Hiên, đáp: “Là vị Tướng quân này đã cứu em.”
Vinh Oánh Oánh vội vàng nói: “Cảm ơn Tướng quân đã cứu em trai tôi, chân thành cảm ơn anh!”
“Không cần cảm ơn.” Lục Tắc Hiên nhìn sang, “Hai người là… Chị em?”
Dụ Nhiên đáp: “Chị ấy là chị họ em. Phải rồi, cô đâu ạ?”
Vinh Oánh Oánh nói: “Mẹ đang đi mua đồ ăn cho chị.”
Dụ Nhiên gật đầu, nhỏ giọng kể: “Chị, chiều nay người của Hiệp hội Dẫn đường sẽ tới đón em. Sau này em phải tới đó sống… Chắc sẽ rất khó gặp lại mọi người.”
Vinh Oánh Oánh ngây ra, nhìn Dụ Nhiên với vẻ không nỡ: “Một mình em tới hành tinh Thủ đô liệu có sao không?”
Dụ Nhiên nói: “Hiệp hội Dẫn đường sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện. Em cũng không muốn đi khỏi đây, nhưng… Em thức tỉnh thành Dẫn đường rồi, chị biết mà, em phải nghe theo sắp xếp của Hiệp hội…”
Hai chị em lưu luyến, bịn rịn từ biệt nhau trong bệnh viện.
Lục Tắc Hiên nhìn khung cảnh ấy, cảm giác hoài nghi đối với Dụ Nhiên giảm bớt phần nào.
Cậu ấy có cha mẹ, có người thân, còn có quá khứ hoàn chỉnh, nếu muốn làm giả tất cả những điều này thì phải trả một cái giá quá lớn. Mặc dù Dẫn đường cấp cao có thể tạo ra ảo ảnh tinh thần, sửa đổi ký ức của bản thân nhưng chung quy cũng không thể thay đổi ký ức của tất cả những người xung quanh.
Lát sau, mẹ Vinh Oánh Oánh trở lại, cũng rất tiếc khi nghe nói Dụ Nhiên sẽ phải đi. Dụ Nhiên từ biệt người thân, khoảng nửa tiếng sau, cậu đứng dậy, khẽ nói với Lục Tắc Hiên: “Được rồi, trở về thôi ạ.”
Lúc hai người ra đến cửa bệnh viện, Leonard và những phóng viên gã mời tới đã đi. Gã Thống đốc này đứng trả lời phỏng vấn ngay cửa bệnh viện quả nhiên là đang làm màu. Lục Tắc Hiên nhíu mày, dẫn Dụ Nhiên trở về phi thuyền.
Vừa lên phi thuyền không lâu đã thấy một Lính gác cuống cuồng chạy tới, báo tin: “Đội trưởng Lục, xảy ra chuyện rồi!”
Lục Tắc Hiên ngoảnh lại: “Chuyện gì?”
Lính gác nói: “Khi nãy, Thống đốc Leonard kia dẫn phóng viên về tòa thị chính quay phim đã trượt chân ngã lầu chết rồi.”
Lục Tắc Hiên: “…” —ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Hắn quay sang nhìn Dụ Nhiên theo bản năng, lại đụng phải đôi mắt ngơ ngác, vô tội của thiếu niên.
Đáy lòng Lục Tắc Hiên dâng lên một cảm giác vô cùng kỳ lạ. Dựa theo thời gian, khi Leonard tử vong, hắn và Dụ Nhiên chắc chắn đang ở trong bệnh viện từ biệt người thân.
Đây… Thật sự là một tai nạn bất ngờ sao?