“À ừm.”
Cô nhìn về phía ba mình, thấy ông đã sớm nhìn cô trước rồi ông mỉm cười nhẹ nhàng nói với cô.
“Về rồi sao? Con mau qua đây đi nào.”
Nghe theo lời ông, cô nhanh chóng ngồi lại. Ông vẫn quan tâm hỏi thăm sức khoẻ và công việc của cô như thế nào.
“Ta mong con đừng giận ta về những chuyện quá khứ nữa.”
“Con đã sớm quên rồi, ba không cần bận tâm về nó nữa đâu.”
Cô nhanh chóng đáp lại, phải đã là chuyện quá khứ rồi cô cũng không còn quan tâm đến nó nữa. Tiếp tục sống tốt cho bản thân vào tương lai, có lẽ là vậy. Cô nhìn lại ngôi nhà mà lâu lắm mình mới quay lại, từ lúc ba dẫn người khác về cô đã xin chuyển ra ngoài sống và đến tận bây giờ vẫn như vậy. Hàng năm đến giỗ của mẹ cô cũng chỉ ghé qua nhà một chút rồi nhanh chóng rời đi, và sẽ dành thời gian ở lại để chăm sóc cho mộ mẹ.Ông cũng đã nhiều lần khuyên cô về nhà sống nhưng với tính cách một khi đã quyết tâm làm như cô thì không có chuyện quay đầu. Cô nghĩ rằng gia đình đó không còn chỗ cho bản thân nữa rồi, đã đã thuộc về người khác mà mãi mãi cô vẫn không thể níu giữ lại được.
“Dì đâu rồi ạ?.”
“Dì sao? Bao nhiêu năm rồi con cũng nên gọi là mẹ chứ. Bà ấy biết bà ấy sẽ buồn đó!”
Cô lặng thinh không đáp lại lời ông rồi đứng dậy.
“Con lên phòng một chút, có đồ mà con cần lấy.”
“…Được.”
Ông nhìn bóng dáng cô đang bước trên cầu thang liền thở một hơi dài. Có lẽ ông cũng buồn vì cô lại lạnh lùng với ông như vậy, ông cũng thấy có lỗi nên cũng đã cố gắng bù đắp cho cô. Khiến cô cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc nhưng thật khó để có thể hiểu được nỗi lòng cô. Thấy cô đi lên Hạ Linh cũng nhanh chóng chạy theo sau cô. Đứng trước phòng mình cô liền mở cửa ra thì đã thấy mọi thứ bên trong khác đi nhiều. Bức tường chứa đầy ảnh kỉ niệm của gia đình cũng đã biến mất, nhưng vật dụng quen thuộc cũng không còn nữa thay vào đó là một chiếc giường công chúa lạ hoắc. Gấu bông có mặt khắp mọi nơi, trang trí màu đầy ấp sự dễ thương, căn phòng này như dành ra cho công chúa vậy. Thấy cô đang nhìn chăm chăm vào đó Hạ Linh mới vội vàng lên tiếng.
“À..ừm, tại em thích phòng chị quá nên em mới xin ba cho đổi phòng. Chị…sẽ không giận em chứ?.”
Cô quay sang nhìn Hạ Linh đang sắp rưng rưng tới nơi liền nhanh chóng đáp.
“Không sao.”
“Ye, em cảm ơn chị. Cũng phải ha, vì chị cũng đâu có quay lại nữa.” – Hạ Linh vui mừng vỗ tay một cái, có vẻ gì đó rất hài lòng.
Cô nhìn lại căn phòng thì thấy có món đồ quen thuộc.
“Cái đó…”
Thấy hướng mắt của cô hướng về phía quả cầu thủy tinh trong suốt, bên trong là một cô nàng công chúa đang đứng giữa tuyết trắng xoá. Hạ Linh liền nói:
“Cái đó đẹp chị nhỉ? Em thấy nó còn trong phòng chị với thấy nó dễ thương rất hợp với em. Lúc chị dọn ra chị không lấy em tưởng chị đã bỏ nên em đã lấy nó về đó.”
“….Bỏ sao.” – cô lẩm bẩm
“Sao vậy ạ? Em thấy của chị được không? Vốn dĩ chị em nên nhường nhau những thứ tốt đẹp đúng không ạ? Chị…sẽ không để ý chứ?.” – Hạ Linh nhìn sang cô thấy cô ngập ngừng liền nói tiếp.
“Nếu chị không đồng ý thì thôi vậy, em sẽ trả cho chị nhé! Nhưng chắc chị sẽ không đòi lại đâu ha.”
Cô quay sang Hạ Linh, nụ cười trên gương mặt ấy làm cô cảm thấy khó chịu. Cô đưa tay xoa đầu Hạ Linh bảo:
“Em cứ giữ đi, chị vốn cũng không cần nó mà.”
“Vâng.”
Hạ Linh vui vẻ nhanh chóng chạy xuống lầu, thấy em ấy đã đi khuất cô muốn vào trong để ngắm nó thêm một lần nhưng cũng chỉ dám nhìn từ xa nhìn vào. Hạ Linh chạy nhào vào phòng bếp mẹ em đang nấu ăn, dáng người phụ nữ mảnh mai, tóc được búi lên một cách gọn gàng. Bà ta là Hạ Xuân mẹ kế cô.
“Mẹ, chị Giai Nghiên về rồi đó!”
Bà ta nghe thấy vậy liền ngẩn đầu lên nhìn cô con gái bé bỏng của mình.
“Vậy sao? Đúng là không có phép tắc gì nhỉ? Không thấy một lời chào hỏi.” – Bà ta hằn hộc
“Đúng vậy, con không thấy chị ấy chào mẹ gì cả. Vừa về là liền chạy lên phòng, còn muôn giành đồ con nữa.”
“Thật vậy sao? Quá quắc thật mà.” – Bà ta ngạc nhiên nhìn Hạ Linh, gương mặt có chút khó chịu.
“Không hiểu ông ấy nghĩ gì mà lại kêu con bé về. Hết chịu nổi mà.”
Cả hai mẹ con cứ càm ràm chuyện này chuyện kia, nói một hồi hả hê thì lại quay sang cười khoái chí. Có vẻ nói xấu sau lưng là chuyện lúc nào cũng thú vị hơn nhỉ.