Quần áo tôi mặc là đồ cũ của bà ta, mọi việc trong nhà đều là do tôi làm, ngay cả thằng em họ cũng bắt nạt tôi.
Có đôi khi tâm trạng mơ không tốt, thì sẽ kéo tôi lại mắng chửi tôi một trận, nói tôi là đồ sao chổi, khắc ch.ết cả nhà, bọn tao nuôi mày muốn giảm tuổi thọ vậy.
Vì thế khi lên cấp 3 tôi liền tìm công việc part-time, sau kì thi đại học tôi đưa hết số tiền tiết kiệm cho bà ta, thì bà ta mới ngậm mồm lại.
Tôi không có ấn tượng sâu với cậu, chỉ biết mỗi lần mợ đánh mắng tôi, ông ta đều thờ ơ.
“Hoan Hoan, trong tay mày nhất định có rất nhiều tiền đúng không? Mày lấy một nửa ra đi, mày nhìn nhà chúng tao xem, cậu mày thì phế, có hy vọng gì đâu, mày……”
“Tôi không có tiền.”
Tôi ngắt lời bà ta.
“Bà nội ở một mình dưới quê, cha tôi không để lại nhiều tiền cho tôi, nên tôi đưa hết cho bà rồi.”
Không khí im lặng ba giây.
Mợ tức giận ném thẳng cái túi vào người tôi: “Mày con nhỏ vô lương tâm!
“Mười năm nay, nhà bọn tao cho mày cơm ăn, áo mặc! Bây giờ lòi ra chuyện này, tất cả tiền đều cúng kiếng cho bà già mãi chưa chế.t đó! Phi! Đồ sói mắt trắng!
“Cút đi cút đi, đồ xui xẻo, quả nhiên muốn giảm thọ mà!”
Mợ phắn đi rồi.
Tôi không nói một lời, ném bữa sáng vào thùng rác.
Có chút lãng phí.
Tôi ngồi xuống ghế dài ở sảnh bệnh viện.
Bên ngoài trời bắt đầu mưa, tôi lấy điện thoại, mở giao diện gọi điện, định bấm số Giang Chấp thì dừng lại.
Hai giây sau, tôi cất điện thoại.
Tôi không mang theo ô nên định đợi cho đến khi tạnh mưa rồi mới rời đi.
Trong bệnh viện người đến người đi, phần lớn là những người có hoàn cảnh khác nhau.
Điện thoại của tôi hết pin, tôi thẫn thờ nhìn sàn nhà.
“…… Hứa Ý Hoan?”
Tôi ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt có chút ngạc nhiên, là một vị bác sĩ trẻ nhìn quen quen.
“Là tôi này, ” anh ta nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, thở dài, “Trần Tử Ý.”
À, nhớ rồi.
Đối tượng thầm mến của tôi hồi cấp 3.
Lúc đó bạn cùng lớp nói anh ta cũng thích tôi, nhưng sau này anh ta lại kết thân với lớp trưởng môn Tiếng Anh của lớp mình.
Sau đó tôi đã đổi số, không liên lạc lại nữa.
“Sao đến bệnh viện vậy?” Anh ta ngồi xổm xuống, nhìn tôi, “Có người thân trong bệnh viện à?”
Tôi gật đầu, không muốn nói chuyện.
“Số phòng bao nhiêu?”
“Mười ba.”
Trần Tử Ý nhìn tôi một cái: “Cái người đột quỵ, là chú cậu?”
“Ờ.”
Tôi tưởng anh ta hỏi xong sẽ rời đi, nhưng không ngờ anh ta ngồi cạnh tôi: “Ông ta nhập viện vào mấy ngày trước, tình hình không ổn.”
Tôi thở dài: “Biết chứ.”
“Cậu……”
Trần Tử Ý nhìn tôi với ánh mắt có phần phức tạp.
Sau đó, anh ta nói: “Nếu có khó khăn gì, có thể nói cho tôi biết.”
Tôi lắc đầu: “Cám ơn, không cần.”
“Hứa Ý Hoan, cậu còn nhớ chuyện lúc đó không? Tôi…….”
“Không, tôi không nhớ.”
Tôi ngắt lời.
Nhưng anh ta lại nắm lấy cổ tay tôi: “Thật ra năm đó……”
Không biết từ khi nào bên ngoài vách kính đã có người đứng dưới mưa.
Tôi ngẩn ra, nhất thời không nghe được gì, kể cả lời giải thích của Trần Tử Ý.
Là Giang Chấp.
Anh không cầm ô, chiếc áo sơ mi trắng ướt sũng dính sát vào người, lộ ra những đường nét cơ bắp, mái tóc đen nhỏ nước, đôi mắt đen láy khiến tôi bất an.
Tôi thấy ánh mắt anh chậm rãi, dừng ở bàn tay Trần Tử Ý nắm cổ tay tôi.
Giây tiếp theo, tôi phản xạ có điều kiện bỏ anh ta ra.
Mà khi nhìn sang, Giang Chấp đã không còn ở đó nữa.