Trong hình là một tấm thảm tròn trải cạnh ghế sofa.
Có người bình luận nói con chó của hắn chắc hẳn rất lớn.
Quân Lâm trả lời: “Ừ, tuy không được xem là ngoan nhưng rất đáng yêu.”
Chương Hiểu nhận thua.
Sở Quân luôn cảm thấy mình là kẻ bạc tình bạc nghĩa. Từ nhỏ đến lớn, thứ hắn muốn có đều lấy được một cách dễ dàng, cho nên hắn thường không quý trọng chúng.
Lúc còn ở tuổi thiếu niên, vì cha mẹ có ý đồ can thiệp vào cuộc đời mình nên hắn đã lập tức cắt đứt mọi liên lạc với họ. Trong tài khoản hắn cũng không thiếu tiền tiêu, vừa đầu tư vừa dùng nghề nghiệp nhiếp ảnh yêu thích để nuôi sống mình. Thậm chí vài năm sau hắn còn trở thành người nổi tiếng trong giới. Thời điểm đó hắn có niềm thích thú với trò chơi SM, thành khách quen của Abyss, một thời gian dài sau lại thấy nhàm chán.
Tài khoản xã hội của hắn chủ yếu được dùng cho công việc và trưng bày tác phẩm, sẽ không đăng những thông tin quá rõ ràng về BDSM. Chỉ có một số bức hình cất giấu ám hiệu mà chỉ người trong giới mới có thể hiểu được.
Khi nhận được tin nhắn của Chương Hiểu, hắn đã dành ra hai tiếng để xem toàn bộ tài khoản của cậu.
Cậu là một người bình thường, xuất thân từ một gia đình bình thường, thậm chí còn có hơi túng thiếu, khi lên đại học đã đi làm thêm trong hai tháng để có tiền đi du lịch với bạn bè. Mẹ của cậu không bao giờ xuất hiện trên tài khoản, cha thì là người nghiêm khắc và nóng nảy.
Một chàng trai tốt bụng thường xuyên chia sẻ thông tin về những trường hợp vật nuôi cần cứu giúp hoặc gia đình có người thân bị bệnh nặng cần giúp đỡ. Nếu những thông tin đó là giả thì cậu sẽ than thở một chút, rằng ôi chao, làm vậy rồi những người thật sự cần giúp đỡ phải làm sao đây. Sau đó, cậu vẫn tiếp tục chia sẻ những tin ấy nếu nhìn thấy.
Đối phương là người rất cô đơn, lúc còn ngồi trên ghế giảng đường đã bắt đầu than thở rằng tại sao mình không có bạn gái. Tập thể hình có chút thành tựu sẽ đăng lên mạng ảnh chụp mình khoe cơ bụng, còn tự giễu rằng không có bạn gái nhìn nên chỉ có thể tự mình nhìn. Ngoài ra, cậu còn chia sẻ một số tin tức mê tín dị đoan, những bài viết mà nói là sau khi chia sẻ sẽ thoát khỏi cảnh độc thân.
Đôi khi, cậu sẽ chỉ ra những vấn đề thời sự với giọng văn không quá dữ dội. Sau giờ làm việc sẽ thỉnh thoảng phàn nàn về sếp và đồng nghiệp, nhưng chủ yếu vẫn là khích lệ bản thân phải cố gắng hơn.
Một người như thế lại gửi tin nhắn hỏi mình có thể trở thành nô lệ của hắn không, trong khi tài khoản của cậu không có bất kì thông tin nào dính dáng đến SM.
Sở Quân đã từng gặp qua nhiều loại M, có rất nhiều người thể hiện khao khát của mình trên mạng xã hội, chia sẻ các loại thông tin, so sánh chân hoặc giày của nhóm S và cả ảnh tự chụp với các bức tranh ghép đầy màu sắc. Vì vậy, hắn nảy sinh hứng thú mãnh liệt với Chương Hiểu.
—— Người này rõ ràng là người dị tính, sau khi hắn đăng tấm ảnh đi giày cao gót đã gửi tin nhắn riêng, cho rằng hắn là một phụ nữ. Đúng là… rất thú vị.
Sở Quân cố tình dẫn Chương Hiểu đến Abyss, điều giáo cậu ở đó. Quả nhiên, cậu là người có máu M, cơ thể hợp mắt và nhạy cảm. Điều làm hắn ngạc nhiên nhất chính là biểu cảm hoảng sợ xen lẫn khuất nhục của cậu sau khi biết hắn là đàn ông. Đối phương đúng là một con chó lang thang rất thú vị, thậm chí hắn còn muốn đưa cậu về nhà.
Giống như Sở Quân dự đoán, Chương Hiểu đã quay lại Abyss để tìm một nữ S. Siren dựa theo lời đề nghị của hắn mà tính cậu giá gấp đôi, sau đó đề xuất cậu đến xem buổi biểu diễn. Hắn như một gã thợ săn đang chờ đợi con mồi, mặc sẵn bộ quần áo mà cậu thích đợi chờ trong bẫy rập.
Tiếp đó, hắn chơi trò lạt mềm buộc chặt, hắn phải đá chú chó nhỏ này xuống vực sâu.
Sở Quân bật loa, phát lại một bản nhạc rock. Hắn dùng kéo cắt mở thùng giấy, lấy từ trong đó ra một tấm thảm lớn hình tròn. Sau đó, hắn trải nó bên cạnh ghế sofa, cố ý sử dụng đầy đủ dụng cụ, mở đèn chiếu, điều chỉnh tiêu điểm của SLR rồi chụp ảnh tấm thảm cạnh ghế.
Hắn vừa ngâm nga bài hát, vừa xử lý hình ảnh và tải nó lên.
“Không biết chú chó lang thang kia có đến bên mình không.”
Không lâu sau, chuông điện thoại vang lên.
“Tôi muốn… Quỳ trên tấm thảm đó.” Giọng nói nghe như thống khổ lại tràn ngập dục vọng của Chương Hiểu truyền đến.
Chú chó nhỏ lang thang trên đường cuối cùng cũng đã chạy đến dụi vào chân hắn.
– Còn tiếp –