Gà rừng sợ hãi kêu lên, đồng thời Khương Đào cũng quay đầu nhìn thấy Thẩm Thời Ân. (mọi người hãy tưởng tượng bà chị này gϊếŧ gà nhưng không dám nhìn nên quay đầu, còn chặt vào tay hay không tuiiii ;)))). Tầm mắt hai người giao nhau, Khương Đào không nghĩ tới hắn tỉnh nhanh như vậy, do chịu sự kinh ngạc nên tay đang ôm gà rừng bất giác buông ra.
Gà rừng kia liền vỗ cánh phành phạch, khiến trong điện náo thành một đoàn.
Khương Đào cũng không rảnh nhìn Thẩm Thời Ân, luống cuống tay chân muốn đi bắt nó lại.
Lần này gà rừng không hiền hòa giống như ban ngày, nó bay giữa không trung tới trước mặt Khương Đào định mổ xuống…
Thẩm Thời Ân thực sự nhìn không được, cầm một hòn đá ném qua.
Cú ném chuẩn xác đánh vào miệng vết thương trên cổ gà rừng, Khương Đào đứng ở gần, thậm chí còn nghe được tiếng cổ gà đứt gãy giòn vang.
Khương Đào như trút được gánh nặng, quay đầu cười nói với Thẩm Thời Ân: “Cảm tạ công tử, ngươi thật tốt”.
Người tốt? Hắn sống hai mươi hai năm trên đời lần đầu tiên có người nói hắn như vậy.
Hắn nhẹ nhàng nhướng mày, nhịn không được hỏi nàng: “Giúp ngươi gϊếŧ một con gà, chính là người tốt?”.
Khương Đào chạy nhanh tới cầm máu con gà, một bên cười nói: “Công tử võ nghệ siêu quần, hòn đá vừa rồi nếu đánh lên người ta, nghĩ tới ta cũng sẽ hôn mê. Nhưng công tử không có đánh ta, chỉ muốn giúp ta gϊếŧ gà, không phải người tốt thì là gì?”.
Thẩm Thời Ân không phải cái người nói nhiều, nhưng thiếu nữ này trước mắt nói chuyện thực sự rất thú vị, không nhịn được mà hỏi một câu: “Cô không sợ ta gϊếŧ gà trước rồi gϊếŧ cô?”.
Khương Đào lại cười, đôi má lúm đồng tiền lại xuất hiện: “Nếu công tử đối với ta bất lợi, trong lúc nói hai câu vừa rồi với công phu đó ta có thể chết được một trăm lần”.
Thật là một cô nương lớn mật. Thẩm Thời Ân không khỏi tán thưởng một câu trong lòng, lại tiếp tục hỏi: “Nếu ta không gϊếŧ ngươi, mà là muốn…”. Hắn cố ý dừng ánh mắt trên mặt Khương Đào, nghĩ muốn thể hiện cho nàng biết ý đồ gây rối của nam nhân với nữ nhân, có thể so với gϊếŧ người còn đáng sợ hơn.
Nhưng Khương Đào bình tĩnh mà nhìn hắn, còn cười cười với hắn, ngược lại là Thẩm Thời Ân ngại ngùng mà rời mắt đi trước.
Sau đó hắn nghe nàng lẩm bẩm một câu: “Thật muốn như vậy, ai có hại còn chưa biết đâu”.
Bên tai Thẩm Thời Ân nóng lên, hắn không hề nghĩ tới có một ngày bị một cô nương đùa giỡn!
Khương Đào cũng là lần đầu tiên làm chuyện như vậy, nhìn thấy trên mặt đối phương có chút đỏ ửng khả nghi, nàng cư nhiên có một loại vui sướng khi làm chuyện ác.
Tuyết Đoàn nhi thấy Khương Đào vẫn luôn nói chuyện cùng người ta không để ý tới mình càng lớn tiếng nức nở.
Khương Đào cũng không thưởng thức soái ca mặt đỏ nữa mà vội vàng động thủ, rút máu con gà, dùng nước nóng để nhổ lông gà, Khương Đào chặt gà thành miếng rồi bỏ vào nồi.
Không bao lâu sau, mùi thơm tràn ngập trong không khí, lúc này đừng nói là Tuyết Đoàn nhi, đến Khương Đào cũng thèm không chịu được, mắt trông mong mà nhìn chằm chằm hơi bốc lên trên nồi.
Đợi một lúc thật lâu, Khương Đào tự mình dùng đũa gắp thịt lên, trước vớt mấy khối lớn cho Tuyết Đoàn nhi.
Tuyết Đoàn nhi vui sướng mà oa một tiếng liền bổ nhào vào đống thịt gà, miệng ăn không ngừng nghỉ, chút buồn bực gì đó đều ném hết ra đằng sau bắt đầu thỏa thích đánh chén.
Khương Đào thấy nó ăn tới cao hứng, ý cười bên môi cũng đậm lên vài phần.
Tiểu tử này khẳng định là rất đói đi, gà rừng mỡ màng, Khương Đào cũng không tiếc, cho nó thêm mấy khối thịt hơn một cân. Sức của nó ăn một lúc liền hết hơn phân nửa, Khương Đào mới biết nó ăn lại nhiều như vậy.
Nàng tuy rằng chưa từng nuôi mèo nhưng cũng biết mèo là động vật ăn thịt, không phải là động vật ăn tạp.
Nhưng lúc vừa mới nhận nuôi nó, Khương Đào không thể cho nó ăn uống đầy đủ, chỉ có thể đem đồ ăn của chính mình chia cho nó.
Sau này nàng tốt hơn một chút, còn bày một cái bẫy chim sẻ ở cửa cho nó ăn.
Nhưng dù sao vẫn là thiếu thịt ăn, hôm nay liền ngất đi.
Lúc ấy Khương Đào còn tưởng nó bị làm sao, sốt ruột mà ôm nó một hồi, tiểu gia hỏa kia yếu ớt kêu một tiếng, mí mắt xốc lên một cái, móng vuốt nhỏ rắn chắc duỗi về phía gà rừng.
Quả nhiên, là đói bụng rồi.
Hiện tại, đã có cái ăn, Tuyết Đoàn nhi lập tức trở nên sinh long hoạt hổ, nơi nào thấy được nửa phần suy yếu.
Cũng không biết trước đó là nó thật bị như vậy hay giả vờ bị như vậy, Khương Đào không nhịn được bật cười. Trông như nó không có bị làm sao, lúc này nàng mới làm việc của mình.
Vừa gắp được một miếng thịt lên miệng, nàng mới ý thức được trong điện còn có người. Hơn nữa người này vừa mới giúp nàng đây.
“Nếu không chê, có muốn ăn cùng hay không?”. Lúc mở miệng xuất phát từ lễ phép, Khương Đào vẫn là có chút đau lòng, tuy rằng không phải thứ gì quý giá nhưng vẫn là do hoàn cảnh a. Nàng đã vài ngày không ăn thịt, lần tới được ăn cũng không biết là bao giờ. Hơn nữa sức ăn của nam tử khẳng định lớn hơn nàng rất nhiều, thêm một phần của hắn, nàng ăn không đủ no.
Thẩm Thời Ân lại nói không cần, trong lòng Khương Đào vui vẻ, cùng không hề giả vờ khách khí, bắt đầu ăn thịt gà.
Bởi vì gia giáo tốt đẹp, dưới tình huống như vậy, dáng ăn của Khương Đào không hề thô lỗ, chỉ là bởi vì đói, nên giống như mỹ cảnh được ấn nút tua nhanh.
Không bao lâu, Khương Đào lấp đầy một bụng, Tuyết Đoàn nhi càng là ăn tới nằm ngửa cái bụng căng tròn lên, một người một thú, biểu tình thỏa mãn kia hệt như đúc ra từ một khuôn. Chọc tới Thẩm Thời Ân bất giác nhìn nhiều thêm mấy lần.
Khương Đào nhìn sắc trời bên ngoài.
Trước đó, nàng nghĩ thương thế của nam nhân này nghiêm trọng, liền đem giường của chính mình cho bản thân hắn. Nghĩ hắn một chốc cũng chưa tỉnh lại, Tuyết Đoàn nhi lại rất yếu, chính mình gϊếŧ gà rừng trước rồi mới đi cũng không muộn.
Nhưng không nghĩ tới nam nhân này tỉnh nhanh như vậy, không tới nửa canh giờ đã tỉnh.
Đừng nhìn Khương Đào vừa rồi còn khen hắn là người tốt, nhưng nàng biết lòng người là thứ không đoán trước được. Hiện tại nam nhân này không tổn thương nàng, nếu là thời gian dài ở cùng một chỗ thì khó mà nói được.
Hiện tại bên ngoài là buổi chiều, nếu hiện tại xuống núi, trước khi trời tối có lẽ có thể tới dưới chân núi. Chỉ là nàng không quen đường lối ở đây, sẽ tốn một khoản thời gian để có thể tìm được đường.
Suy tư một lúc, đột nhiên Tuyết Đoàn nhi bên cảnh cảnh giác nhảy dựng lên, cúi thấp người, cảnh giác nhìn về phía cửa.
Khương Đào vội vàng nhìn lại, chỉ là không biết khi nào, cửa chính điện xuất hiện thêm bảy tám bóng của mấy con thú có ngoại hình tương tự với chó sói. Là sói hoang!