“Đàn ông các người đúng là thô lỗ, lúc ăn cơm, ông không chú ý sao, Niệm Niệm gần như không hề nói chuyện với Hoài Thừa.”
“Thật không?” Cố Chu Đạo chau mày, “ Tống Hoài Thừa dám đối xử không tốt với Niệm Niệm, tôi tìm người đánh gãy chân nó.”
“Ông đừng kích động mà.” Dì vội vàng nói: “Đôi vợ chồng nào mà chưa từng cãi nhau. Ông bây giờ hãy cứ lo cho bản thân mình trước đi. Sau này làm việc gì cũng đừng có như vậy.”
Sắc mặt Cố Chu Đạo có chút khó coi, “Được rồi, tôi biết rồi.” Đôi mắt ông vẻ thâm trầm, rốt cuộc là ai đã tố cáo ông, ông nhất định phải tìm được.
Thời gian chậm rãi đi qua, chẳng mấy chốc đã tới tháng 12, nhiệt độ ngày càng giảm.
Cố Niệm từ nhỏ đã sợ lạnh, buổi sáng trước khi ra ngoài, cô đã mặc thật ấm. Đến hành lang triển lãm tranh, cô cảm thấy bị chóng mặt, lập tức nôn ọe không ngừng.
Phương Hủ Hủ thấy vậy, kinh ngạc thốt lên: “Có phải có rồi không?”
Cố Niệm ngẩng mặt lên khỏi bồn rửa tay, sắc mặt tái nhợt, tay cô không khỏi sờ sờ bụng, “Hẳn là không rồi.”
Phương Hủ Hủ không tin lắm, “Đi, tớ vớicậu đến bệnh viện kiểm tra.” Nói xong lập tức kéo Cố Niệm đi bệnh viện.
Khi đến bệnh viện đều là Phương Hủ Hủ lo mọi việc, Cố Niệm ngồi ở chỗ nghỉ ngơi, cảm giác khá hơn nhiều. Cô biết cô không thể mang thai. Sau mỗi lần hai người gần gũi, Tống Hoài Thừa đều đưa cho cô một cốc thuốc.
Cố Niệm buồn bã cong khóe miệng.
Đến lượt cô, Phương Hủ Hủ dìu cô vào trong. Cố Niệm liếc mắt một cái liền nhận ra người bên trong, đúng là bác sĩ lần trước đã khám cho cô. Cô lướt qua bảng tên trên ngực – Lục Diệp Thanh.
Diệp Thanh, cái tên này đọc lên nghe giống như là “thầy thuốc”.
“Là do tác dụng phụ của của thuốc, hai ngày nay cô có dùng thuốc gì không?”
Cố Niệm làm như vô tình nói: “Thuốc tránh thai.”
Lục Diệp Thanh nhíu mày, “Đề nghị cô đổi thuốc”
Cố Niệm cười khẽ. Vẫn là thầy thuốc quan tâm bệnh nhân nhất.
Lúc này, Phương Hủ Hủ từ ngoài bước vào.
Lục Diệp Thanh không ngẩng đầu, y tá liền nói, “Yêu cầu mọi người vào theo thứ tự”
Phương Hủ Hủ hất tóc, “Tôi là người nhà của bệnh nhân” Vừa dứt lời, “Lục đại ca! ” – cô kêu to một tiếng, làm mọi người trong phòng đều giật mình.
Lục Diệp Thanh ngẩng đầu, “Hủ Hủ”
Phương Hủ Hủ kích động, “Đây là bạn em, Cố Niệm. Cố Niệm, đây là bác sĩ mà tớ đã từng nói với cậu đấy.”
Cố Niệm kinh ngạc, “Không phải nói là bác sĩ khoa nhi sao? Sao lại thành bác sĩ khoa sản?” Cô hỏi.
Phương Hủ Hủ xấu hổ, “Anh Lục, nói về tình trạng sức khỏe của Cố Niệm đi”
Lục Diệp Thanh liếc Cố Niệm một cái, “Không có gì, ngưng dùng thuốc là được rồi.”
“Anh Lục, Cố Niệm muốn có con, anh là bác sĩ thuộc lĩnh vực này, sau này xin nhờ anh.” Phương Hủ Hủ kéo tay Cố Niệm, cúi đầu trước Lục Diệp Thanh.
Cố Niệm hơi đỏ mặt, cứ việc liên quan đến bác sĩ là cô vẫn còn cảm thấy ngượng ngùng,
“Nếu muốn có con, tại sao còn uống thuốc tránh thai?” Lục Diệp Thanh hỏi.
Cố Niệm nhếch miệng nói: “Là do hoàn cảnh”
“Cơ thể cô không có vấn đề gì, làm việc đó thoải mái, bình thường không nên tạo áp lực quá lớn cho bản thân”
Cố Niệm ấp úng: “Tôi biết, cảm ơn bác sĩ Lục”
Ngay tại thời điểm đó, trong đầu cô nảy ra một ý nghĩ. Cô ngẩn ngơ nghĩ từ sáng cho đến tối, cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Buổi tối, cô ở triển lãm tranh đến 8 giờ mới về. Khi về đến nhà, cô phát hiện trong nhà có người. Chu Hảo Hảo, Từ Hành bọn họ đều ở đây.
“Niệm Niệm, cô đã về rồi à?” Chu Hảo Hảo cười nhếch mép.
Cố Niệm đứng chôn chân một chỗ. Nơi này rõ ràng là nơi cô đã sống hai năm, cớ sao cô lại cảm thấy xa lạ đến vậy.
“Tối nay chúng tôi đến ăn lẩu. Hoài Thừa nói cô ở phòng triển lãm, kêu chúng tôi không cần gọi cô.” Do ănh lẩu, mặt Chu Hảo Hảo đỏ bừng, trông thật khó coi: “ Cùng lắm làchừacho cô chút đồ ăn.”
Trong nhà nồi lẩu vẫn đang sôi, mùi thơm lan tỏa khắp phòng.
Cố Niệm bước tới, nhìn trên bàn ăn đầy bát đĩa, khuôn mặt cô thoáng vẻ cô đơn, “Có một khách hàng đã kí hợp đồng mua tranh, bọn tôi phải giao hàng trước tết Nguyên Đán.”
“Cô muốn ăn gì? Tôi lấy giúp cô.” Chu Hảo Hảo nhiệt tình nói.
Cố Niệm nhìn bản thân mình như vậy, đột nhiên cảm thấy mình quá nhỏ nhen, không lí do gì lại cáu giận, “ Tôi ăn tối rồi, thực sự là rất no rồi. Mọi người cứ tiếp tục đi. Tôi tranh thủ đi vẽ tranh đây.”
Nói xong cô mỉm cười rồi đi lên phòng.
Chu Hảo Hảo nhìn theo bóng lưngcủa cô, có chút suy nghĩ: “Đôi khi tôi thực sự rất hâm mộ Cố Niệm, có thể theo đuổi người mình thích đến cùng.”
Cố Niệm không biết họ thảo luận những việc gì, cô chỉ muốn có một không gian cho riêng mình, cuối cùng cô lại vẽ Tống Hoài Thừa.
Nửa đêm cô mới trở về phòng. Tống Hoài Thừa đã ngủ. Cô nghe thấy cả tiếng thở nhè nhẹ của anh. Cố Niệm trèo lên giường, lẳng lặng nằm xuống trong chốc lát.
Trong đêm tối không nhìn rõ vẻ mặt của cô, thế nhưng khuôn mặt cô đang tràn ngập sự đấu tranh nội tâm dữ dội.
Rốt cục, cô xoay người, hai tay dò xét tiến vào trong áo ngủ của anh.
Tống Hoài Thừa nửa tỉnh nửa mơ: “Cố Niệm, đừng nghịch nữa.”
Cố Niệm hôn lên khóe môi anh, hô hấp của hai người dần dần hỗn loạn.
Một đêm ân ái…
Sáng hôm sau, Cố Niệm thức dậy với thân mình mệt mỏi. Tống Hoài Thừa đưa tay đỡ lấy thắt lưng của cô, “Ngủ thêm chút nữa.”
Cố Niệm quay lưng lại phía anh, khuôn mặt ngập tràn ưu tư, mờ mịt, muộn phiền. Cô không biết, anh đối với cô là tốt thật, hay tất cả chỉ là giả dối?
Lát sau tỉnh lại, Tống Hoài Thừa đã đem bát thuốc đến bên đầu giường.
Cố Niệm cong khóe miệng, sững sờ nhìn chén thuốc. Ánh mặt trời chiếu qua khung cửa sổ thật ấm áp, thế nhưng cô lại cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.
Lúc Tống Hoài Thừa trở lại thì chén thuốc đã hết, ánh mắt anh dừng lại đôi chút.
“Tống Hoài Thừa, em vẫn hơi khát, anh giúp em lấy thêm cốc nước nhé.” Cố Niệm mơ hồ nói, cô đứng lên, than thở, “Đêm nay có thể em sẽ không về nhà.”
Tống Hoài Thừa đưa quần áo cho cô, nói: “Đừng thức khuya quá, không tốt cho sức khỏe.”
Vậy tại sao, tại sao mà anh lại cho em uống thứ có tác dụng phụ đó? Cố Niệm lại hỏi: “Nước đâu?”
Tống Hoài Thừa thở dài, đi đến lấy một cốc nước. Cố Niệm một hơi uống ừng ực hết cốc nước. “Thật sảng khoái!” Cô chớp mắt, “ Chỉ cần là thứ anh đưa, em nhất định sẽ uống, cho dù đó là thuốc độc đi chăng nữa. Có điều em biết, anh sẽ không làm vậy.”
Vẻ mặt Tống Hoài Thừa cứng lại trong chốc lát.