Sự xuất hiện của cậu chẳng những sẽ không làm hai người nối lại tình xưa, ngược lại còn đập tan ảo tưởng bạch nguyệt quang trong lòng Thẩm Trường Lưu. Đầu tiên là phá nát, sau đó lại xây dựng lại một khuôn mẫu mới, không đạp bỏ thì sao có thể dựng mới? “Tôi sao có thể để mình làm người thay thế cho người khác, ngược lại thì được.”
Trên thực tế, đêm qua Mạc Chi Dương đã nhạy bén phát hiện ra có người chụp lén. Nhưng cậu không ngăn cản, còn cố tình để lộ ra bóng lưng cho tên đó chụp. Đây chính là cái bẫy cậu bày ra để dụ Tô Bạch chạy về nước.
Nếu Tô Bạch không trở lại, vở kịch thú vị sao có thể tiếp tục? Thẩm Trường Lưu cũng làm sao có cơ hội hiểu rõ lòng mình?
Lúc này, Thẩm Trường Lưu đi đón Tô Bạch từ sân bay, hắn cho rằng bản thân sẽ rất kích động, gấp đến không chờ nổi mà ôm người vào lòng, nói cho y nghe nỗi khổ tương tư của mình suốt 8 năm qua.
Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ xa lạ lại rất quen thuộc kia xuất hiện trong tầm mắt, tâm hắn bỗng tĩnh lại, ngọn lửa cháy âm ỉ trong lòng bỗng như bị một chậu nước lạnh băng tạt thành tro tàn.
“Trường Lưu à.” Tô Bạch khoác một chiếc áo gió màu trắng, khí chất lạnh lùng cao quý, so với hồi thiếu niên còn mang vẻ gầy yếu, bây giờ càng trở nên thành thục, quý phái.
Thẩm Trường Lưu mỉm cười lịch sự, tự mình tiến vào trong xe, tránh sang một bên: “Để tớ bảo trợ lý lái xe đưa cậu đến khách sạn.”
Bầu không khí trong xe ngay lập tức ngập tràn xấu hổ, lâu ngày không gặp lại, hai người đều không biết nên nói gì cho đúng. Tám năm là một quãng thời gian dài, đủ nhiều để xóa đi sự thân thuộc giữa bọn họ ngày trước.
“Đây là gì vậy?” Tô Bạch nhìn thấy một lọ thuốc nhỏ bên cạnh chỗ điều khiển xe, một lúc mới phát hiện là thuốc dạ dày.
Nhìn tới lọ thuốc dạ dày, Thẩm Trường Lưu tự nhiên nghĩ đến Mạc Chi Dương bình thường vẫn hay lải nhải bên tai hắn: “Em đã bỏ thuốc dạ dày vào trong xe cho anh rồi đấy. Nhưng anh vẫn phải nhớ tự mình ăn cơm đúng bữa nhé.”
“Tớ mắc bệnh dạ dày, nên đều chuẩn bị sẵn lọ thuốc để trong xe.” Thẩm Trường Lưu vốn dĩ mắc bệnh dạ dày từ tám năm trước, do chính tay Tô Bạch đưa tới.
Ngày Tô Bạch bỏ hắn ra nước ngoài, Thẩm Trường Lưu sa sút tinh thần thật lâu, vẫn luôn lấy rượu giải sầu, uống tới mức hỏng dạ dày. Từ đó về sau chỉ cần là đồ cay hay có cồn hắn đều không thể động vào.
Tô Bạch không hỏi nhiều, nhàn nhạt đáp:”Ừ”. Sau đó liền thả lọ thuốc xuống, không mấy quan tâm, cũng không tiếp tục nói chuyện.
Sau chuyến bay đường dài mà Tô Bạch vẫn không hết tức giận, y cho rằng Thẩm Trường Lưu có lỗi với mình nên không muốn bày ra sắc mặt tốt cho Thẩm Trường Lưu xem.
Sau khi đưa người đến khách sạn, đã khoảng một giờ sáng, Thẩm Trường Lưu định tháo dây an toàn.
Tô Bạch liền ngăn lại: “Tớ muốn tới nhà cậu ở.”