Nhưng bây giờ Văn Thiển Hạ cảm thấy tất cả các bạn đó đều thua xa Kỷ Nhiễm.
Khuôn mặt bạn ấy thật sự sinh động như bức tranh thiên nhiên vậy.
“Cùng đi siêu thị nhé?”
Kỷ Nhiễm im lặng vài giây, yên tĩnh gật đầu.
Thời học sinh, có một cô bạn rủ bạn cùng đi đâu đó đồng nghĩa với việc bạn ấy đang tỏ ý muốn làm bạn tốt với bạn.
Sau khi hai người ra khỏi phòng học, Văn Thiển Hạ mới thở phào: “Cậu có cảm thấy không khí lớp chúng ta vô cùng nặng nề không?”
Kỷ Nhiễm cũng đoán được nguyên nhân đại khái nhưng vẫn hỏi: “Vì sao?”
“Tất nhiên vì nhóm Thẩm Chấp đó.”
Văn Thiển Hạ đè giọng lại: “Tớ nghe nói trước khi vào học vài ngày Thẩm Chấp còn đánh đám dân anh chị mà mấy người kia cũng thuộc dạng có tiếng giang hồ, không biết có phải thật không nữa.”
Kỷ Nhiễm im lặng, không cần nghe nói, quả thật là thật.
Bởi vì lúc đó cô cũng có ở hiện trường.
Siêu thị trong trường học nằm đối diện với toà nhà dạy học, họ phải vòng qua sân bóng rổ mới tới được. Giờ đang trong giờ học nên ở sân bóng rổ cũng có lớp chơi. Văn Thiển Hạ kéo cô tám chuyện, phần lớn đề tài đều nói về nhóm Thẩm Chấp.
Dù sao trong một trường học tốt như Tứ Trung thì nhóm Thẩm Chấp là một loài hoàn toàn khác biệt. Họ trốn học, đánh nhau, chỉ có việc các cậu ấy muốn làm chứ không có việc bọn họ sợ.
Hai người đi qua sân bóng rổ vừa lúc nhóm Thẩm Chấp đang chơi bóng bên sân phía tây.
Văn Thiển Hạ vừa chỉ vừa nói: “Là Thẩm Chấp bọn họ.”
Kỷ Nhiễm nhanh chóng kéo Văn Thiển Hạ rời khỏi.
Từ Nhất Hàng nhìn sang phía họ, cười nói: “Anh Chấp, là bạn học mới nhưng hình như người ta không quá thích chúng ta.”
Hành động kéo Văn Thiển Hạ rời khỏi của Kỷ Nhiễm quá rõ ràng.
Thẩm Chấp quay đầu thoáng nhìn, thấy bóng lưng vội vàng rời khỏi của Kỷ Nhiễm, vẻ mặt cậu càng lạnh hơn.
Cậu không chơi bóng, chỉ ngồi dưới kệ bóng rổ nhìn đám bạn chơi.
Thoáng chốc, cậu đưa tay vuốt sợi dây chuyền đeo trên cổ giấu dưới lớp áo T-shirt.
Từ Nhất Hàng nhìn thấy, khều Hạ Giang Minh, xì xầm: “Mày đoán xem, trong sợi dây chuyền của anh Chấp là cái gì?”
“Không biết.” Hạ Giang Minh vô tình nói.
Từ Nhất Hàng: “Mày không tò mò à?”
Trên cổ Thẩm Chấp đeo một sợi dây chuyền, họ chưa từng thấy cậu tháo ra, vòng cổ treo một trụy nhỏ có thể mở ra, bên trong hẳn là một tấm ảnh. Nhưng chưa ai trong họ từng nhìn thấy trong đó có cái gì.
Cho dù quan hệ giữa họ và Thẩm Chấp rất tốt nhưng vẫn chưa từng thấy.
Nhưng tò mò thì tò mò thế thôi chứ không ai dám lắm mồm đòi nhìn bởi Thẩm Chấp đã từng điên lên chỉ vì sợi dây chuyền này.
Không lâu sau Kỷ Nhiễm và Văn Thiển Hạ đã mua đồ xong quay về. Văn Thiển Hạ mua đồ ăn vặt, Kỷ Nhiễm thì không muốn mua gì, chỉ đành thuận tay mua chai nước khoáng.
Lúc hai người đi qua sân bóng rổ, Kỷ Nhiễm không nhịn được kéo Văn Thiển Hạ bước nhanh hơn, ánh mắt hoàn toàn không lướt tới chỗ mấy người Thẩm Chấp dù chỉ một lần.
Kết quả cô nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng hét kinh hãi: “Cẩn thận.”
Chờ tới lúc cô quay đầu nhìn đã có một bóng người cao lớn chắn trước mặt cô, bắt lấy trái bóng rổ sắp đập vào người cô ném mạnh về phía khác.
Hạ Giang Minh đứng bên cạnh không nhịn được thở dài: “Thật nguy hiểm, thiếu chút nữa đập vào người chị dâu.”
Thẩm Chấp quay đầu nhìn cô, “Cậu chạy gì hả?”
Lúc đi qua sân bóng rổ, bộ dáng lôi kéo Văn Thiển Hạ như hận không thể biến mất ngay hoàn toàn rơi vào mắt Thẩm Chấp.
Kỷ Nhiễm thở dài, thật không biết đã chọc phải chỗ nào của cái tên điên này.
Vì vậy cô thấp giọng nói: “Tớ không chạy.”
Ánh mắt Thẩm Chấp rơi vào cánh tay trắng nõn của cô, trong tay cô đang cầm chai nước nguyên chỉ là thân bình bị cô siết rất chặt.
Thẩm Chấp đưa tay: “Đưa tớ.”
Kỷ Nhiễm sửng sốt, không rõ ý cậu.
Mãi tới khi cô cúi đầu nhìn theo tay cậu mới biết cậu muốn lấy chai nước trong tay mình.
Nhìn cô đứng im không nhúc nhích một hồi, Thẩm Chấp vờ như sốt ruột nói: “Tớ khát.”
Liên quan gì tới tôi, Kỷ Nhiễm hơi cáu. Cô cảm thấy mình nên sống hòa bình với Thẩm Chấp, cho dù không thể làm bạn tốt thì cũng có thể làm một bạn học bình thường.
Đám Hạ Giang Minh đưa mắt nhìn nhau, không ai nghĩ tới Thẩm Chấp sẽ đột ngột đứng lên đi qua đó chỉ để ngăn bạn mới lại đòi chai nước khoáng của người ta.
Trước giờ, mỗi lần các cậu chơi bóng rổ đều có không biết bao nhiêu bạn nữ âm thầm cầm nước, chỉ chờ Thẩm Chấp nhìn qua là lập tức đưa lên.
Nhưng Thẩm Chấp cũng chưa từng uống nước do các bạn đó đưa.
Hôm nay bị sao vậy?
Kỷ Nhiễm nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn cam chịu đưa nước ra, cô đưa bình nước dừng giữa không trung chờ Thẩm Chấp lấy.
Cậu thiếu niên đối diện quan sát nét mặt cô sau đó đưa tay lấy bình nước.
Lúc nhận lấy chai nước, ngón tay cậu như vô ý xoa lên mu bàn tay cô, cảm xúc mềm mại lướt qua ngón tay, mềm mại như ảo giác trong lòng cậu.
Có phải chạm vào cậu ấy mọi thứ đều sẽ chở nên mềm mại như vậy không…
Thẩm Chấp chợt rút nhanh chai nước, xoay người đi.
Mãi đến lúc đã vào tới lớp, Văn Thiển Hạ vẫn còn nói chuyện này. Cô bạn cho rằng Thẩm Chấp đang bắt nạt người khác và Kỷ Nhiễm thì vẫn im lặng lắng nghe.
Các bạn xung quanh nghe thế bèn ào ào bàn tán.
“Kỷ Nhiễm, bạn đừng lo quá. Thật ra thì, lúc ở trường học Thẩm Chấp không gây sự gì đâu.” Một bạn nữ an ủi cô.
“Không quậy phá gì chứ, cậu quên là học kỳ trước cậu ta đã đánh một anh lớp 11 à.”
“Nói bậy bạ thôi.” Có người không tin.
Cậu bạn nói câu trước thề son sắt: “Tớ mà nói dối cậu cứ lấy đầu tớ làm cầu đá. Đánh thật đấy. Lúc đó cậu ta chặn đánh người ở rừng cây nhỏ trước tòa nhà Chí Thành đó, có rất nhiều người chứng kiến. Nghe nói sau đó học trưởng kia phải tạm nghỉ học.”
“Sao trường học không xử phạt cậu ta?” Một bạn nam khác tò mò hỏi.
Kết quả mới nói xong, mọi người đã nhìn cậu ta như nhìn động vật mới đưa vào vườn bách thú.
“Cậu biết người ta là ai không?’
“Tớ không quan tâm nó là ai, đánh nhau trong TSo lại không bị xử phạt chứ.”
“Vậy cậu có thể im miệng rồi đấy. Nếu không nhờ phúc ba người ta, không có chuyện cậu được ngồi học trong phòng điều hòa đâu.”
Trong thời gian nghỉ hè toàn bộ tòa ký túc xá và tòa nhà dạy học của Tứ Trung đã được tân trang lại, đặc biệt toàn bộ ký túc xá đều được trang bị máy điều hòa. Cơ sở vật chất này gần như tương đương với tình trạng ký túc xá của trường đại học, nghe nói toàn bộ điều hòa đều do tập đoàn Hằng Trì tài trợ.
Còn tập đoàn Hằng Trì khổng lồ mà người dân cả nước đều biết đến kia là của nhà Thẩm Chấp.
“Tớ cứ nghĩ gọi là đại ca là vì cậu ấy có nắm đấm cứng không ngờ gia cảnh còn cứng hơn.”
Nghe nhiều điều mới như vậy, Văn Thiển Hạ vốn còn đang nói đâu đâu bỗng thở dài nhìn Kỷ Nhiễm: “Kỷ Nhiễm, cậu có cảm thấy sợ cũng không sao đâu.”
Đương nhiên Kỷ Nhiễm sẽ không bị mấy câu này hù sợ, cô cười nhẹ: “Tớ sợ cái gì?”
“Sợ cậu ấy bắt nạt tớ, thu phí bảo kê tớ sao?”
Nói xong, cô cúi đầu viết tên mình lên sách vở, Kỷ Nhiễm.
Kết quả, sau khi viết xong lại phát hiện chung quanh trở nên vô cùng yên tĩnh, mãi tới khi có một bàn tày chống lên bàn cô, tỷ lệ cân đối, ngón tay dài sạch sẽ.
Bàn tay rất đẹp.
Kỷ Nhiễm chậm rãi ngẩng đầu lên, Thẩm Chấp hơi cong eo, con ngươi đen hẹp dài quan sát cô.
Cậu nhìn cô từ trên cao xuống, vẻ mặt lạnh lùng lại ngang ngược: “Bạn học này, xem bộ cậu không phục lắm nhỉ.”
Lời tác giả:
Thẩm Chấp: Ôi mẹ nó, cô bạn nhỏ này thật quá đáng yêu, bạn ấy còn nói sẽ gửi tớ phí bảo kê.
Tác giả: ….Đại ca, thần kinh cậu không sao chứ.