“Nước trái cây gì vậy?” Sở Hạ vừa nhấp một ngụm vừa hỏi, một cảm giác lành lạnh truyền đến cả răng lẫn môi, ngay lập tức khiến lông mày của hắn dịu lại, cảm giác hơi ngọt thơm từ cổ họng truyền xuống, cảm giác trong lòng cũng trở nên thoải mái hơn hẳn.
“Nước kiwi, lúc mới vắt uống ngay là tốt nhất.”
“Ừ.” Sở Hạ uống thêm một ngụm, ly không nhỏ, trong nháy mắt đã cạn một nửa.
Kỳ Nhạc Ngôn tò mò, “Là do anh khát, hay là do cảm thấy nó thực sự ngon?”
“Cậu nghĩ sao?” Sở Hạ không để ý hỏi lại.
Kỳ Nhạc Ngôn chậc một tiếng: “Tại sao nghe được lời khen từ miệng anh lại khó như vậy.”
Cậu không được nghe cũng không rối rắm, dù sao sớm hay muộn gì cậu cũng cạy được miệng hắn.
Công đoạn chuẩn bị đã xong, Kỳ Nhạc Ngôn bắt đầu chuẩn bị xào ra. Lúc này Sở Hạ cũng không có gì để làm nữa, hắn chỉ đứng sang một bên, vừa uống nước trái cây vừa nhìn Kỳ Nhạc Ngôn bận rộn.
Trong căn bếp nồng nặc mùi dầu mỡ, Sở Hạ trải qua một cảm xúc độc nhất vô nhị trong suốt cuộc đời, nó kỳ lạ đến mức cứ thế nhanh như chớp mà xộc thẳng vào tim. Quan trọng nhất, hắn đang luyến tiếc cảm giác này.
Sau khi tốn rất nhiều công sức, Kỳ Nhạc Ngôn cuối cũng cũng làm xong bữa trưa.
Cậu nói thì đơn giản chứ thật ra lại không thể coi thường một chút nào. Nhìn món sườn nướng muối ớt, thịt thăn bí đỏ và thịt lợn xé nhỏ sốt Bắc Kinh trên bàn. Ai mà không muốn khen cậu một cậu? Cậu chính là một động vật ăn thịt tiêu biểu, ngày thường đều rất thích ăn thịt, nhưng suy xét đến chay mặn kết hợp nên cuối cùng làm thêm một món bắp cải xé xào.
Món canh là canh sườn củ sen, rắc hành lá xắt nhỏ lên trên, dùng sau cùng.
Tay nghề của Kỳ Nhạc Ngôn khiến Sở Hạ không khỏi lau mắt mà nhìn, ngày thường hắn cũng không cảm thấy bản thân thích ăn uống, nhưng hôm nay khi món đầu tiên hoàn thành bụng liền đói cồn cào, trong lúc đó đã mấy lần nhìn trộm bàn ăn, cảm giác muốn ăn cứ lẩn quẩn trong tâm trí hắn mãi.
“Nếm thử đi!” Kỳ Nhạc Ngôn nhiệt tình đưa đũa cho hắn.
“Thật thơm, không cần ăn cũng biết là đặc biệt ngon rồi.” Sở Hạ ngồi xuống, trước tiên khen ngợi cậu một câu rồi mới bắt đầu.
Kỳ Nhạc Ngôn mỉm cười: “Để được anh khen một câu đúng là không dễ dàng.”
Sở Hạ cúi đầu cười cười.
Hắn cảm thấy Kỳ Nhạc Ngôn khác với những minh tinh mà hắn từng nghe nói đến.
Khi hắn nói ra lời này, nhận được sự tán đồng của cậu, cậu nói: “Em cũng không phải là người đàn ông mà anh liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu.”
Sở Hạ không khỏi bật cười trước bộ dạng có chút tự luyến này.
Kỳ Nhạc Ngôn nói tiếp: “Thực ra, một người rốt cuộc như thế nào thì có khi đến người xung quanh họ còn chả rõ được. Anh nhìn mấy minh tinh ngăn nắp xinh đẹp thế thôi chứ tất cả đều là giả, thậm chí tính cách của minh tinh cũng có thể là giả.”
Những lời này lại khơi dậy cảm xúc của Sở Hạ.
Hắn thực sự có rất nhiều, nhưng hắn cũng thiếu rất nhiều. Khi bản thân quá giàu, hắn lại cảm thấy cái gì cũng là vì tiền của hắn, càng không nhìn được rõ tình cảm chân thật. Cùng với pheromone khó ngửi của chính mình, những người thường ngày nịnh nọt hắn thì sau lưng lại mắng hắn là một tên dầu mỡ buồn nôn.
Có đôi khi nghe được, cũng thật buồn.
Tin tức tố là trời sinh, hắn cũng không thể thay đổi nó được.
Kỳ Nhạc Ngôn rõ ràng cảm thấy được cảm xúc của Sở Hạ đang suy sút, có lẽ là nghĩ đến chuyện khó xử của chính hắn, vì thế cậu liền tri kỷ mà đổi đề tài, “Vậy nên, về sau đừng mang theo thành kiến mà đánh giá, nếu không làm sao anh có thể nhìn thấy con người chân thật của em được?”
“Tôi đối với cậu có thành kiến gì?” Đến chính hắn cũng không biết.
“Trước đây anh nghĩ rằng em không biết nấu ăn.”
“Tôi thừa nhận, về việc nấu ăn thì tôi phục cậu.”
Khiến tổng tài chịu phục, Kỳ Nhạc Ngôn còn rất đắc ý, cười hai tiếng, lại tiếp tục nói: “Còn có, em muốn đuổi theo anh, nhưng anh lại cảm thấy em là vì tiền của anh. Em tốt xấu gì cũng là một minh tinh có chút danh tiếng, em có chỗ nào giống thiếu tiền đâu.”
Nói đến đây, Sở Hạ thật ra rất muốn vì chính mình mà cãi lại vài phần, nhưng hắn không tìm được cơ hội, tốc độ nói của Kỳ Nhạc Ngôn rất nhanh, Sở Hạ lại không thể ngắt lời người khác nên đành phải kìm lại.
Kỳ Nhạc Ngôn tiếp tục: “Một alpha xuất sắc như anh rất đáng để em theo đuổi.”
Sau khi khen ngợi xong, cậu tiếp tục nói về thành kiến tiếp theo, “Vừa rồi đó là điểm thứ hai. Bây giờ hãy nói về điểm thứ ba. Anh có phải đang nghĩ tới, ái chà, minh tinh nhỏ này chắc từng có kim chủ nhỉ? Đời tư chắc cũng lộn xộn phải không? ”
Sở Hạ rốt cục tìm được cơ hội nói:“Tôi không có. ”
“Anh còn không thừa nhận! ”Kỳ Nhạc Ngôn nhướng mày nói, dường như muốn làm ra vẻ sắc bén, nhưng trong mắt Sở Hạ, hắn chỉ thấy đáng yêu.
Hắn giải thích: “Phần sau thì không có. Còn về phần trước thì tôi xin lỗi.”
Kỳ Nhạc Ngôn không thuận theo: “Nếu lời xin lỗi có ích, vậy thì cần gì cảnh sát.”
Sở Hạ: “Nếu không thì sao, cậu muốn gọi cảnh sát? ”
Hắn cảm thấy nếu sự việc hôm nay không được giải quyết, sẽ không có cách nào để ăn cơm đàng hoàng.
Kỳ Nhạc Ngôn đáp: ” Em muốn phạt anh, anh có muốn nhận không?”
Sở Hạ có chút bất lực, nhưng vẫn trả lời: “Nhận. Trừng phạt gì..”
Hắn cảm nhận được sự bất lực của chính mình, và chính bản thân hắn cũng không biết giờ phút này trên mặt hắn lại hiện lên vẻ cưng chiều bất đắc dĩ.
Kỳ Nhạc Ngôn vừa nghe hắn nói xong liền bật cười, biểu tình trên mặt vô cùng sinh động, cặp mắt xinh đẹp toàn nét tinh nghịch: “Phạt anh làm bạn trai em, anh đồng ý không?”
===========
Editor: một chương không dài nhưng ngọt hehe
Định đào thêm 1 hố H văn sau khi hoàn hộ này ^^ ~