“Nếu đang xấu hổ thì làm sao mi vẫn độc thân thế?”
Hệ thống nghiêm túc moi móc: “Là “người” cô đơn, ta không phải người, ta là hệ thống, hí hí (*^__^*).”
Đỗ Cửu không còn gì để nói nữa.
Hoắc đại thiếu nghe Đỗ Cửu nói xong, vẻ mặt nhàn nhạt: “Không gấp, anh chắc chắn sẽ chọn một người mà hai đứa đều thích.”
Đỗ Cửu cũng chỉ hát bè theo Hoắc Triều Hoa, thật sự không trông đợi có thể nghe được câu trả lời thật lòng, suy cho cùng thì lúc này baba chủ tịch còn chưa rõ lòng mình mà.
Không ai tiếp tục hỏi hắn thêm nữa, quay lại cùng Hoắc Triều Hoa vui vẻ cắt bánh kem.
Động lực lớn nhất khiến y chọn làm người nhập vai trước giờ chính là đồ ăn ngon, có thể xuyên qua nhiều thế giới khác nhau, nếm thử đủ loại thức ăn ngon lành là một chuyện hạnh phúc tới mức nào kia chứ.
Y cầm bánh kem lên cắn một miếng to, vị bơ ngọt ngào trơn mềm khiến cho cả người y muốn tan chảy.
Hoắc đại thiếu nhận phần của mình từ tay Hoắc Triều Hoa, tiện tay lau vết bơ dính trên khóe miệng Đỗ Cửu: “Ăn từ từ thôi.”
Động tác này vừa đột ngột vừa nhanh, Đỗ Cửu muốn tránh cũng không kịp, đợi tới lúc phản ứng lại thì baba chủ tịch đã quay sang bưng cà phê lên uống, ra vẻ bình thường chả có chuyện gì, ngược lại khiến Đỗ Cửu thấy mình có hơi chim sợ cành cong, đành phải nhún vai tiếp tục hưởng thụ bánh kem thơm ngọt.
Tiếc rằng Đỗ Cửu không thấy được sau khi y dời mắt đi, Hoắc đại thiếu giơ ngón tay giúp y lau bơ lên híp mắt nhìn một chốc, sau đó đưa tới bên miệng từng chút từng chút liếm láp sạch sẽ.
Đỗ Cửu không thấy được nhưng Hoắc Triều Hoa vừa quay đầu muốn nói chuyện với ba lại thấy được, chỉ có điều lúc này cô còn chưa hiểu được ý nghĩa ẩn sau đó, chỉ đơn thuần cảm thấy vẻ mặt của ba khiến cô thấy hơi sợ hãi, giống như con sói đói trong phim tài liệu mà thầy giáo vừa cho cô xem, âm mưu muốn chộp lấy cắn nuốt con mồi vào bụng.
Mãi tới thật lâu sau này cô nhớ lại, mới chợt bừng tỉnh nhận thấy thì ra hạt giống kia đã nảy mầm từ rất sớm.
Qua sinh nhật của nữ chính thì thời tiết cũng dần ấm lên, thoắt cái đã tới sinh nhật Đỗ Cửu.
Không giống như Hoắc Triều Hoa, Đỗ Cửu đón xong sinh nhật đã tròn 17, cũng xem như là một nửa người lớn rồi, cho nên Ngũ Gia Huân mở lời muốn cùng cả lớp tổ chức cho y một buổi tiệc sinh nhật.
Nơi tổ chức Ngũ Gia Huân cũng tài trợ, mẹ cậu ta có mở vài cái khách sạn.
Lúc Đỗ Cửu nói tin này với baba chủ tịch dường như hắn không được vui vẻ lắm, hắn cau mày im lặng một hồi mới bảo: “Nếu như vậy thì chi bằng cứ tổ chức ở nhà đi, sinh nhật của em cớ gì phải làm phiền tới người ngoài, muốn cái gì thì cứ nói, anh sai người đi chuẩn bị.”
“Nhưng mà…” Đỗ Cửu mím môi, thật sự không muốn lắm, nhưng lời phản đối chỉ mới vừa thốt ra lại không nói tiếp được.
Tuy rằng quan hệ của baba chủ tịch với y thân thiết hơn rất nhiều nhưng suy cho cùng thì y vẫn không phải em ruột của Hoắc đại thiếu, ăn nhờ ở đậu thì nên có dáng vẻ của ăn nhờ ở đậu, huống hồ gì mấy năm nay y đã quen nghe lời.
Hoắc đại thiếu đứng dậy đi tới trước mặt y, đưa tay vịn lên vai khiến y ngẩng đầu nhìn hắn: “Nếu cảm thấy khó xử không mở miệng được với bạn bè thì yên tâm, chuyện này để anh lo, em chỉ cần thật vui vẻ chờ đón sinh nhật là được. Phải nhớ kỹ, tất cả mọi chuyện đều có anh rồi, anh là anh trai em, là người thân duy nhất của em, anh hy vọng em có thể tin tưởng anh, dựa dẫm vào anh, được chứ?”
Đỗ Cửu ngơ ngẩn nhìn hắn, có hơi cảm động lại nửa tin nửa ngờ.
Y là con riêng của mẹ kế, anh trai thật sự không ngại sao? Thật sự xem y như em ruột sao?
Hoắc đại thiếu đưa tay khảy khảy mấy sợi tóc trên trán y, lại tiện thể nhẹ nhàng xoa xoa đuôi mắt y, động tác cực kỳ nhẹ nhàng, giữa mày hằn ra một nếp nhăn nhỏ: “Tiểu Cửu thật sự không có chút tình cảm nào với anh sao? Hóa ra Tiểu Cửu lại coi anh là người như vậy, anh thật sự rất đau lòng…”
Giọng nói của hắn thật nhẹ, ngữ điệu rõ ràng chùng xuống.
Đỗ Cửu vội nói: “Không phải đâu!” Y mau chóng nắm lấy tay Hoắc đại thiếu, theo đó gỡ tay hắn khỏi mặt mình, đang muốn gạt sang một bên lại bị Hoắc đại thiếu kìm lại, trong chốc lát không thể giãy ra được.
“Em tin anh, anh cũng là người thân của em, chỉ cần anh không chê thì em tình nguyện làm em trai tới hết đời!”
Hoắc đại thiếu bày ra vẻ mặt cảm động nhưng đáy mắt lại u ám, vờ như cảm động ôm thiếu niên vào ngực, hai tay vòng qua eo cậu, bàn tay vịn lên sườn eo, cảm nhận được sự mềm mại đàn hồi dưới tay khiến ánh mắt hắn càng thêm âm u.
Cần cổ trắng nõn của thiếu niên lập tức hiện ra ngay trước mắt hắn, chỉ cần cúi đầu xuống một chút là có thể hôn lên ngay, sau đó gặm cắn để lại những dấu vết xinh đẹp, tựa như vô số cảnh tượng ướt át trong mơ hằng đêm.
Đáng tiếc hiện tại với chưa được, thiếu niên bây giờ chỉ coi hắn là anh trai, mà hắn thì không thể dọa y.
Hắn nhắm mắt nhẹ nhàng ngửi một hơi trên cổ thiếu niên, trước khi y kịp kinh ngạc xen lẫn nghi ngờ mà đẩy hắn ra, đôi tay lưu luyến rời khỏi eo y: “Em có thể nghĩ như vậy thật sự khiến anh rất vui, sau này mặc kệ xảy ra chuyện gì anh mong người đầu tiên em nhớ tới là anh, được chứ?”
Đỗ Cửu bị sự dịu dàng của Hoắc đại thiếu mê hoặc, không tự chủ được gật đầu đồng ý.
“Bé ngoan.” Hoắc đại thiếu cho y một ánh mắt khen ngợi, “Nếu Tiểu Cửu nhà mình ngoan như vậy thì tất nhiên sẽ được thưởng, chuyện sinh nhật em không cần phải lo, anh sẽ cho người lo liệu hết thảy, Tiểu Cửu chỉ cần vui sướng làm một thọ tinh nhỏ là được.”
Bất an cùng nghi hoặc vẫn luôn canh cánh trong lòng từ trước tới giờ được trấn an, thiếu niên khẽ đỏ mặt, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Em đã mười bảy tuổi rồi… Không phải trẻ con nữa…”
Hoắc đại thiếu khẽ cười: “Đúng đúng đúng, Tiểu Cửu không còn là trẻ con nữa, là trẻ lớn.”
“Anh à!” Thiếu niên phản đối.
Ra khỏi thư phòng, Đỗ Cửu cẩn thận nhớ lại cuộc nói chuyện vừa rồi, bảo đảm không OOC ở đâu mới dám thả lỏng, là một người nhập vai đủ tiêu chuẩn, lỡ đâu để xảy ra chút vấn đề nhỏ nào dẫn tới phía sau bị thay đổi thì nguy to.
“Không có vấn đề gì chứ?” Vì chuyện của Tần Cửu Chiêu nên Đỗ Cửu trở nên hơi tự ti, vẫn luôn sợ hãi không cẩn thận bị OOC, loại tâm lý bất an thấp thỏm này ngược lại có mấy phần giống với Hoắc Cửu, cũng nâng cao kỹ thuật diễn xuất.
“Tất cả đều bình thường.” Hệ thống đáp lại y.
Đỗ Cửu yên tâm về phòng báo tin với Ngũ Gia Huân.
Nhưng mà hệ thống ngồi xổm trước đống số liệu âm thầm lo lắng, Đỗ Cửu không nhìn thấy nhưng nó lại thấy được, biểu hiện của nam chính khiến nó có hơi bất an, nhưng hết thảy số liệu đều bình thường mà.
Có lẽ là do nó cả nghĩ chăng?
Nó nghi hoặc, cuối cùng lựa chọn tin tưởng số liệu.