Sau mười hai chiêu, Thủy Phù Cừ đã đỡ bên trái hở bên phải, xem ra cũng sắp thua. Nàng ta cắn chặt môi, đã không thể chống đỡ.
Dạ Đàm cầm hoa gai trong tay chém xuống, lập tức móc vàng của nàng ta sắp rời tay. Mỹ nhân tỷ đấu, quần chúng vô cùng háo hức, dưới đài ầm ầm khen ngợi. Thủy Phù Cừ kêu lên một tiếng, đột nhiên một bóng đen thấp thoáng trên ghế, dưới đài có người nhảy lên, một đường kiếm chém thẳng vào Dạ Đàm.
Huyền Thương Quân tay phải bắt pháp quyết, đang muốn tương trợ, chỉ thấy Dạ Đàm mặc dù kinh hãi nhưng không loạn, hoa gai trong tay xoay lại, ngăn cản đường kiếm này, nhưng binh khí cũng thiếu chút nữa rời khỏi tay.
“Ngươi!” Dạ Đàm không cần nhìn cũng biết người đột nhiên nhúng tay này là ai. Nàng nói: “Cơ Lang! Trên lôi đài, có thể tùy tiện can dự thắng bại sao? Hơn nữa, quy tắc của Thiêm Hương Đài là không cho phép nam tử tham gia, ngươi không biết sao?”
Mọi người dưới đài khẽ bàn luận, Cơ Lang này là đệ tử trẻ tuổi thực lực cường hãn nhất của gia đình Lôi Hạ Trạch Cơ
Nghe đồn, chẳng bao lâu nữa sẽ trải qua Tiên kiếp thứ nhất. Chủ nhân của Cơ Thị – Cơ Hạc Đình đối với hắn đặt kỳ vọng rất lớn, ngay cả lão tổ tông đã thành Địa tiên của bọn họ Cơ Bạch Yên cũng đặc biệt quan tâm. Một người địa vị cao quý, đường quan rộng mở như vậy, không ai dám trêu chọc.
Cơ Lang đỡ Thủy Phù Cừ lên, Thủy Phù Cừ mềm yếu nằm trong ngực hắn: “Nhị ca ca. Tay muội đau.” Nàng ta vừa nói vừa khóc, mềm yếu ôn nhu. Cơ Lang xoa xoa cổ tay nàng ta, hừ lạnh: “Ta ở chỗ này, đến phiên ngươi nói quy tắc sao?”
Huyền Thương Thần Quân nhíu mày, nhưng vẫn ngồi ngay ngắn không nhúc nhích.
Dạ Đàm không nói tiếng nào, trực tiếp nhảy xuống lôi đài. Thủy Phù Cừ nhất thời đắc ý, nói: “Tiện nhân, xuống đài trước, ván này là ngươi thua!” Nói xong, liền đi lấy già lam phật quả cùng ngọc bội trong hộp phần thưởng.
Dạ Đàm không để ý tới nàng ta, đi thẳng tới trước mặt Huyền Thương Quân. Huyền Thương Quân thấy nàng từng bước đến gần. Hắn đột nhiên có một loại dự cảm “Ta biết nàng muốn nói gì”. Quả nhiên, Dạ Đàm nhìn hắn, ánh mắt u oán: “Ngươi cứ trơ mắt như vậy nhìn bọn họ ăn hiếp bạn gái của ngươi sao?”
Huyền Thương Quân nhịn cười, nói: “Trên đường đã khuyên bảo như vậy rồi, ngươi đều coi như gió thoảng bên tai. Hiện giờ sao lại thành bạn gái của ta vậy?”
Dạ Đàm tức giận giống như con ếch xanh, nàng chính là vô lý cũng phải kéo ba phân, lập tức nói: “Ngươi đường đường nam tử, một chút bảo vệ kẻ yếu cũng không có sao?”
“Kẻ yếu?” Huyền Thương Quân nói, “Ngươi nếu tự biết là kẻ yếu thì nên an phận ở cung điện, không nên xuất hiện ở Võng Lượng Thành.”
Lại nữa… Dạ Đàm đưa tay, kéo kéo y phục của hắn, đổi giọng mềm mỏng, ôn nhu, có chút ngọt nói: ” Nhưng… Cơ Lang ỷ thế hiếp người, ngươi cũng đã nhìn thấy. Người đi chung với ngươi, nếu bị hắn ăn hiếp, có phải ngươi cũng thấy mất mặt không?”
Mỹ nhân khi giận dỗi thật khiến người ta mê đắm.
Nhưng lợi dụng sắc đẹp để nịnh nọt lấy lòng, cũng không phải là phẩm đức tốt. Huyền Thương Quân hất tay nàng ra, giọng lại mang theo mấy phần nghiêm túc: ” Mặt mũi của ta không quan trọng. Nhưng lợi dụng sắc đẹp sai khiến người khác, không phải là chính đạo.”
Cái lão nam nhân cố chấp này!
Dạ Đàm âm thầm cắn răng, Cơ Lang bên kia ha ha cười to: “Mỹ nhân, hắn chẳng qua là một người ngu ngốc, mặt trắng. Nàng cần gì phải nũng nịu bán si với hắn. Không bằng sớm ngày theo Cơ Nhị gia của nàng, tự nhiên khắp nơi sẽ có người bảo vệ nàng.”
Dạ Đàm nhìn Cơ Lang một cái, buông tay, nói: “Được rồi, ngươi nói đúng.” Nói xong, xoay người muốn đi. Cơ Lang muốn đi cùng, ngón tay của Thủy Phù Cừ vẽ một vòng ở ngực hắn, nói: “Cơ Nhị ca ca.” Trằn trọc kết thúc, lời đường mật khiến người mê đắm, Cơ Lang nào còn chú ý nàng nữa, ôm lấy Thủy Phù Cừ rời đi.
Dạ Đàm đương nhiên cũng phải đi, chẳng qua là đi được vài bước, phát hiện Huyền Thương Quân vẫn còn theo sau lưng. Lông mày của nàng dựng đứng, hỏi: “Ngươi còn đi theo ta làm gì?”
Sắc mặt biến đổi thật là nhanh chóng. Huyền Thương Quân nói: “Ta nếu động thủ, bốn giới sẽ cho rằng Thần tộc cố ý giam quản Võng Lượng Thành. Mà quy luật của trời đất, vốn là âm dương tương hỗ, sáng tối cùng tồn tại, sự tồn tại của Võng Lượng Thành, đương nhiên có lý do của nó. Thần tộc trước mắt cũng không tính toán những thứ khác, không thể dẫn tới hiểu lầm.”
Lời giải thích này cũng thật tốt. Nhưng Dạ Đàm sẽ cho là như vậy sao? Nàng hỏi: “Ngươi vậy mà lại không thể che giấu thân phận, dạy dỗ Cơ Lang cùng tiện tỳ đó một chút?”
Huyền Thương Quân phát hiện lời nói của bản thân trong một đêm này nhiều hơn so với một năm ở quá khứ. Hắn nói: “Nhất tộc Cơ Thị là Tiên môn cuối cùng còn lưu lại, Cơ Lang lại là tiểu bối. Nếu ta động thủ, thắng cũng chẳng phải anh hùng.”
Dạ Đàm hừ lạnh: “Cho nên kết quả chính là, ta cùng ngươi bị người ta ăn hiếp, mà ngươi ngay cả đứng ra nói chuyện cũng không dám!” Không được, mấy câu nói không thể lay chuyển được lão nam nhân này. Đôi mắt nàng chuyển động một cái, nước mắt đã chảy xuống, khóc thút thít nói: “Bọn hắn ngang ngược, ngươi cũng nhìn thấy. Nếu chỉ là một Cơ Lang, ta cũng không đến nỗi mở miệng nói với ngươi. Nhưng thị vệ của hắn, người người tu vi đều không yếu. Có thể thấy xưa nay chủ nhân của Cơ Thị đối với hắn nhất định là thiên vị, cưng chiều. Ngươi chỉ lo đại cuộc của Thần tộc, cũng không thấy người bên cạnh bị chà đạp, ức hiếp sao?”
Nói xong, nàng liền vén ống tay áo lên: “Ngươi nhìn tay của người ta xem!”, cổ tay của nàng có một vết thương, là lúc nãy khi Cơ Lang xuất thủ đánh bất ngờ, nàng dùng hoa gai áp chế, còn lưu lại dấu vết. Vết máu từ cổ tay trắng, như hoa mai nở trên sương tuyết. Diễm lệ đến chói mắt.
Huyền Thương Quân nhìn xuống, lấy ra mảnh sao nhỏ bên hông, thả vào tay nàng: “Chuyện hôm nay, quả thực là Cơ Lang làm bậy. Ngươi cầm tín vật này tới Lôi Hạ Trạch, tìm chủ nhân của Cơ Thị, cùng Cơ Lang tỷ đấu lần nữa. Với thực lực của ngươi, nếu như một mình đấu mà lại thắng được hắn. Vậy thì đảm bảo sau này hắn sẽ không quấy rầy nữa.”
Ôi! Lão nam nhân này, mềm không thích mà lại thích cứng. Dạ Đàm nhận lấy mảnh sao, thanh âm mềm mại, ôn nhu, hỏi: “Có thật không?”
Cái mảnh sao nhỏ này, cánh sao bóng loáng ấm áp, ở trên có sợi tơ xuyên qua, tinh xảo, rực rỡ, nhìn qua quả thật đẹp mắt. Nhưng nàng vẫn không yên tâm, nàng hỏi: “Vậy nếu ta đến Cơ gia, bọn họ người đông thế mạnh, lỡ như ức hiếp ta thì làm thế nào?”
Huyền Thương Quân nhìn qua chỗ đau ở cổ tay nàng, nói: “Sẽ không.”
Dạ Đàm suy nghĩ một chút, cuối cùng đem mảnh sao nhét vào trong ngực, lộ rõ vẻ mặt vui tươi, nói: “Vậy ta nhận đó nha.”
Đi qua đoạn đường này, thái độ của nàng luôn không tốt, sắc mặt chưa từng hòa nhã với hắn. Lúc này lại cười đến rực rỡ như vậy
Huyền Thương Quân chuyển tầm mắt, nụ cười của mỹ nhân, quả thực mê hoặc lòng người. Hắn nói: ” Ừm.”