Nhưng hạng ác bá như hắn làm gì có chuyện hối cải?
Nên Thanh Duy lờ mờ đoán được, trong chuyện này ắt còn có nội tình.
Tào Côn Đức nói tiếp: “Thực tình nghĩa phụ không nên để con mạo hiểm cướp ngục chuyến này. Những năm qua, nghĩa phụ cũng nuôi được vài tử sĩ, nhưng con là người kế thừa nhuyễn ngọc kiếm của Ngư Thất, kế thừa bản lĩnh của tử sĩ, không một ai bì bằng.
Hiện tại hai phe Chương, Hà đấu đá rất gay gắt, những án cũ năm xưa lần lượt bị khơi ra, Thôi gia bị liên lụy, dẫu gì con cũng lên kinh, vậy chi bằng giao trọng trách này cho con. Mà tù nhân này, chẳng phải ai xa lạ, ông ta chính là… người vô tội trong vụ Tiển Khâm Đài năm xưa.”
Trên bàn đặt một chiếc hộp gỗ lim khảm vàng, Tào Côn Đức mở ra khi vừa nhắc tới Tiển Khâm Đài, nhưng ngón tay vừa chạm vào ổ khóa thì sực nhớ Thanh Duy đang ở bên cạnh, lão dừng lại, thu tay về.
Thanh Duy im lặng đứng dậy, cầm khóa đồng giúp lão mở hộp.
Trong hộp có một miếng bánh đá, một chiếc đĩa vàng, một chiếc bình bụng phình cổ nhỏ, bên dưới là ống khói rỗng, ngoài ra còn có một ống tre mảnh.
Thanh Duy cầm dao cạo một ít đá vụn trên phiến bánh đá, rắc vào đĩa vàng rồi đặt đĩa lên ống khói. Có sẵn mùn cưa, nàng châm lửa từ ngọn đèn cầy, thả vào ống khói, ống khói lập tức cháy lên như cái bếp nhỏ.
Thanh Duy đưa ống trúc cho Tào Côn Đức: “Nghĩa phụ.”
Tào Côn Đức ngập ngừng, thở dài một tiếng rồi nhận lấy.
Đá vụn bị lửa hun nóng, bốc lên mùi hương rất nhạt, hương thơm len qua ống trúc, thấm vào phế phủ. Tào Côn Đức nhắm hai mắt, cảm nhận hương thơm ngấm vào người, tứ chi bách hài sa vào sung sướng, từ từ trôi theo áng mây, rồi lại từ từ lặng đi.
Năm xưa tiên đế hạ chỉ dựng Tiển Khâm Đài, đấy là chiến công to lớn chừng nào.
Nhưng than ôi, ngày vừa xây xong, đài cao tức khắc sập đổ.
Tiên đế nổi trận lôi đình, ngự giá đến hiện trường, Tào Côn Đức đi theo, thấy nơi nơi là cảnh thương tích tan hoang, chẳng khác gì địa ngục chốn nhân gian.
Thái y đi cùng đưa cho lão một bài thuốc, nói là điều chỉnh từ bài thuốc Ma phí tán* thời cổ, còn nói: “Mời công công từ từ.”
(*Ma phí tán là thuốc gây mê bằng một hỗn hợp rượu và thảo dược được Hoa Đà điều chế.)
Thảm họa nhân gian, chỉ có thể dùng thuốc giải khuây.
Sau đó lão nhặt được Thanh Duy trong đống đá lở, từng hút mấy lần ở trước mặt nàng, cứ ngỡ nàng nhỏ tuổi, không biết lão đang làm gì, nhưng hóa ra nàng ta đều biết cả.
“… Vừa nãy đã nói tới đâu rồi?”
“Nghĩa phụ nói, tù nhân được con cướp đi là người vô tội trong vụ Tiển Khâm Đài năm ấy.”
“Ừ.” Tào Côn Đức nói, “Cũng vì nguyên nhân này, những kẻ trong triều sẽ không dễ dàng để ông ta thoát thân. May mắn nghĩa phụ ở trong cung, ít nhiều còn có bản lĩnh giữ được mạng sống cho ông ta, để ông ta trốn về miền sông nước xa xôi, ắt hẳn không khó.”
Thanh Duy vâng dạ.
Nàng nhìn chằm chằm ánh lửa, một lúc sau mới hỏi: “Không phải trong thư nghĩa phụ nói đã có tin tức của sư phụ con sao.”
Cuối cùng nàng cũng nói ra mục đích.
“Đúng là có, nhưng…” Tào Côn Đức thở dài, bỗng chuyển sang ho khan, tiếng ho ngắt quãng, Đôn Tử ở ngoài gõ cửa, “Công công, công công không sao chứ ạ?”
Tào Côn Đức xua tay, toan đuổi hắn đi nhưng chợt sực nhớ ra một chuyện, uống hết một cốc trà, dừng tiếng ho, “Ôi Đôn Tử, ngươi vào đây.” Lại nhanh chóng dặn dò, “Mau đem đồ tới đây.”
Đôn Tử chạy đi rồi trở lại, đặt một chiếc hộp gỗ lên bàn.
Trong hộp có một tờ ngân phiếu ba trăm lượng.
Tào Côn Đức giao chiếc hộp cho Thanh Duy, “Cầm đi, con mạo hiểm cướp ngục, suýt nữa mất mạng, chỗ này thuộc về con.”
“Không cần đâu nghĩa phụ.” Thanh Duy vừa thấy ngân phiếu, lập tức đứng bật dậy, “Năm xưa nghĩa phụ có ơn cứu mạng con, huống hồ tù nhân là người gặp nạn ở Tiển Khâm Đài, giúp ông ta là điều con nên làm.”
Trong thư Tào Côn Đức gửi tới chỉ nói hai chuyện, một là tù nhân, hai là về sư phụ.
Nàng còn không hiểu thỏa thuận này được thực hiện thế nào ư.
Nếu nhận ngân phiếu thì đi đâu đổi tin tức về sư phụ đây?
“Dẫu sao con cũng gọi ta một tiếng nghĩa phụ, bao năm qua, không phải nghĩa phụ không muốn giữ con bên cạnh, có điều con là con gái của Ôn Thiên, trong lệnh truy nã năm ấy còn lùng bắt cả thân quyến của Ôn Thiên, nghĩa phụ là người trong cung, nếu dẫn con về kinh, chẳng khác nào đẩy con vào đầm rồng hang hổ.
May thay Thôi Nguyên Nghĩa niệm ân tình của phụ thân con, bằng lòng đón nhận con, để con làm con gái bọn họ. Rồi thôi Nguyên Nghĩa qua đời, nương tử nhà ông ta cũng rời nhân thế, con lại lưu lạc đến nhà Thôi Hoằng Nghĩa. Từ lúc nghĩa phụ cứu con hồi con mười bốn tuổi, nhìn con phiêu bạt cho tới hôm nay, nghĩa phụ cũng xót xa lắm. Chỗ ngân phiếu này cho con, là tâm ý của nghĩa phụ.”
“Đa tạ nghĩa phụ.” Thanh Duy cụp mắt, vẫn nhìn ánh nến đăm đăm.
“Nhưng con chỉ muốn tìm sư phụ.”
Bóng đêm che đi vết bớt trên mắt trái của nàng, ánh lửa bập bùng chiếu vào mắt, khiến con ngươi càng thêm lóng lánh trong veo.
“… Đúng là có tin tức về sư phụ của con.” Nghiêng đầu, Tào Côn Đức thong thả nói, “Ông ta còn sống, đang ở kinh thành.”
“Thật ạ?” Hai mắt Thanh Duy sáng lên.
Tào Côn Đức gật đầu: “Dù gì Ngư Thất cũng là học trò của Nhạc lão tướng quân, triều đình vẫn nhớ trận chiến sông Trường Độ, ít nhiều cũng phải nể tình Nhạc thị. Có điều… Ông ta bị nhốt ở đâu, nghĩa phụ không điều tra được.”
“Có phải nghĩa phụ đã khiến con thất vọng rồi không?” Tào Côn Đức hỏi, “Con lặn lội đến đây, còn mạo hiểm cả tính mạng, tưởng là sẽ gặp được ông ta.”
“Không ạ.” Thanh Duy cười rất nhạt, “Chỉ cần có tin tức là tốt rồi.”
***
Xa xa ngoài phòng vọng đến tiếng gõ cửa, chắc là quan viên nào đó lén lút ra vào cửa hông, Đôn Tử nghe thấy, cầm khóa đồng chạy tới.
Tào Côn Đức hỏi: “Hiện tại tù nhân kia đang ở đâu?”
“Ở trong Cao phủ.” Thanh Duy nói.
Thấy Tào Côn Đức ngạc nhiên, nàng giải thích: “Con đã yểm hộ giúp ông ta rời đi, nhưng không hiểu sao ông ta không chịu trốn mà mạo hiểm quay về khi Võ Đức Ti kiểm tra cổng thành, còn theo con đến Cao phủ. Ông ta có võ công, tạm thời không bị người nhà Cao phủ phát hiện, con giấu ông ta ở một viện hoang trong phủ.”
Tào Côn Đức ngẫm nghĩ: “Không trốn có khi lại hay, Huyền Ưng Ti không bắt được tù nhân, ắt sẽ còn đuổi theo, ông ta chỉ có hai chân trần, làm gì nhanh bằng bốn vó tuấn mã.”
“Nhưng Cao phủ cũng không phải nơi có thể nán lại lâu. Nhà lớn người đông, cũng lắm chuyện xấu, viện để hoang càng là nơi nhớp nhúa, khó trốn lâu dài. Đợi ít bữa nữa, cổng thành dừng kiểm soát, con hãy tìm cơ hội đưa tù nhân rời khỏi thành, nghĩa phụ sẽ phái người chi viện.”
Thanh Duy hỏi: “Huyền Ưng Ti không tìm được đào phạm thì sẽ bỏ giới nghiêm cổng thành?”
“Quan gia còn trẻ nhưng tính cách rất chín chắn, Huyền Ưng Ti đã phế hơn nửa mà ngài ấy vẫn tin dùng, chắc chắn có nước cờ khác. Trong Huyền Ưng Ti, Vệ Quyết quá nghiêm túc, còn Chương Lộc Chi quá nóng tính, song đều là những kẻ có bản lĩnh, người như thế, để xem ngày sau sẽ đi theo ai. Ít hôm nữa sẽ hạ lệnh bổ nhiệm tân đương gia ở Huyền Ưng Ti, kiểu gì cũng là tình hình mới cho xem.”
Thông thường, trước khi tạo thành tình hình mới luôn là sự hỗn loạn, đục nước béo cò trong lúc này không khó.
Nói đến đây, Tào Côn Đức nhướn mày lo lắng: “Nhưng Giang Từ Chu đó, lúc này hắn ta lại viết thư dạm hỏi với Thôi gia, rốt cuộc…”
Song, chưa nói xong câu thì ngoài nhà bỗng truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Đôn Tử gõ cửa gọi: “Công công, vị tiểu gia ở Giang gia đã vào cung rồi.”
Vào cung thì vào cung, Quan gia triệu hắn ta từ sáng sớm, nhưng hiện tại hắn ta mới đến, tính ra là trễ lắm rồi.
Tào Côn Đức khinh thường.
Đôn Tử tiếp tục: “Có một dãy tường ở bên cửa hông đang được sửa chữa, vì cấp bách nên các thợ chưa rút thang về, tiểu nhân mở khóa, không để ý, vị tiểu gia kia leo thang lên mái tháp rồi.”
“Trước khi tới y đã say, bây giờ lại ở trên mái giở trò, thị vệ leo lên bao nhiêu đều bị y đá xuống hết.”
Tào Côn Đức đức dậy, mắng: “Rặt một đám vô dụng.” Tiện tay cầm lấy phất trần, mở cửa ra: “Đang ở đâu? Để tạp gia đi xem.”
Thanh Duy cũng khoác áo choàng lên, “Vậy nghĩa phụ, con xin phép đi trước.”
“Đi đi.”
Muốn ra khỏi cung từ Đông xá ra chỉ có một con đường, Tào Côn Đức đã có sắp xếp trước, nàng rời đi không hề khó khăn.
Thanh Duy ra khỏi cửa hông, men theo con đường lát đá, bỗng nghe thấy gần đấy có người hô lên: “Công tử cẩn thận, cẩn thận kẻo ngã!”
“Ôi tiểu gia, cầu xin ngài mau xuống đi!”
Y như đang dỗ tổ tông.
Vụ án của Thôi Hoằng Nghĩa có liên đới rất rộng, ngay cả nô bộc trong nhà cũng bị liên lụy, vậy mà khâm sai phá án lại chịu bỏ qua cho nàng và Thôi Chi Vân, xét cho cùng cũng vì nể tình Giang gia.
Thanh Duy vốn không muốn xen vào chuyện của người khác, mũi chân đã mượn lực, khi sắp nhảy lên đầu tường, trong chớp mắt, nàng nhớ đến câu nói ban nãy của Tào Côn Đức – “hắn lại vội vã viết thư dạm hỏi vào lúc này”.
Thực ra Thanh Duy đã từng nghe nhắc tới Giang Từ Chu.
Thuở nhỏ hắn là kẻ lông bông, vì một tai nạn ngày xưa mà bị lửa làm bỏng mặt, từ đấy trở đi không bao giờ để mặt thật gặp người, luôn đeo một tấm mặt nạ nghêu ngao khắp ngõ phố, thường xuyên gây chuyện.
Thôi Chi Vân thích Cao Tử Du, ghét tiểu gia họ Giang này.
Nhưng thực chất, người cứu tính mạng các nàng luôn là y.
Thanh Duy biết Tào Côn Đức đang nghi ngờ điều gì.
Nàng cũng muốn biết, rốt cuộc bức thư dạm hỏi đến đúng lúc như vậy có phải là cố tình không.
Nàng đi tới ngọn tháp, bước chân nhẹ tênh, tới nỗi ếch nhái côn trùng nấp trong góc tường cũng chẳng giật mình.
Nàng vòng qua khúc cua, thấy rõ ngọn tháp.
Thanh Duy đứng trong bóng râm dưới đầu tường, ngẩng đầu trông lên.
Gió đêm chợt nổi mạnh, trên đỉnh tháp cao chót vót, có một người vắt vẻo trên mái ngói tắm hoàng hôn.
Y đeo một chiếc mặt nạ che nửa mặt, một tay gối sau gáy, một tay cầm bầu rượu, dốc bầu uống cạn. Tà áo xanh biếc phấp phới trong gió đêm, ánh trăng bàng bạc chiếu nghiêng, rải lên mái tóc đen bóng mượt của y.
Tào Côn Đức đã đến, lão đứng dưới gọi: “Tiểu gia à, ngài uống rượu xong thì mau mau xuống đi, Quan gia vẫn đang chờ ngài đấy.”
Giang Từ Chu chỉ mới ngà say, y nghiêng mặt, thấy người tới bèn cười: “Tào công công đấy hả?”
Tào Côn Đức đáp một tiếng, lại khuyên nhủ: “Nếu để Quan gia chờ lâu là ngài ấy sẽ giận cho xem, cho là chúng nô tài truyền lời không xong, không chừng muốn gặt cái đầu của bọn tiểu nhân mất.”
Giang Từ Chu nằm trên nóc tháp nhìn xuống, cười nói: “Đầu bọn chúng rơi thì liên quan gì tới ta?”
“Nhưng…” Y ngẩng đầu dốc một bầu rượu, chợt đổi lời, “Đầu của Tào công công là của báu, không thể rơi được.”
Y loạng choạng đứng dậy, nhìn quanh quất tìm thang.
Tào Côn Đức thấy thế, vội sai thị vệ dựng lại chiếc thang mới nãy bị y đá đổ.
Khi y vừa xuống tháp, Đôn Tử nhanh nhẹn canh giải rượu tới.
Tào Côn Đức phục vụ Giang Từ Chu, một tay đỡ y: “Tiểu gia, trời đã tối, đi đường cẩn thận, để tôi đưa ngài đến điện Minh Đức được không?”
“Được.” Giang Từ Chu nhìn lão, vui vẻ nói, “Ba ba nghìn năm rùa những vạn năm, cua chỉ bốn chân bạch tuộc tám vòi, công công đã sống quá lâu trong cung rồi, đi theo công công, dẫu đi ngang cũng không ngã.”
Y đã say nên nói năng lung tung, Tào Côn Đức chẳng để bụng, đi được một đoạn lại giả như vô tình nói: “Đêm thu hôm nay sao lại tối thế này! Không biết Quan gia bận chuyện gì, đã muộn rồi mà vẫn chờ tiểu gia.”
Giang Từ Chu nhìn lão: “Ông muốn biết hả?”
Chẳng đợi Tào Côn Đức đáp, y đã nhỏ giọng: “Ta có một vị hôn thê cực kỳ xinh đẹp, gần đây mới lên kinh, ông có biết chuyện không?”
“Chuyện này…” Tào Côn Đức hồ nghi, “Đúng là có nghe nói. Nhưng… hôn sự của Giang tiểu gia có gì kỳ lạ, mà phải kinh động cả Quan gia?”
Giang Từ Chu không tiếp lời, chỉ chỉ vào chiếc mặt nạ ôm nửa trên mặt.
Tào Côn Đức chưa hiểu.
Giang Từ Chu thì thào: “Ông nhìn gương mặt này của ta đi, có cô nương nào thèm để ý không?”
Y nói rất nhỏ, như sợ rằng nếu cao giọng sẽ kinh động đến thần tiên trên cung trăng, giảm đi tuổi thọ tám trăm năm của mình.
“Bây giờ có tiên nữ hạ phàm, chẳng quản đường sá xa xôi để lên kinh thành thân với ta, Quan gia cho triệu đêm khuya, ắt là vì biết chuyện tốt ấy, muốn chúc mừng đại hỉ của ta đây mà!”