Trong lòng Minh Kiều khẽ cựa quậy, âm thầm đoán xem cô thuộc loại nào.
Đường Hiểu Ngư còn nói: “Có phân chia thứ bậc, từ thấp đến cao là D, C, B, A, S, S+. Còn về phân loại thì dị năng giả cấp thấp hoặc tầm trung thường chỉ có năng lượng đơn thuần. Chỉ có từ trung bình cao đến cao cấp mới có thêm năng lực đặc biệt trong năng lượng của mình, đơn cử như gió, lửa, băng, lôi, các loại nguyên tố chẳng hạn.”
Minh Kiều lại không khỏi suy đoán thứ bậc dị năng của Đường Hiểu Ngư và tên đàn ông áo đen kia, xem ai mạnh ai yếu.
“Dị năng giả thường quy đều có đăng kí thân phận ở hiệp hội dị năng giả do quốc gia lập nên, có hồ sơ đi kèm. Những dị năng giả này có người đi làm cho nhà nước, cũng có người lập đội tư nhân.” Đường Hiểu Ngư bổ sung: “Đội dị năng giả tư nhân chính quy được nhà nước công nhận, cho phép tồn tại, có khi hai bên còn hợp tác với nhau.”
Minh Kiều dùng một tay chống cằm: “Vậy cô thuộc loại nào?”
Đường Hiểu Ngư nhìn nàng: “Loại sau.”
Minh Kiều gật đầu: “Nói vậy thì tên áo đen kia không phải dị năng giả thường quy đúng không?”
Đường Hiểu Ngư tán đồng: “Không sai, có rất nhiều dị năng giả chui lủi và tội phạm không thể đăng kí thân phận chính quy sẽ ỷ vào lực lượng siêu phàm của mình làm chuyện trái pháp luật. Loại người này thường thường sẽ bị phát lệnh truy nã chính thức, có bảng treo thưởng trong dân gian.”
Trong lúc hai người đang nói chuyện, Đường Hiểu Ngư đã ăn xong cơm trưa, trục tiếp đi về phía cửa sổ sát đất cách đó không xa: “Gã ta là một tên tội phạm chạy trốn, danh hiệu là Dã Quỷ, chúng tôi còn gọi gã là Thợ săn, Thợ săn anh hùng.”
Minh Kiều nhíu mày, suy đoán: “Gã đi giết những người tốt hả?”
“Gã ta thích săn giết những người bình thường hay làm việc thiện và anh hùng được người ta ngợi khen.” Nhiệt độ trong giọng nói của Đường Hiểu Ngư không biết tự khi nào đã biến mất: “Nhiệm vụ của tôi là bắt giữ gã ta.”
Đối với loại sát thủ biến thái kiểu này, bằng sự cao ngạo vặn vẹo của gã chắc chắn không thể chấp nhận được mình thất bại dưới tay một người bình thường, chỉ cần biết nàng còn sống thì sẽ đến lần nữa, mặc cho có cạm bẫy đang chờ gã hay không.
Đường Hiểu Ngư nghiêng mặt nhìn Minh Kiều, dưới ánh mặt trời chói chang, sợi dây xích rủ ở khung kính màu bạc lóe ánh sáng lạnh lùng như cũ, nhưng thần sắc thì lại bị mơ hồ.
“Nhưng gã giết người cũng có mục tiêu đặc biệt.” Minh Kiều cười, trong mắt đào hoa có vài phần hững hờ và khó lường: “Đột nhiên tới đây giết tôi thì thật quá vô lí.”
Đường Hiểu Ngư thấy nàng có loại tỉnh táo đến thấu triệt trong chuyện này, con ngươi lặng sóng nhìn chăm chú vào nàng, mấy giây sau mới thong thả nói: “Khả năng có người thuê gã tới giết cô cao hơn chỉ là trùng hợp nhiều.”
Tội phạm vẫn là người, vẫn phải kiếm cơm, dù là tội phạm có dị năng thì cũng tương tự, nhận ủy thác, làm vài việc để kiếm tiền thưởng cũng chẳng có gì lạ cả.
“Anh hùng chung chí hướng.” Minh Kiều chớp mắt: “Nhưng diện hoài nghi lại rộng quá.” Giọng nói của nàng cực kì thản nhiên: “Người tôi đắc tội có đếm cũng chẳng hết.”
Đường Hiểu Ngư im lặng, sao lúc trước cô không thấy Minh Kiều có cái ưu điểm biết tự mình hiểu lấy thế này nhỉ?
Cô nói: “Có ai kết thù rất sâu không?”
“Vậy cũng chẳng thu nhỏ được nhiều lắm.” Minh Kiều sửa sang lại tóc dài ở đầu vai: “Chắc là từ mò kim đáy biển thành mò sông vớt châm thôi.”
Thái độ nàng thản nhiên như đang ăn cơm uống nước, Đường Hiểu Ngư lại không nói gì, nhưng mà…
Có ý nghĩ chợt lóe lên. Người vừa có tiền vừa có quyền, thuê được cả dị năng giả, lại còn có kiến thức nhất định về giới dị năng, hai điều kiện này thiếu một cái cũng không được, cô có thể điều tra từ hai điểm này trước.
Đương nhiên nếu sát thủ tự mình đưa tới cửa thì tốt hơn, chỉ cần bắt được gã thì màn sương có phủ dày đến mấy rồi cũng sẽ xua tan được thôi.
Có lẽ vậy.
Nghĩ đến đây, Đường Hiểu Ngư lại ngoái nhìn Minh Kiều một chút.
Nàng vẫn bình tĩnh như trước, ý cười trên mặt như có tựa không, không hề sợ hãi vì mình suýt nữa bị người ta ám sát, cũng không hề phẫn nộ khi nhắc đến người thuê.
Bản thân nàng còn khiến người ta khó nắm bắt hơn cả chuyện này.
Đường Hiểu Ngư dời mắt đi chỗ khác.
Minh Kiều có phỏng đoán tương tự với Đường Hiểu Ngư về việc có người thuê sát thủ tới, nhưng nàng còn nghĩ nhiều hơn một thứ.
Khi nãy Đường Hiểu Ngư nhắc tới thợ săn, thái độ lạnh lùng đến cực độ, trừ trách nhiệm và ý thức công lí ra, giữa bọn họ có phải có ân oán gì hay không?
Nàng nghĩ một hồi rồi không nhịn được cảm thán với hệ thống: [Đường Hiểu Ngư rõ ràng là nhân vật chính quyển truyện này, nhưng trong đó lại không hề đề cập tới thân phận ẩn của cô ấy, thế giới này đúng là sâu không lường được.]
Hệ thống tràn đầy đồng cảm: [Đúng thật.]
Sâu đến mức nó thấy không thể nắm giữ.
Đường Hiểu Ngư ở lại hai ngày liền trong Tường Vi Viên (tên khu nhà) để bảo vệ cho Minh Kiều. Nhưng bình thường cô luôn ở trong phòng cho khách dùng máy tính xử lí công việc, hoặc gọi điện thoại cho ai đó.
Liên tưởng đến lúc trước cô nói cô đang làm việc trong tổ chức tư nhân, Minh Kiều đoán cô đang giao lưu công việc với đồng đội.
[Cứ như vậy cũng không phải cách hay.] Minh Kiều nói với hệ thống.Nghề nghiệp của Đường Hiểu Ngư mặc dù khá tự do nhưng không thể cứ mãi ở bên nàng được, mà được thì nàng cũng thấy không tiện.
Nói đến công việc, nàng lại nghĩ ra mình không hẳn là thất nghiệp, cũng là nghề tự do, hoặc nói thẳng ra là một vị lãnh đạo mặc kệ công ty.
Ngành học của nguyên chủ là thiết kế thời trang, sau khi tốt nghiệp, nhà họ Minh rót vốn mở phòng làm việc cho nàng, điều mấy nhà thiết kế ưu tú đến, còn có đầy đủ cả người các bộ phận như tài vụ, ngoại giao, nhân viên và trợ lí toàn năng.
Không cần nguyên chủ mất công quản lí, nàng có hứng thì đến dạo chơi trong phòng làm việc, làm thiết kế, không vui thì có giám đốc quản lí thay cho.
Nhung mặc cho thái độ của nguyên chủ có tản mạn cỡ nào, nàng vẫn có thực học trong lĩnh vực này. Mà với Minh Kiều thì có hơi khó, nàng tin chắc rằng kĩ năng hội họa và cắt may vẫn còn, chỉ có linh cảm thiết kế và thiên phú là thứ muốn kế thừa cũng không được thôi.
Hệ thống cũng hiểu phiền não của nàng, thuyết phục: [Kí chủ à, cô đừng quá lo lắng, tôi có thể cung cấp tư liệu giúp cô tự học về thiết kế thời trang. Cô vẫn được kế thừa nền tảng của nguyên chủ, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì đâu.] [Tóm lại, đoạn thời gian này cô đừng vội đi làm lại nghề cũ. Dù nguyên chủ đã từng học võ phòng thân, nhưng đột nhiên lại chuyển sang làm huấn luyện viên võ thuật thì không ổn cho lắm.]
Đề nghị của hệ thống rất đúng trọng tâm. Minh Kiều không đến mức không nghe, mà trầm ngâm một hồi rồi lại đột nhiên nói: [Mi nói đúng, mà giờ chúng ta cân nhắc những chuyện này vẫn còn sớm, trước hết phải nghĩ cách giải quyết cho xong phiền toái đi đã, rồi xem xét tình hình. Có lẽ sau này ta sẽ chuyển sang thành phố khác, đến khi đó không ai biết ta, cũng không ai chú ý đến ta, thế nên sẽ không hỏng mất hình tượng.]
Hệ thống rất bất ngờ: [Kí chủ cô muốn rời đi hả?]