vào lúc này! Giờ thì hay chưa, hạng phục bị huỷ rồi, hai
chúng ta rồi cũng sớm phải cuốn xéo thôi!”
Lâm Phong nào dám hé răng.
Rõ ràng người khai trừ Lâm Vũ Chân là ba mà, ba mới là
chủ tịch đó.
“Gọi Lâm Vũ Chân quay về ký cho xong hợp đồng này
cho bat”
Lâm Cường nẹt: “Ký xong hạng mục này lại tống cổ cô ta
biẾ:
“Liệu cô ta có đồng ý không?”
Lâm Phong dè dặt hỏi.
“Bây giờ gọi điện thoại cho cô ta đi”
Hầu kết Lâm Phong chuyển động lên xuống, không dám cãi lời.
Hắn lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Lâm Vũ Chân,
nhưng lại không có ai bắt máy.
Hiện giờ Lâm Vũ Chân không muốn tiếp điện thoại của
bọn họ.
“Ba, nó không nghe máy, giờ phải làm sao?”
“Làm sao à?”
Lâm Cường cười lạnh: “Xem ra con nhãi này cũng chả
phải dạng vừa, chỉ e chúng ta phải đích thân đến cửa
“mời” cô ta rồi”
Nếu không phải hạng mục này rất quan trọng thì ông sẽ
chẳng bao giờ đến xem một nhà ba người Lâm Văn.
Không, còn có thêm tên ở rể bệnh tâm thần nữa, một
nhà bốn người.
Hiện giờ Lâm Vũ Chân đã không còn tư cách chiếm đoạt
gia sản nhà họ Lâm nữa, ông mới chả thèm để ý đến lũ
ăn hại ấy.
Nhưng giờ đây không suy xét được nhiều đến thế.
Lâm Cường dẫn theo Lâm Phong, lái xe tiến thẳng đến
nhà Lâm Vũ Chân.
Chẳng mấy chốc, khu chung cư Hoa Thành cũ nát xập
xệ xuất hiện trước mắt bọn họ.
Lâm Cường nhíu mày nhìn khung cảnh xung quanh,
bước đi cũng cẩn thận quá mức, chỉ sợ quần mình bị vấy bẩn.
“Chính là nhà này”
Lâm Phong chỉ vào một cánh cửa.
Bọn họ hầu như chả bao giờ đến nơi như thế này.
Mặc dù nhà họ Lâm có tiền, nhưng tiền lại ở trong tay
gia chủ Lâm Tiêu hết, mấy đứa con trai làm việc ở Lâm
thị cũng chỉ lấy được chút đỉnh tiền lương và hoa hồng.
Nhưng sau khi Lâm Văn bị liệt không thể làm việc được.
nữa, điều kiện kinh tế ngày càng sa sút, có căn phòng.
này để ở là do lão gia tử thương hại ông mà thôi.
“Rầm rầm rầm!”
Lâm Phong dùng sức đập cửa.
“Đây, đến đây! Gõ cửa mạnh thế làm gì!”
Giọng của Tô Mai từ trong phòng truyền đến.
Bà vừa mở cửa liền sững sờ khi nhìn thấy hai cha con
Lâm Cường đang đứng bên ngoài.
Sắc mặt thoáng cái tối sâm.
“Các người đến làm gì!”
“Chúng tôi tìm Lâm Vũ Chân”
Lâm Cường lạnh nhạt đáp, tự nhiên như ruồi đẩy cửa
bước vào: “Nó đâu rt
“Con bé không có nhài”
Tô Mai chả khách sáo gì sất, hỏi: “Anh tìm nó có việc gì?”
“Lâm Vũ Chân!”
Lâm Cường phớt lờ Tô Mai, gào to: “Bác đến rồi đây, lẽ
nào con không định ra ngoài gặp bác một lát”
Lâm Vũ Chân ở trong phòng nghe được giọng của Lâm
Cường, không ngờ được bọn họ lại tìm đến tận cửa.
Bao nhiêu năm qua, lúc cha bị liệt Lâm Cường còn chả
đến hỏi thăm được một lần, hôm nay đến làm gì?
“Đi, chúng ta ra ngoài.”
Giang Ninh cầm tay Lâm Vũ Chân kéo cô ra ngoài.
Thấy Lâm Vũ Chân đi ra, Lâm Cường cười hỏi:
“Vũ Chân, vẫn còn đang giận bác à?”
Lâm Vũ Chân không trả lời.
“Chuyện công ty khai trừ con chỉ là hiểu lầm thôi”
Mặt Lâm Cường tỏ vẻ không hề gì nói: “Hiện giờ công ty
rất cần con quay lại, hoàn tất ký hợp đồng với chủ tịch
Hoàng, nếu đến lúc đó con muốn rời đi vậy ký xong con
có thể đi”
Nghe được lời này, Lâm Vũ Chân tức đến cả người run
lên.
Lúc không cần mình thì đuổi mình không thương tiếc.
Giờ cần mình rồi mới vội vã tìm đến cửa.
Bọn họ coi cô là cái gì?
Công cụ chắc!
Dùng xong liền quăng!
Tô Mai đứng bên cạnh cũng nghe rõ mồn một.
Bà còn chưa biết việc cha con Lâm Cường đã đuổi việc
Lâm Vũ Chân.
“Anh cả, anh có ý gì, anh coi Vũ Chân là cái gì? Anh coi
cả nhà tôi là cái gì?”
Bà tức giận tra hỏi.
“Thím à, đúng thật là nhà các người chả là cái gì cả”
Lâm Phong coi thường: “Hiện giờ cũng chỉ có Lâm Vũ
Chân có chút tác dụng, nếu không ai thèm bước vào căn
phòng rách nát này của các người chứ”
“Cậu…
Mặt Tô Mai tái đi vì giận, giơ tay định cho Lâm Phong.
một cái tát.
“Bà dám thì thử coil”
Lâm Cường nói to đầy uy nghiêm: “Người của nhà họ
Lâm mà mụ già như bà cũng dám đánh”
Tô Mai bặm môi, bị người ta máng là mụ già, nhục nhã
cỡ nào chứt
“Chát!”
Bỗng âm thanh bạt tai vang lên.
Lâm Phong ôm mặt, không thể tin nổi Giang Ninh lại
đánh hắn một lần nữa!
“Ai cho cậu lá gan bôi nhọ mẹ vợ tôi?”
Giang Ninh tiến lên một bước, lạnh lùng nói: “Cầu xin
người ta thì hạ thấp cái giọng xuống, cha ông không dạy
ông à?”