Kỷ Xuân Sơn từ tốn đáp: “Nghe nói lần tham quan này sếp Thẩm chỉ đi hai ngày, lịch trình sau đó không chịu ra mặt nữa.”
Thẩm Hòe Tự cứng họng, đành phải nghiêm túc giải thích: “Chủ nhật tôi có việc bận rồi.”
“Việc gì?”
“Việc quan trọng.”
Kỷ Xuân Sơn không nói tiếp nhưng sắc mặt lại không quá đẹp. Hắn sải bước đi về phía trước mười mấy mét rồi vòng trở về, tốc độ nói rất nhanh: “Nghĩa là hai ngày này cậu nên toàn tâm toàn ý làm theo yêu cầu của đối tác đúng không?”
Vẻ mặt Thẩm Hòe Tự rất bất đắc dĩ: “Chỗ nào của tôi không toàn tâm toàn ý?”
Anh bắt chuyến bay sớm nhất trong ngày, vừa đáp xuống đã phải vội vội vàng vàng chạy tới nhà xưởng, thậm chí còn chưa kịp nhận phòng khách sạn, hành lý đang ném trong xe thương vụ đi thuê, giờ phút này toàn thân nóng phừng phừng như cái bánh ú bị nhét trong lò hấp.
Kỷ Xuân Sơn yêu cầu: “Tôi muốn ăn món Quảng Đông.”
Thẩm Hòe Tự cởi áo vest ra: “Tham quan xong Tống Duệ sẽ đưa các anh đi ăn cơm, lát nữa tôi dặn anh ta đặt nhà hàng Quảng Đông.”
Kỷ Xuân Sơn lại nói: “Sáng giờ tôi chưa ăn gì cả, đói bụng.”
“Chỉ phải đi thêm hai phân xưởng nữa thôi, sắp xong rồi.” Thẩm Hòe Tự cúi đầu nhìn đồng hồ, hiện tại là 11 giờ, tham quan xong lại dẫn bọn họ đi ăn trưa là vừa đẹp.
Kỷ Xuân Sơn nói rất thản nhiên: “Mấy thứ này để một mình Phó Bình Hòa đi xem là đủ rồi.”
Thẩm Hòe Tự bắt đầu bốc hỏa, nghẹn một câu “Thế anh tới đây làm gì” dưới cuống họng không dám nói ra miệng.
Kỷ Xuân Sơn thấy anh không đáp lời, tiếp tục đốt: “Đến một bữa cơm cũng không muốn mời, đây là thái độ toàn tâm toàn ý của giám đốc Thẩm?”
“Kỷ Xuân Sơn, anh cố ý gây sự đúng không?” Lòng kiên nhẫn của Thẩm Hòe Tự đã bốc hơi bằng sạch, “Sao thế, lần trước ôn chuyện vẫn thấy chưa đủ à?”
Nói xong anh lập tức đi nhanh về phía trước mấy bước, phát hiện sau lưng không có động tĩnh gì mới nghi hoặc quay đầu kiểm tra. Kỷ Xuân Sơn vẫn đứng yên tại chỗ không hề có ý định di chuyển, chỉ yên lặng nhìn thẳng vào anh.
Thẩm Hòe Tự thở dài, trong lòng vốn cất giấu vài phần áy náy, giữa trận giằng co căng thẳng này đành phải chủ động cúi đầu trước thế lực tư bản: “Đi thôi, tôi biết một tiện đồ Quảng Đông khá ngon, chờ một chút để tôi hỏi xem bên đó còn phòng trống không đã.”
—-
Sau này nếu ai muốn cua lại bồ cũ thì nhớ rút kinh nghiệm đừng giở giọng thiếu đánh như anh Kỷ nha, gặp đứa nào cọc nó đánh thật đó…