Về phía Nhiên Nhiên, cô nay đã tốt nghiệp đại học nhưng vẫn loay hoay trong việc tìm kiếm việc làm. Chuyện tình cảm vẫn suôn sẻ và hạnh phúc. Hạo Thiện cưng nựng cô như trứng khiến cô càng lúc càng hạnh phúc mà chẳng muốn dứt ra khỏi anh.
Tối hôm ấy, Mạc Kiên lãnh đạm ngồi ở một góc nhà hàng nhìn người con trai trước mặt
-Này, cậu nghĩ gì về việc hợp tác?
-Hợp tác? với cậu?
-Này, thái độ gì vậy hả? Cậu nên biết Hạ Trung tôi rất nhiều người muốn hợp tác đấy!!
-Tôi không nằm trong cụm nhiều người của cậu!! Nhưng mà…người anh em, nếu bàn ăn hôm nay cậu trả, tôi sẽ xem xét!!
-Yaaa thằng điên này!!
Đã quá lâu không gặp nên đôi bạn trẻ này có chút tình cảm muốn thổ lộ. Chỉ là lời thể hiện có đôi chút cục súc.
-Này, cậu xem cái dự án này đi!!
-Dẹp công việc qua một bên đi!! Đang ăn, tôi đảm bảo sẽ ký kết với cậu. Đừng có mà nhây!!
-Yaaa tớ biết ngay cậu sẽ chẳng bao giờ bỏ tớ mà~~ Mạc Kiên aaa tớ yêu cậu~
-Gớm quá đi mất, cậu bớt thần kinh lại!! Tôi không ngại đầu tư vào một bệnh viện tâm thần nào đó mà dành cho cậu một phòng VIP đâu!!
-. . .
*xoảng*
-Hạo Thiện, cô ấy là ai?
-Không phải chuyện của em, về đi!
-Anh nói gì vậy, em muốn anh giải thích!!
-Tôi chán em rồi!!
Tiếng của Hạo Thiện và Nhiên Nhiên vang lên thu hút mọi sự chú ý trong nhà hàng. Tất nhiên là có cả anh và Hạ Trung.
Hôm nay, Nhiên Nhiên chỉ muốn ghé nhà hàng mà Hạo Thiện thích nhất để mua một cái lẩu cho cả hai. Tiếc là khi vào quán cô lại thấy hình ảnh Hạo Thiện đang ôm ấp một cô gái khác vào lòng. Tâm cô như ai đó xén qua, với cá tính mạnh mẽ vốn có, cô chẳng giống những người phụ nữ khác lẳng lẽ bỏ đi mà tiến lại hỏi thẳng Hạo Thiện. Tiếc là câu trả lời không như cô mong muốn. Hạo Thiện nhếch mép nhìn cô
-Thứ tôi cần bây giờ là tiền, em có hay không?
-Anh…
Ánh mắt Mạc Kiên nãy giờ vẫn dán lên người cô. Hạ Trung nhíu mày
-Đó không phải Nhiên Nhiên và Hạo Thiện sao?
-Không liên quan tới tôi!!
Nói rồi anh đứng phắt dậy bước đi. Hạ Trung nhanh chóng tính tiền chạy theo sau anh. Mạc Kiên lúc đi trên xe có người, tiếc là khi về liền bỏ mặc người đó không thương tiếc. Hạ Trung đứng trên vỉa hè nhìn chiếc xe ô tô màu trắng lao vun vút ngay trước mắt
-Yaaa, cậu có tức giận cũng nên biết tôi là bạn cậu chứ!!
Tình cờ Mạc Nghi lại ghé vào nhà hàng khiến Hạ Trung như bắt được vàng
-Mạc Nghi, đưa anh về nhà đi!!
-Ủa anh Hạ Trung, sao anh ở đây?
-Hỏi thằng anh Hai em đấy, nó đưa anh tới rồi bỏ đi rồi. Nếu nó trong tương lại không phải anh hai anh thì anh đã chém nó lâu rồi!!
-. . .anh nói gì vậy?
-Em chở anh về đi!!
-Vậy đợi em một lát!!
Mạc Nghi bước vào trong, Hạ Trung như nở hoa trong lòng
-Xem như trong cái rủi có cái may. . .
Mạc Nghi bước ra xém chút nữa là bị cô gái phía sau va phải may mà có Hạ Trung kéo kịp cô vào lòng
-Em không sao chứ?
-Vâng, em không sao…
Ánh mắt Hạ Trung nhìn vào cô gái vừa khóc vừa chạy kia, không ai khác chính là Nhiên Nhiên. Mạc Nghi vỗ vỗ tay anh
-Thả em ra đi!!
-À…anh xin lỗi…
Bước vào trong xe, anh nhìn qua Mạc Nghi khóe môi khẽ cười
-Có ai bảo em rất xinh đẹp không?
-Rất nhiều!!
-Vậy em thấy anh thế nào?
-Ừm, rất xinh đẹp!!
-Yaaa, anh là con trai sao có thể xinh đẹp chứ?
-Nhưng em muốn gọi anh là xinh đẹp!!
-Vậy yêu anh đi, muốn gọi gì tùy em!!
Mạc Nghi khẽ cười đưa tay lấy điện thoại lướt lướt
-Em làm gì vậy?
-Gọi anh Hai em vì có kẻ đang bắt ép em!!
-Anh? Nếu anh bắt ép được em anh đã bắt ép em làm vợ anh rồi!!
-Anh thật là…đừng đùa nữa…anh đùa nữa em quăng anh xuống đường đấy!!
-Đừng…đừng…ở đây khó bắt taxi lắm đấy!!