Giờ Hạ Kỳ Như và Tiểu Tân chẳng khác nào thánh sống trong lòng bọn họ cả.
– thiếu cung chủ? Ngươi là Hạ Lan Tâm Nhiên?
Hoài Vương sửng sốt hồi lâu, ánh mắt hắn nhìn cô cũng dần trở nên kỳ quái.
Trước đó nghe nói cô biết võ công, hắn đã nghi ngờ rồi.
Dù có thật sự nhặt được bí kiếp võ công, Hạ Lan Tâm Nhiên cũng không thể sử dụng được.
Nói cách khác, đời này cô chỉ có thể làm một phế nhân mà thôi, bởi vì….
Độc của cô là do hắn hạ.
Chất độc đó đã ngấm trong người cô 20 năm, sớm nhập vào xương tủy, dù là hoa đà tái thế cũng không cách nào cứu được, hơn nữa trên đời làm gì có bí tịch võ công cái thế nào.
Tin đồn về cuốn bí tịch đó là do chính hắn tung ra mà, mục đích khi đó của hắn ta vốn là mượn đao giết người.
Lợi dụng lòng tham của đám người mang danh võ lâm chính nghĩa kia, để bọn chúng thay hắn xử lý Hoàng Cảnh Thiên, ai biết được lại nhảy ra một Hạ Lan Tâm Nhiên, một kẻ vốn dĩ đã sớm chết dưới lưỡi đao của thuộc hạ nhà hắn cứu Hoàng Cảnh Thiên đi mất chứ.
Theo người sống sót kể lại, khi đó Hạ Lan Tâm Nhiên vừa trúng độc vừa rơi xuống vực, theo lý cô vốn không thể sống sót.
Thế nhưng khi đó hắn ta lại thấy cô đột nhiên xuất hiện trở lại ở cuộc hỗn chiến kia, cô không chỉ không sao mà còn cứu thoát Cảnh Thiên một cách dễ dàng nữa.
Hạ Lan Tâm Nhiên giống như một biến số mà Hoài Vương không dự đoán trước được, cô hết lần này tới lần khác, hoặc vô tình hoặc cố ý phá hoại kế hoạch của hắn, nếu không có cô hắn cũng không phải đến mức này, phải tự mình ra mặt bắt hết tất cả các đại cao thủ hàng đầu tới đây, tổn hại uy danh của hắn.
Hoài Vương nhớ đến bộ dạng máu lạnh vô tình của cô lúc bảo Tiểu Tân rút mấy mũi tên trên người mình ra, lại nhớ đến khoảnh khắc bản thân suýt chút nữa rơi vào hầm chông, nhớ đến dáng vẻ hoảng sợ đến thất hồn lạc phách của mình in trong đáy mắt cô, sống lưng đột nhiên lạnh toát.
Hạ Lan Tâm Nhiên này và Hạ Lan Tâm Nhiên mà hắn biết hoàn toàn không giống nhau.
Người trước kia dễ đối phó bao nhiêu, người bây giờ lại khó đối phó bấy nhiêu.
Đã vậy quanh người cô còn hơi âm trầm, đối mặt với cô một lúc liền có cảm giác không rét mà run.
Thực sự rất quỷ dị.
Hắn vẫn nên nhanh chóng tiễn vị tiểu tổ tông này ra ngoài vẫn hơn.
– Hạ Lan cô nương, xin cô hãy cứu chúng tôi với.
Nơi này ngoại trừ nhốt người của Dược Dao cung còn có cả người của các môn phái khác, bọn họ thấy Hạ Kỳ Như không để ý tới mình thì vội vàng lên tiếng.
Hạ Kỳ Như thấy vậy liền thuận tiện vớt luôn đám nhóc kia theo, người ta đã mở miệng gọi mình rồi, bản thân sao có thể vờ như không thấy được.
Nguyên tắc cứu người của cô rất tùy tiện, chỉ cần không đắc tội với cô, nhìn thuận mắt một chút, cô cứu thêm bọn họ cũng không vấn đề gì.
Chỉ là vẫn có một vài quy tắc cần để bọn họ biết.
Một, ngoan ngoãn nghe lời.
Hai, không chạy loạn.
– vâng, chúng ta tuyệt đối nghe lời, sẽ không làm cản trở ân nhân đâu.
Cũng không biết Hoài Vương dọa dẫm gì chúng nó mà giờ đứa nào đứa đấy mặt trắng như tờ giấy, bộ dạng vừa yếu ớt vừa sợ sệt.
Hạ Kỳ Như vừa hung một cái, đám nhóc kia gật đầu như giã tỏi, thậm chí còn nghiêm túc đến mức xếp thành hàng lối răm rắp nghe theo chỉ huy của cô.
Hạ Kỳ Như thấy vậy thì hài lòng, cô đá vào chân Hoài Vương một cái, hất mặt.
– cháu trai, dẫn đường đi.
Hoài Vương bị đạp trúng vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt, trong lòng đã sớm lôi 18 đời tổ tông nhà Hạ Kỳ Như ra chửi.
Ranh con, ta đáng tuổi cha ngươi đấy, ta còn là cốc chủ của Phong Nguyệt cốc đó!!!!!
Ngươi ăn nói với trưởng bối như thế hả?????
Hạ Lan Vân Đằng, ngươi có biết con gái ngươi hỗn láo vậy không?
– vâng, bà nội, mời bà đi theo con.
Hoài Vương thấy Hạ Kỳ Như quay sang nhìn thì run rẩy, một bộ dạng chân chó nịnh nọt, tương phản hoàn toàn với nội tâm đầy giông bão của mình.
Vì đại cục, hắn nhịn.
Đợi tiễn cô ra khỏi cốc rồi hắn sẽ lại là một cốc chủ uy phong lừng lẫy.
Có điều, Hoài Vương cốc chủ suy nghĩ quá đơn giản rồi.
Sau khi đưa đám nhóc con kia ra ngoài sơn động, Hạ Kỳ Như không dẫn bọn họ xuống núi mà vẽ một cái trận pháp bao quanh bọn họ.
Xong xuôi, cô lạnh nhạt nói.
– nếu các ngươi muốn sống rời khỏi đây thì ngoan ngoãn ở nơi này, ai ra khỏi phạm vi này mà có vấn đề gì, ta sẽ không chịu trách nhiệm, nghe rõ chưa?
– vâng ạ.
Đám người kia gật đầu như giã tỏi, bộ dạng cực kỳ ngoan ngoãn.
Dù sao có thể khiến cốc chủ Phong Nguyệt cốc phải nghe lời, thực lực chắc chắn không tầm thường.
Hơn nữa lũ trẻ con cũng rất rõ tình hình hiện nay, không biết cốc chủ cho bọn họ ăn cái gì mà không người nào dùng được nội lực, nếu cố gắng dùng sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, tệ hơn là mất mạng.
Tuy còn sợ hãi, nhưng bọn họ cũng hết cách, Hạ Kỳ Như hiện tại chính là cọng rơm cứu mạng duy nhất của bọn họ lúc này.