-Em giỏi lắm!!
-Mở cam lên em xem nào, haha
Hạo Thần mở cam liền thấy khuôn mặt đắc thắng của cô. Thẩm Vy bên kia màn hình hú hét đủ thứ
-Ngủ nữa đi chồng ơi, xem như là bài học cho anh!!
-Mở cửa cho anh!!
-Đợi em một lát…
Thẩm Vy đứng dậy ghé qua phòng chứa đồ lấy ra một bộ pyjama mới. Trở lại phòng làm việc cô đứng trước camera tự nhiên thay đồ như chẳng cần biết anh đang nhìn bên kia màn hình. Hạo Thần biết cô dở trò đưa tay muốn tắt máy nhưng lại không làm, thân thể vợ anh đang phơi bày ra trước mắt anh đấy.
Thẩm Vy mặc đồ xong liền đưa tay cài nút áo, cô như cố ý để hai nút áo trên cùng rồi cúi xuống vờ lấy tài liệu các kiểu để cặp hồng đào lộ rõ mồm một qua màn hình.
Hạo Thần thở hắt ra bên ngoài khi cậu em của anh lại dựng lên. Mím chặt môi anh nhíu mày
-Em giỏi lắm Thẩm Vy!!
Thẩm Vy cảm giác chơi đùa đã đủ liền khuy lại hai nút áo rồi tạm biệt anh mà tắt máy. Hạo Thần bực tức tiến vào vệ sinh tắm nước lạnh. Cái cảm giác này chính là rất khó chịu, có cho tiền lần sau anh thề cũng không bao giờ ngủ nướng nữa.
Tới hơn 10 giờ, Thẩm Vy mới từ từ mở khóa cho anh. Vừa mở cửa phòng đã thấy Hạo Thần nằm khoanh tay trên giường mặt như ai thiếu nợ mà cô ôm bụng cười. Hạo Thần thấy cô liền nhăn mặt bước ngang qua cô xuống nhà. Thẩm Vy thấy anh không quan tâm mình liền đi theo sau.
Xuống dưới nhà, Hạo Thần pha ly cà phê rồi ngồi xuống sofa với khuôn mặt giận dỗi. Thẩm Vy bước lại ôm lấy eo anh
-Anh giận em hả?
-Không!!
-Thôi mà, em bù cho anh!!
Hạo Thần chỉ chờ nghe được câu này liền đè cô xuống sofa. Thẩm Vy lúc này mới nhận ra là chiêu trò của con sói già nhà anh. Nhưng hết cách rồi, đã lỡ phóng lao thì phải theo lao thôi.
Hạo Thần đưa môi tìm đến môi cô, nụ hôn của anh từ nhẹ nhàng đến điên cuồng. Đưa tay cởi từng nút áo của cô ra anh rê lưỡi hôn xuống bầu ng*c rồi dần xuống bụng. Đến khi hôn xuống bụng dưới Thẩm Vy liền cảm giác cợm cợm nơi cổ họng rồi ợ lên cái. Cô đẩy Hạo Thần ra chạy vào nhà vệ sinh mà ói ra chất dịch lỏng. Hạo Thần nhíu mày chạy theo cô
-Em sao vậy?
-Ưm…khó chịu…ọe…
Anh đưa tay vuốt vuốt lưng cho cô, kiếm cái khăn bông lau đi khóe miệng cô
-Còn khó chịu không?
-Ưm…
Thẩm Vy vừa bước ra ngoài mùi cá khiến cô nhíu mày bịt miệng lại một lần nữa. Hạo Thần lo lắng không yên nhìn cô
-Vợ ơi, em làm sao vậy?
-Anh nấu cá sao? Ưm…tắt bếp đi!!
Hạo Thần lúc này mới nhớ tới cá trên bếp mà chạy lại tắt đi. Mùi cá bay đi chút ít khiến Thẩm Vy dễ chịu hơn. Đưa tay xuống bụng cô dần mường tưởng ra gì đó mà khóe môi cong lên một nụ cười, Hạo Thần thấy cô sờ bụng mà cười liền lo lắng như muốn khóc mà ôm lấy cô
-Vợ ơi…em không sao chứ…anh đưa em đi khám…
-Em không sao đâu mà!! Anh mau buông em ra…