Trời, hắn chỉ tu luyện một canh giờ mà thôi, liền trực tiếp vượt qua một cảnh giới võ đạo.
Lăng Hàn gật đầu, này là bởi vì hắn đứng ở độ cao không giống, lúc này hắn đã là Thần Thai Cảnh, ăn bao nhiêu vật đại bổ, những cái này vung phát ra, chẳng lẽ còn không đủ để một người bình thường trở thành Luyện Thể Cảnh?
Ngược lại, ngươi để một Luyện Thể Cảnh ăn nhiều vật đại bổ như vậy thử xem, đã sớm bạo thể.
– Có điều, bắt đầu nhanh, là bởi vì ta đã thành Thần Thai Cảnh, kế tiếp tiến độ hẳn sẽ không nhanh như vậy.
Lăng Hàn tự nói, nhoẻn miệng cười, thể thuật chính là một đòn sát thủ của hắn, sau này ai cho rằng hắn sơn cùng thủy tận, đột nhiên hắn lại bùng nổ ra man lực đáng sợ, có thể chuyển bại thành thắng nha.
Hắn ra Hắc Tháp, cùng Hổ Nữu nhóm lửa nấu đồ ăn, hiện tại hắn có thêm một chi tiêu, đối với đồ ăn cũng càng ngày càng khao khát.
– Sau này, trong Hắc Tháp nên nuôi dưỡng một ít yêu thú.
Lăng Hàn nói, nếu không sẽ không đủ hắn và Hổ Nữu dùng.
– Ừ!
Hổ Nữu biểu hiện rất đồng ý, nhìn chằm chằm Lăng Hàn chảy nước miếng.
– Cái trứng kia…
– Cái trứng kia không thể ăn!
Lăng Hàn vội vàng nói, tiểu nha đầu vẫn không hết lòng gian, chưa quên trứng của Thanh Diễm Điêu.
– Hừ, hẹp hòi!
Hổ Nữu chu mỏ, mà khi đồ ăn hầm nấu chín rồi, nàng liền đắc ý bắt đầu ăn.
Thời điểm bọn họ sắp ăn xong, chỉ thấy có người từ phía dưới khó khăn bò lên trên.
Là Trầm Trung Thành.
Thật không nghĩ tới, người thứ ba xông lên, không phải Sinh Hoa Cảnh đời trước, cũng không phải mấy người đứng đầu Thiên Kiêu bảng, mà là Bạch Y Kiếm Vương xếp thứ tám.
Lăng Hàn gật đầu, kỳ thực thử thách cửa thứ ba không phải thực lực, đương nhiên, nếu là quái vật như Lăng Hàn và Hổ Nữu, rõ ràng mới chỉ Thần Thai tầng hai tầng ba, nhưng sức mạnh có thể so với tầng chín, này lại là một chuyện khác.
Tổng thể mà nói, cửa ải này thử thách vẫn là tính dai.
Thần Thai Cảnh đã sớm mở ra Linh Hải, nguyên lực kéo dài, lại dựng Thần Thai, có thể Thông Thiên, leo như vậy là tuyệt đối không thể lực kiệt. Nhưng trọng lực quá lớn, rất dễ dàng khiến người ta sản sinh cảm giác mệt nhọc, bởi vậy, ai nhanh ai chậm, nguyên nhân xem nghị lực của mỗi người.
Ngươi đi vài bước liền muốn nghỉ ngơi một chút, vậy làm sao có khả năng nhanh đây?
Ánh mắt của vị kiếm khách này như kiếm, lóe lên dị thải cứng cỏi quả đoán, hiển nhiên không đến điểm cuối là sẽ không dừng lại.
Trên người hắn cũng như Lăng Hàn lúc trước, tràn đầy mồ hôi, tóc ướt đẫm, nhưng nam nhân tùy ý đổ mồ hôi, không chỉ không khiến người ta cảm giác chật vật, trái lại tỏa ra dương cương khí vô tận.
Nam nhân, nên như vậy!
Lăng Hàn bỏ đi ý nghĩ mời đối phương tới đây dùng bữa, người có ý chí như Trầm Trung Thành, rất có khả năng thu được một lần đại bạo phát, không phải tăng vọt trên tu vi, mà là đột phá ở trên Kiếm đạo.
– Hổ Nữu, chúng ta cũng không thể lười biếng, một hơi vọt tới đỉnh!
Hắn nói.
– Được!
Hổ Nữu giơ giơ quả đấm nhỏ.
Hai người bắt đầu leo, sức mạnh của bọn họ vượt qua cảnh giới quá nhiều, mà nơi này lại lấy cảnh giới đến xác định trọng lực mà mỗi người phải chịu, bởi vậy tốc độ của hai người nhanh quá mức, chỉ một lát liền vượt qua Trầm Trung Thành.
Nhưng Lăng Hàn lại thở dài, hắn quá ung dung, ung dung đến không cách nào ép ra cực hạn của bản thân, vậy thì không có hiệu quả rèn luyện, thực sự là đáng tiếc.
Nhưng nghĩ ngược lại, này cũng là bởi vì hắn đã sớm tăng cực hạn lên tới tầng thứ này, nên hiện tại mới sẽ ung dung như thế. Nghĩ như vậy, trong lòng hắn liền cân bằng.
—————