Quân Mạc Tà nghe Đường Nguyên nói, Hoàng gia kia căn bản là không có lực hoàn thủ. Thậm chí đã bắt đầu tới tìm quan hệ cầu xin tha thứ. Toàn thế gia gần như kinh hoàng không thể chịu nổi một ngày. Nhưng không biết tại sao, hai ngày gần đây lại từ khom lưng khụy gối biến thành cực kì khinh người một cách khác thường!
Hơn nữa bọn hắn còn đưa ra mấy điều kiện, đều là đòi hỏi tam đại thế gia tuyệt đối khó có thể chấp nhận, thật là rắc rối. Hơn nữa, tựa hồ có ý tứ lập uy với tam đại thế gia!
Hoàng gia dựa vào cái gì mà dám như thế? Nếu là thế lực trên thế gian này, ngay cả là dựa vào đại lục hoàng thất cũng không dám. Vậy họ dựa vào cái gì?
Thứ nhất Quân Mạc Tà nghĩ đến vấn đề này, Hoàng gia quyết không có khả năng cả nhà đều là người ngu. Nếu ngay từ đầu còn biết tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, vậy cũng sẽ không mang tính mạng cả nhà ra nói giỡn. Nhưng đột nhiên lập tức chuyển biến to lớn như vậy, trong long Quân Mạc Tà đã có kết luận!
Tin tưởng nếu không phải vị lão tổ tông Hoàng gia kia đột nhiên trở về, coi như … cho Hoàng gia một vạn lá gan cũng tuyệt không dám làm việc tự diệt vong này, lại tuyệt đối không có bất kì đường lui nào!
Nhưng tự nhiên có vị Hoàng gia lão tổ tông đến từ Mộng Huyễn Huyết Hải là chỗ dựa, hai việc này lại hoàn toàn bất đồng. Có chỗ dựa Mộng Huyễn Huyết Hải, ngay cả Phong Tuyết Ngân Thành khổng lồ như vậy, Hoàng gia cũng dám động chứ đừng nói ba nhà Quân gia Đường gia Độc Cô gia!
Bất quá, Hoàng gia kêu gào lợi hại như vậy, nhưng đã nhiều ngày trôi qua, lại vẫn chỉ là có sấm mà không có mưa. Điều này làm cho Quân Mạc Tà càng khẳng định lời nói của Mai Tuyết Yên: Những người này, đều vì Diệp Cốt Đan mà đến!
– Đường Nguyên, ngươi an tâm một chút, chớ vội nóng nảy.
Quân Mạc Tà hời hợt nói:
– Hoàng gia cũng đáng ngạc nhiên như thế sao? Chờ ca ca ta qua mấy ngày bận rộn này, sẽ tính chuyện báo thù sau. Có đôi khi “tế thủy trường lưu” (DG: Nước chảy nhỏ thì dòng chảy sẽ dài, ý nói là từ từ hành hạ) lại đã ghiền hơn!
Bàn Tử ngạc nhiên, hắn cũng không phản đối câu nói của Quân đại thiếu gia, “tế thủy trường lưu” quả thật càng nhiều niềm vui, nhưng vấn đề là không giống tác phong, thái độ làm người của Quân Mạc Tà!
– Còn nữa, Diệp Cốt Đan không tiếp tục đặt ở Quý Tộc Đường, đợi lát nữa ta thỉnh lão Ưng đi theo ngươi thu hồi lại, để ở chỗ của ta sẽ an toàn một chút.
Quân Mạc Tà trong mắt hàn quang chợt lóe, vừa muốn đối phó ta, lại vừa muốn Diệp Cốt Đan? Trong thiên hạ có việc dễ dàng như vậy sao? Ta mặc kệ ngươi là Mộng Huyễn Huyết Hải trong Tam Đại Thánh Địa có năng lực ra sao? Muốn cùng ta đối lập, phải nhận hậu quả bị ta chơi chết! Có chỗ dựa liền dám kêu gào với bổn thiếu gia sao? Thiếu gia lần này quyết định sẽ không lập tức thịt các ngươi, mà sẽ chầm chậm, một chút một chút chơi chết các ngươi!
Diệp Cốt Đan do Ưng Bác Không lấy về thì sẽ không có bất cứ sơ hở gì. Cho dù Bát Đại Chí Tôn có vây công, vị thảo nguyên ưng thần này ngay cả không địch lại cũng có thể trốn thoát, toàn thân trở ra.
– Ừ, như vậy cũng tốt. Gần đây có nhiều dạ hành nhân qua lại Quý Tộc Đường không ngừng, ngay cả Hải Trầm Phong, Tống Thương trấn thủ, hiệu quả cũng là rất nhỏ. Ta đã sớm lo lắng đề phòng.
Đường Nguyên làm ra vẻ lau mồ hôi lạnh. Những lời này nếu để Hải Trầm Phong cùng Tống Thương nghe được sẽ đem quả tim Bàn Tử moi ra!
Tất cả dạ hành nhân đều là hai người bọn họ xử lý, mỗi một đêm đều là mệt gần chết. Nếu không có hai người bọn họ, phỏng chừng Quý Tộc Đường sớm đã bị người ta hủy đi. Đường mập mạp này tiếng ngáy ít nhất cũng có thể náo loạn Thiên Hương Thành, thậm chí âm thanh truyền xa tám dặm, mười dặm cũng không phải là không thể. Hắn còn không biết xấu hổ nói lo lắng đề phòng.
– Ừ, Mập mạp. Nếu là ngộ nhỡ có người bắt được ngươi, ép hỏi đan dược ở đâu. Ngươi không cần thiết phải sống chết gánh vác, thậm chí có thể nói rõ đan dược ở Nhã Hương Tiểu Trúc của Quân gia. Số lượng không nhỏ, chất lượng lại thượng thừa.
Quân Mạc Tà nghiêm túc nói.
– Vì sao?
Đường Nguyên khó hiểu hỏi:
– Nhã Hương Tiểu Trúc chính là chỗ ở của Thanh Hàn tỷ. Nếu những người đó thật sự xông vào thì phải làm sao? Thanh Hàn tỷ là nữ tử nhỏ bé, có vẻ không ổn tí nào!
– Ổn thỏa! Ổn thỏa vô cùng!
Quân Mạc Tà cười híp mắt nói:
– Ngươi không cần phải xen vào việc này. Nếu quả thật vạn nhất bị bắt, ngươi nói như vậy là được. Ta nói thế thì cứ làm thế đi!
Mập mạp, ngươi chỉ biết nơi đó là chỗ ở của Thanh Hàn tỷ, ngươi làm sao biết trong đó còn là chỗ ở của hai mẫu lão hổ (cọp mẹ) a! Phi, cọp mẹ cũng không đáng sợ bằng hai nàng, ít nhất cũng phải là nữ hoàng của cọp mẹ a!
Những người này vô luận là ai, chỉ cần tin lời ngươi tiến vào Nhã Hương Tiểu Trúc trộm đan, tin tưởng sẽ chết vô cùng thảm! Đạo lý này giống như là đốt ngọn nến trên bao thuốc nổ a!
Lại nói, cái này cũng không tính là nói dối. Quân đại thiếu gia trước đây thật sự có đưa cho Mai Tuyết Yên mấy viên Diệp Cốt Đan chất lượng thượng thừa nhất để mời đánh giá thử.
Oa ha ha ha, đây tuyệt đối là một cái bẫy hoàn hảo a!
Đường Nguyên mơ mơ hồ hồ gật đầu, tuy rằng không biết Quân Mạc Tà có ý tứ gì, nhưng hắn theo bản năng lựa chọn là tin tưởng. Trong bồn tắm lâu cũng lạnh, Quân Mạc Tà trừng mắt:
– Nhìn đủ rồi chứ?
Đường Bàn Tử:
– A? Nhìn đủ cái gì?
– Xem đủ rồi còn không nhanh chóng cút mau! Ca muốn đứng lên mặc quần áo!
Quân Mạc Tà hung tợn nói:
– Ngươi là một đại nam nhân, trơ mắt nhìn một đại nam nhân khác tắm rửa, ngươi không sợ bị đau mắt sao? Ca ca như thế nào lại không biết ngươi có ham muốn này nhỉ?
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành