Sau khi bắt mạch, không nói lời nào, lặng lẽ kê đơn cho Hiên Hồng Vũ, dặn dò Hiên Hồng Vũ một ngày sắc thuốc ba lần để uống.
Hiên Hồng Vũ không tin tưởng vị thần y này lắm, nghìn dặm xa xôi chạy tới nơi đây chỉ để gặp một ông lão tự xưng là thần y.
Ninh Thư nhận lấy đơn thuốc, ngày ngày sắc thuốc cho Hiên Hồng Vũ, một ngày ba lần đều phải uống một bát thuốc đầy, uống nhiều đến nỗi gương mặt của Hiên Hồng Vũ tối sầm cả lại.
Có vẻ không có tác dụng gì cả.
“Đi Giáng Châu.” Hiên Hồng Vũ nói với Ninh Thư.
Ninh Thư có chút hoài nghi nói: “Đi Giáng Châu làm gì?”
Hiên Hồng Vũ nhẹ chớp mắt, tay đưa ra một vật hình con hổ màu xanh cũ kỹ.
Ninh Thư nhìn thấy vật mà Hiên Hồng Vũ cầm trong tay, nếu như Ninh Thư không nhầm, thì đó chính là binh phù.
Tại sao chủ tử lại có thứ này?
Lẽ nào Hiên Tiêu Thiên ráo riết tìm chủ tử, không phải vì chuyện của Thượng Quan Tình Nhu, mà là vì việc của binh phù.
Ninh Thư lại đổi hướng địa điểm. Giáng Châu.
Ngày ngày bôn ba khắp chốn, Ninh Thư cảm thấy bản thân cũng già đi ít nhiều, đôi tay vốn thô ráp giờ đây càng thô ráp hơn, lúc rửa mặt cảm thấy khuôn mặt đau rát.
Trong lòng Ninh Thư có chút nghi hoặc, Hiên Hồng Vũ đã bị dồn vào bước đường chết, cho dù có binh phù trong tay thì cũng có tác dụng gì.
Ninh Thư rất muốn hỏi cho rõ ngọn ngành, nhưng đây là chuyện cơ mật, bản thân tốt nhất không nên tò mò thì hơn.
Hiên Hồng Vũ giờ đây cũng từ bỏ ý định quay về kinh thành, mỗi lần Ninh Thư sắc thuốc cho Hiên Hồng Vũ, đều cho thêm một ít thuốc giải, tình trạng bệnh của Hiên Hồng Vũ cũng được cải thiện ít nhiều.
Hiên Hồng Vũ nhìn thấy những vết lở loét trên người mình cũng đang dần biến mất, trong lòng có phần kinh ngạc, cái lão thần y già yếu đó cũng có bản lĩnh thật sự ư?
Trên đường gấp rút tới Giáng Châu, Hiên Hồng Vũ vẫn băn khoăn không biết nên dùng cách nào để tiếp quản quân lính ở Giáng Châu, hắn định lấy thân phận là Định vương, hướng mục tiêu về phía Hiên Tiêu Thiên, nói rằng Thượng Quan Tình Nhu là một người hoang dâm vô độ, không xứng làm mẫu nghi thiên hạ, buộc phải phế hậu, rồi hắn sẽ dẫn quân tiến về phía kinh thành công kích.
Ninh Thư: …
Nghe thấy Hiên Hồng Vũ công bố hịch văn như vậy, Ninh Thư không biết da mặt của Hiên Hồng Vũ dày đến mức độ nào nữa, Hoàng hậu hoang dâm vô độ, vậy bản thân Hiên Hồng Vũ tốt hơn Hoàng hậu ở điểm nào, bản thân cũng gian díu với Hoàng hậu, Hiên Hồng Vũ cũng coi như là người trong cuộc rồi, còn dám dùng lý do vô lý ấy để uy hiếp Hiên Tiêu Thiên.
Còn mặt mũi nào.
Hiên Tiêu Thiên không dùng lý do này để tiêu diệt Hiên Hồng Vũ thì thôi, Hiên Hồng Vũ còn dám lấy Thượng Quan Tình Nhu ra làm bia đỡ đạn.
Chưa từng thấy ai vô liêm sỉ như vậy.
Chắc Hiên Tiêu Thiên giờ này đang tức đến hộc máu.
Tình cảnh của Thượng Quan Tình Nhu vốn đã không được tốt, khó khăn lắm mới có thể ngồi lên được vị trí Hoàng hậu, tất cả cũng đều nhờ vào tình cảm sâu đậm mà Hiên Tiêu Thiên dành cho nàng, nhưng Hiên Hồng Vũ lại là người chẳng tốt đẹp gì, công bố hịch văn như vậy, chẳng khác nào vạch áo cho người xem lung.
“Keng, nhiệm vụ đã hoàn thành, có nên rời khỏi thế giới nhiệm vụ này không nhỉ?” Âm thanh 2333vang lên.
Ninh Thư nói: “Chờ một chút.”
Ninh Thư bỏ hết gói thuốc giải độc vào trong bát, đưa cho Hiên Hồng Vũ uống, uống xong bát thuốc này thì những vết lở loét trên người Hiên Hồng Vũ sẽ không còn nữa.
Ninh Thư khẽ xoa đầu của Hiên Diệt Tiêu, nếu như để Hiên Diệt Tiêu sống cùng với Thập Nhất, để Thập Nhất cảm nhận cuộc sống của một người bình thường, cũng không tồi chút nào.
“2333, rời khỏi thế giới này thôi.” Ninh Thư tự nói với bản thân.
Nhiệm vụ lần này coi như đã kết thúc, trong tay Hiên Hồng Vũ hiện đã có binh phù của Giáng Châu, có cả lệnh bài trong tay, Hiên Hồng Vũ sẽ không chết một cách dễ dàng đâu.
Nghĩ kĩ thì Hiên Hồng Vũ cũng giữ bí mật rất giỏi, binh phù trong tay hắn từ đâu mà có?
Hiên Hồng Vũ và Hiên Tiêu Thiên đều là người trong hoàng thất, mỗi hành động đều có mục đích của họ, chỉ cảm thấy thương cho số phận của Thượng Quan Tình Nhu, bản thân cũng không thể quyết định được mạng sống của mình.
Hiên Hồng Vũ muốn làm hoàng đế nhưng tiên đế lại trao vương vị cho Hiên Tiêu Thiên, rồi đuổi Hiên Hồng Vũ ra khỏi kinh thành, không được phép bước chân vào kinh thành nữa.
Hiên Hồng Vũ muốn mượn cớ giải quyết chuyện của Thượng Quan Tình Nhu, dẫn quân xông vào kinh thành.
Trước đây cũng vì tranh giành Thượng Quan Tình Nhu, tranh giành ngôi vị Thái tử, mà Hiên Hồng Vũ và Hiên Tiêu Thiên tranh đấu không ngừng, bây giờ cũng lại vì Thượng Quan Tình Nhu mà hai người lại hừng hực khí thế muốn giết chết đối phương.
Tham vọng giết chóc, tranh quyền đoạt lợi nhưng lại khoác lên mình mặt nạ vì tình yêu, Thượng Quan Tình Nhu là người vô tội, nhưng cuối cùng lại bị kẹt trong mớ hỗn độn của hai nam nhân, trở thành cái cớ để họ tranh quyền.
Ninh Thư cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Hẹn gặp lại, Hiên Hồng Vũ. Không đúng, hẹn không gặp lại.