Sưu.
Thân ảnh Nhiếp Vân lập tức biến mất tại chỗ.
Ầm ầm ầm..
Trong thạch thất rộng lớn có vô số cự nhân đều do hỏa diễm tạo thành đang dữ tợn đi về phía trước, từng quyền, từng quyền công kích vào linh binh hình con thoi. Linh binh bị công kích không ngừng, trận pháp phòng ngự bên trên ngày càng mờ nhạt, dường như tùy thời đều biến mất vậy.
– Phụ thân, thời gian dài như vậy rồi mà Nhiếp Vân còn chưa tới, liệu có chuyện gì xảy ra hay không?
Trong Linh binh hình con thoi, Dịch Thanh nhìn xuyên qua cửa sổ về phía bên ngoài, thủy chung không có nhìn thấy bóng người kia, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng nồng đậm.
– Thực lực của Nhiếp Vân tiểu huynh đệ thâm bất khả trắc, thủ đoạn lại rất nhiều. Hắn đã bảo chúng ta đi trước nhất định có biện pháp. Người hiền tất có thiên tướng bảo hộ, không có vấn đề gì đâu, con yên tâm đi. Ta thấy hiện tại chúng ta vẫn nên cân nhắc xem làm thế nào mới có thể còn sống rời khỏi đây a.
Dịch Thành dùng hai tay nắm lấy trang bị khống chế Linh binh hình con thoi, không ngừng rót pháp lực vào bên trong, cố sức duy trì phòng ngự.
– Không biết nơi này bố trí trận pháp gì mà Kình Thiên toa lại không thể sử dụng linh thạch, không thể phi hành, cũng không thể truyền tin tức lại ra ngoài. Pháp lực của ta đang tiêu hao rất nhanh, một khi tiêu hao sạch sẽ, mất đi phòng ngự, chúng ta cũng sẽ chết.
– Đúng vậy, Nghiễm Minh Tử này nói thật là dễ nghe, không có khảo hạch, trên thực tế đám cự nhân bằng hỏa diễm này chính là khảo hạch lớn nhất a.
Nghe lời nói của phụ thân, sắc mặt Dịch Thanh vô cùng khó coi gật đầu. Nàng vừa mới truyền tống đã gặp đám cự nhân bằng hỏa diễm này, may mà bằng vào thân phận Diễm Hỏa sư của phụ thân mới có thể kiên trì một hồi. Về sau phụ thân Dịch Thành tới, lại lấy ra Kình Thiên toa, hai người mới rơi vào trong tình cảnh trước mắt.
Khi vừa mới tiến vào Nghiễm Minh Tử nói không có khảo hạch gì, trên thực tế tới nơi này bọn hắn mới biết bị lừa. Những cự nhân bằng hỏa diễm này chính là khảo hạch lớn nhất.
Sở dĩ nói như vậy là bởi vì đi tới đây bọn hắn phát hiện ra bốn tình huống khiến cho bọn hắn sụp đổ.
Một là đường kích của thạch thất này mấy ngàn thước, chỗ bọn hắn hiện tại lại ở ngoài cùng bên phải, muốn đoạt được thứ bên trái thì phải đi ngang qua cả thạch thất.
Thứ hai, nơi này bị trận pháp đặc thù phong bế, không có cách nào truyền tin tức ra bên ngoài, cũng không có cách nào hấp thu linh khí khôi phục thể lực. Ngay cả linh thạch cũng không thể nào hấp thu được.
Thứ ba, linh binh không thể sử dụng linh thạch vận chuyển, chỉ có thể sử dụng pháp lực trong khí hải, hơn nữa còn không thể phi hành, chỉ có thể ném lên trên mặt đất, không có cách nào di chuyển.
Cuối cùng khắp nơi đều là cự nhân bằng hỏa diễm, những thứ này vừa nhìn thấy người là nhào đầu đánh tới, không tiếc tự bạo, giết một thì xuất hiện một, rất khó đối phó.
– Thanh nhi, pháp lực của ta không thể duy trì được lâu nữa. Nếu như không được thì liều, đến lúc đó ta toàn lực cuốn lấy đám cự nhân hỏa diễm này, con tìm cơ hội đào tẩu.
Một lát sau, Dịch Thành cắn môi nói.
– Không được.
Nhìn thấy ánh mắt kiên nghị của phụ thân, Dịch Thanh vội vàng nói.
– Đừng có nói nhảm nữa, tiềm lực của ta như vậy, cho dù tu luyện đi nữa tối đa cũng chỉ đạt tới Bất Hủ cảnh, con thì khác, có được thiên phú Diễm Hỏa sư, chỉ cần tìm được tông môn phù hợp, chuyện thực lực tăng lên nhanh chóng rất đơn giản. Nghe lời, nhất định phải còn sống đi ra ngoài. Ta chỉ có một nữ nhi là con, ta tình nguyện chết cũng không muốn con có việc gì.