“Nhà mình chuyển sang nhà mới, lẽ ra phải mời họ đến ăn một bữa cơm, vui vẻ một chút, dẫu sao cũng là họ hàng”
Tô Mai biết lần trước Lâm Vũ Chân quay về rất tức giận, ngoài có cảm tình với nhà cậu ra, thì cô không thèm quan tâm đ ến đám dì Tô Hồng.
Nhưng một giọt máu đào hơn ao nước lã, Tô Mai là một người phụ nữ truyền thống từ trong xương, hiếu thuận cha mẹ, kính trọng anh chị.
“Vâng, là chuyện nên làm, nếu mẹ đã suy xét kỹ rồi, vậy thì mời họ đến chúc mừng một chút”
Giang Ninh nhẹ nắm tay Lâm Vũ Chân, cười nói: “Có cần con sai người đi đón không ạ?”
“Không cần không cần!”
Tô Mai vội nói: “Bọn họ tự ngồi xe đến, cậu con sợ rước thêm phiền phức cho con nên cứ dặn đi dặn lại với mẹ mã “Người nhà thì phiên phức gì chứ”
Giang Ninh quay sang nhìn Hoàng Ngọc Minh, Hoàng Ngọc Minh lập tức gật đầu.
“Chuyện này để cháu lo”
“Phiền cậu quá”
Tô Mai hơi ngại.
Thấy Giang Ninh không tức giận, bà liền yên tâm phần nào.
Lần trước Giang Ninh dẫn Lâm Vũ Chân về, có vài chuyện không vui xảy ra, bà sợ Giang Ninh bị tủi thân, nhưng người nhà gọi điện đến bảo muốn đến, bà không tiện nói lời từ chối.
Vì chuyện này mà Lâm Văn suýt nữa thì mắng bà, nói bà không biết suy nghĩ đến cảm thụ của Giang Ninh.
Sau bữa ăn, Hoàng Ngọc Minh lập tức rời đi thu xếp chuyện này.
Lâm Vũ Chân quay về phòng, vẫn còn hơi buồn bực không vui.
“Lẽ nào anh không biết, chắc chắn đây là bác cả của em xúi giục?”
Cô tốt bụng nhưng không có nghĩ là cô không biết tức.
giận, bao nhiêu năm qua, nhà cô bị bác cả Tô Hồng bắt nạt, hiện giờ còn phải cẩn thận chiêu đãi bà ta.
Ai biết được bọn họ đến có mục đích gì khác không.
Chiêu đãi nhà cậu đương nhiên là Lâm Vũ Chân nguyện ý, nhưng cô không thích bà bác cả kia.
“Em không thấy mẹ khó xử sao”
Giang Ninh cười: “Anh chịu chút tủi thân thì có là gì, mẹ không khó xử là được”
“Em thật nghi ngờ anh mới là con trai ruột của mẹ!”
Lâm Vũ Chân hừ một tiếng, không để ý Giang Ninh nữa, quay người bước đến bàn làm việc, chỉnh lý lại giấy tờ.
Bước tiếp theo trong kế hoạch của tập đoàn Lâm thị chính là tiến vào đô thị quốc tế Thịnh Hải.
Một bước này rất quan trọng.
Nếu như có thể đứng vững gót chân ở thành phố lớn này, vậy thì con đường phát triển của Lâm thị rất rộng mở.
Lâm Vũ Chân rất coi trọng kế hoạch này, tốn rất nhiều sức lực, chỉ riêng bàn bạc với quản lý cấp cao ở công ty thôi cũng đến mở đến hơn chục cuộc họp.
Nhờ có sản phẩm mới bùng nổ, tiến vào thị trường Thịnh Hải, càng huống chỉ người phát ngôn Diệp Khinh Vũ là người Thịnh Hải.
Cơ hội lần này, Lâm Vũ Chân không muốn bỏ qua.
Hơn nữa tình hình bên Thịnh Hải rất phức tạp, thế lực ở đó rất cường thế, sản phẩm bên ngoài muốn chiếm một chân ở đó là chuyện khó hơn lên trời.
Nhưng có khó thế nào, Lâm Vũ Chân vẫn muốn kiên trì bước tiếp.