Thạch Gia Minh ân cần hỏi. Sở Vân nói sơ qua, nhưng Thạch Gia Minh nghe lại thấy kinh tâm động phách, Sở Vân vẫn chưa sở hữu Chiến lực Kiếp yêu mà chiến thắng Tây Tiện, có thể thấy trong cuộc chiến đấu đã gặp bao nhiêu nguy hiểm.
– Ta không có gì đáng ngại, chỉ bị mấy vết thương nhẹ. Nhưng hiện tại đã trị liệu gần khỏi hẳn. Trận chiến này, ta thu hoạch không nhỏ. Những đan dược này là do Tiếu Tiểu Hiền trộm từ chỗ Tể tướng Thiết Sơn, Thiên Sát bang trở về. Chúng ta chia đều, coi như là chuộc lỗi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY – http://thegioitruyen.com
Sở Vân mang những đan dược này, chia đều ra. Thiên liệu đan, Thiên bạo đan chia đều ra năm phần, cho Đôn Hoàng một phần.
Đây là một phần lớn, vẻ mặt mọi người không khỏi giãn ra.
Sở Vân lại lấy lệnh bài thông hành ra, thu hút sự chú ý của mọi người:
– Theo ta dự đoán, đây là thứ còn cao hơn cả thông hành lệnh phù. Sở dĩ Thiên Sát bang có thể loại bỏ được đại trận bảo hộ Thanh Dương Cung cũng là nhờ tới công lao của nó.
– Muốn làm rõ tất cả chuyện này, thử một lần chẳng phải sẽ biết sao?
Thạch Gia Minh khẽ cười một tiếng.
– Nếu là người một nhà, ân oán ngày xưa cũng nên xóa bỏ đi. Bạch thống lĩnh thấy sao?
– Hừ!
Bạch Toa Toa trừng mắt nhìn Tiếu Tiểu Hiền, cuối cùng cũng xoay người, tới đứng bên cạnh Thạch Gia Minh, cam chịu quyết định này.
– Chưởng môn, hà cớ gì chúng ta phải sợ nàng? Nàng bất quá cũng chỉ là một Hào Hùng mà thôi. Đan dược này đều là ta trăm cay nghìn đắng, liều mình trải qua bao nguy hiểm cẩn thận từng ly từng tý một như đi phiến tấm băng mỏng mới trộm được về. Nếu không, đợi lát nữa ta lại trộm trở về?
Tiếu Tiểu Hiền không cam lòng, đứng phía sau Sở Vân nói thầm.
– Ngươi câm miệng cho ta!
Khóe mắt Sở Vân giật giật, quay đầu thưởng cho Tây Tiện một cái bạt tai.
– Tây Tiện, ngươi là một tiện nhân!
Lửa giận trong lòng Bạch Toa Toa vừa mới lắng xuống, nghe hắn nói vậy lại tức giận thêm, tiến lên như muốn động thủ.
– Bạch thống lĩnh! Hắn là thuộc hạ của ta, mong thống lĩnh không ra tay đánh loạn.
Sắc mặt Sở Vân lạnh lùng, cũng đứng ra nói.
– Xin lỗi cũng nói rồi, cũng nhận bồi thường rồi. Lần trước, tiền bối vô duyên vô cớ, chẳng hiểu vì sao động thủ với ta. Ta nể mặt Thạch Gia Minh, cũng đã nhẫn nhịn. Mong tiền bối tự trọng!
Bạch Toa Toa này cũng thật là, cho nàng chút thuốc nhuộm, còn tưởng rằng mình mở phường nhuộm!
Sở Vân cũng có chút tức giận, hai mắt hắn nheo lại thành một khe hẹp, lại không che đậy được ánh mắt sắc bén như dao. Đám quân tinh nhuệ của Đôn Hoàng không khỏi bị khí thế của hắn dọa khiếp sợ, nhất tề lui về phía sau một bước.
Chỉ một thoáng, bầu không khí trở nên nghiêm trọng.
Sắc mặt Bạch Toa Toa thật sự không tốt, nàng kích động muốn động thủ. Nhưng đến giờ khắc này, nàng mới chợt thực sự ý thức được, Sở Vân là một thế lực rất cường đại.
Tây Tiện Tiếu Tiểu Hiền có Chiến lực cấp số Hào Hùng. Tuy rằng Sở Vân không có Chiến lực Kiếp yêu, nhưng có thể chiến thắng hắn, càng không thể khinh thường.
Bên phe nàng cũng chỉ có một mình nàng là Chiến lực Kiếp yêu. Còn phải bảo vệ Thạch Gia Minh, thật sự là bó tay bó chân.
– Sở huynh…
Thạch Gia Minh vội vã hoà giải.
– Hừ, nếu không nhìn…
Bạch Toa Toa nói thầm một câu, sắc mặt tái nhợt lui xuống.
Tiếu Tiểu Hiền cũng nhìn bóng lưng Sở Vân, ánh mắt chợt lóe sáng. Lần đầu hắn bỗng nhiên nghĩ ——có một chưởng môn như vậy, có vẻ như không tồi.
Ý nghĩ này vừa hiện lên trong, để chính hắn hoảng sợ.
– Được rồi, được rồi. Tất cả mọi người đều là người một nhà, hà tất phải thành như vậy.
Sở Vân, tiếp theo chúng ta nên đi thăm dò ở nơi nào? Huynh quyết định một phương hướng đi.
Thạch Gia Minh đúng lúc đứng ra, nói một câu giản đơn đã thừa nhận quyền đứng đầu của Sở Vân.
Sở Vân cũng không muốn dây dưa với việc này:
– Được, chúng ta đi Kim Sa cung!
Kim Sa cung và Thanh Dương Cung giống nhau, nằm ở phía ngoài Cổ Thành. Cũng vì đại trận hộ điện quá mức lợi hại, là một trong mấy cung điện còn tồn tại ở phạm vi bên ngoài Cổ Thành.
Chỉ chốc lát, đám người Sở Vân đã tới Kim Sa cung.