Ma Viên nhiều lần tìm cách thoát ra khỏi cấm chế đó nhưng lần nào cũng bị Hàng Minh phát hiện và dùng cấm chú để hành hạ. Dần dần, Ma Viên thu mình và chờ đợi cơ hội để vùng lên, nó bằng mọi giá sẽ thoát ra khỏi sự khống chế của hắn ta.
Tuy bản thân là ngũ cấp đỉnh phong hung thú và có nhục thân cực kỳ mạnh mẽ những đó cũng chỉ là xương cốt, da thịt ở bên ngoài mà thôi. Còn lục phủ ngũ tạng thì rất dễ bị tổn thương và cấm chế đó lại được chôn sâu vào trong tim nêm một khi bị phát động thì cơ thể sẽ đau đớn như muốn chết đi sống lại.
Nhìn Ma Viên đau đớn, nằm chật vật và đang cố vùng vẫn khiến sắc mặt tên Hàng Minh càng ngày càng trở nên dữ tợn. Ánh mắt hiện rõ sự căm phẫn và thanh âm thì nặng nề vô cùng.
“Sao ngươi dám không nghe lời của ta? Đây chính là hình phạt mà ngươi phải đón nhận khi dám kháng lệnh, ngươi hãy khắc sâu sự trừng phạt này của ta vào trong tâm trí và ngoan ngoãn trở thành nô bộc cho ta?”
Bị cấm chế hành hạ, Ma Viên đau đớn kêu lên từng thanh âm thảm thiết vô cùng.
Nhìn dáng vẻ Ma Viên dần cam chịu và không còn phản ứng mãnh liệt như trước thì trong mắt hắn dần hiện rõ sự dữ tợn, cùng với đó là sự phấn khích trên gương mặt vì tưởng Ma Viên đã khuất phục và cam nguyện trở thành nô bộc.
“Haha… Các ngươi nên cảm thấy may mắn chạy thoát nhưng lần sau gặp lại chính là ngày chết của các ngươi?”
“So với tính mạng của các ngươi thì thu phục được ngũ cấp đỉnh phong hung thú mới là chuyện đáng mừng nhất”.
“Có Ma Viên ở trong tay thì ta cần gì phải lo lắng nữa? Ta bây giờ chẳng cần hạ thấp mình trước Lý Mộ Viên nữa? Trong bí cảnh này thì ta chính là người thống trị tất cả?”
“Haha…”
Nhưng khi hắn ta đang phấn khích không được bao lâu thì đột nhiên có một thứ gì đó đang lao tới với một tốc độ cực kỳ nhanh. Thứ đó nhanh đến mức mà ngay cả thần thức của hắn ta không thể theo kịp.
Mãi cho đến khi hắn cảm nhận được có thứ gì đó đang lao tới thì mọi thứ cũng đã muộn!
Tấm phù văn trên tay hắn đột nhiên rung lên một cái và hắn dần có một dự cảm nào đó chẳng lành. Khi hắn ta cúi đầu nhìn xuống thì trên bề mặt tấm phù văn hiện lên một cái lỗ nhỏ và một đạo hỏa diễm màu đen đang không ngừng thiêu đốt.
Đến lúc này thì hắn mới giật mình và tá hỏa, trong lúc hắn ta đang hoảng sợ thì đột nhiên có một bóng đen thình lình xuất hiện ngay trước mặt.
Khi hắn ngẩng đầu nhìn lên thì trông thấy Cự Viên đã vươn tay lên cao rồi thình lình đánh xuống.
“Không… Không…”
Hàng Minh sợ hãi thốt ra và đồng thời bộc phát chân nguyên của bản thân lên đến cực điểm để chống đỡ.
Nhưng thực lực của một Tinh Cực cảnh tầng ba đỉnh phong sao có thể ngăn được lực lượng của ngũ cấp đỉnh phong hung thú?
Rống!
Ma Viên rống lên từng thay âm đầy căm phẫn, nó vung tay đánh xuống từng quyền như muốn trút hết những sự hành hạ của hắn ta trước đây.
Cứ thế, Hàng Minh cự Cự Viên đánh chết và nhục thân thì bị chấn nát, máu tươi bắn ra xung quanh nhiễm đỏ cả một vùng.
Đứng ở ngoài xa!
Đám người ngoái đầu nhìn về phía tiếng động đang phát ra và những tiếng rống đầy căm phẫn của Ma Viên thì không khỏi rùng mình. Nếu như bọn họ mà bị đầu Ma Viên đó nhắm đến thì kết quả cũng chỉ có một mà thôi.
Lúc này, Thanh Lương các chủ quay qua nhìn hắn và lên tiếng hỏi.
“Chẳng nhẽ ngươi đã biết trước được chuyện này hay sao?”
Đáp lại, Đế Nguyên Quân gật đầu nhẹ, nói.
“Lúc đến nơi này thì ta đã cảm nhận được một cổ khí tức hung thú cường đại đang ẩn nấm trong hang động và không dám chắc với những gì đang nghĩ. Nhưng từ khi đầu hung thú xuất hiện thì ta mới dám chắc về suy nghĩ của mình”.
“Mà thôi, nơi này không còn việc của ta nữa nên rời đi trước lúc đầu hung thú đó đuổi đến đây”.
La Thiên nghe thấy vậy thì hơi cúi đầu, trong đầu hắn hiện lên những thứ đã nhìn thấy ở trong hang động thì hơi ngập ngừng. Lúc này, La Thiên nhìn về phía Đế Nguyên Quân và lên tiếng hỏi hắn.
“Ta bây giờ không cứu và lôi kéo những người đó chống lại Lý Mộ Viên nữa hay sao?”
“…”.
Đế Nguyên Quân dừng chân, ánh mắt hắn nhìn ra xa lộ vẻ xa xăm.
“La gia chủ, ngươi nghĩ những người đó sẽ thoát khỏi tay của ngũ cấp đỉnh phong hung thú được hay sao? Hay ngươi nghĩ ta có thể cứu người từ trong tay của đầu hung thú?”
“Hơn nữa, ngươi không cần lo lắng về thế lực? Đợi đến lúc đó thì sẽ có người tự động đứng ra giúp ta mà thôi?”
Nói xong, Đế Nguyên Quân dứt khoát rời đi trước ánh mắt khó hiểu của năm ngươi.
Cùng lúc này, Lý Mộ Viên sau khi nhìn thấy ngọc thạch của Hàng Minh bị vỡ nát thì sắc mặt dần trở nên trầm xuống và trong ánh mắt lộ vẻ sát ý.
“Thật không ngờ? Các ngươi vậy mà có thể làm đến bước này?”
“Các ngươi đây là đang muốn chứng mình cho ta thấy sự uy hiếp hay sao? Nếu đúng là thế thì ta sẽ cho các ngươi thấy câu trả lời?”