– Vậy dùng thực lực của chính mình để chứng minh!
Dương Ứng Hào khẽ mỉm cười:
– Huyết thị nhất định phải triệu hồi đấy, tổn thất của ngươi, gia tộc cũng sẽ bồi thường. Đề xuất yêu cầu của ngươi đi, ta hôm nay tới đây là để xử lý chuyện này
Dương Khai hít sâu một hơi, biết nói đến nước này, chỉ sợ là vô lực xoay chuyển trời đất rồi
Gia tộc đã sớm quyết nghị, mình có gây rối thế nào cũng vô ích thôi
Nhíu mày trầm ngâm sau một lúc lâu, mới bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc mà nói:
– Đệ tử muốn những người đi theo bây giờ, gồm có huyết thị sau này đi theo đệ tử, toàn bộ về đệ tử!
Dương Ứng Hào đứng thẳng, ngạc nhiên nhìn Dương Khai, Dương Trấn và đám trưởng lão đầu bạc há to miệng, dường như tất cả đều không nghĩ tới Dương Khai tham lam như vậy
– Yêu cầu này… Rất vô lý rồi.
Dương Trấn hừ lạnh một tiếng.
Cao thủ Huyết Thị Đường đều là trung thành với gia tộc, sẽ không trung thành với cá nhân người nào. Nhưng Dương Khai đề xuất yêu cầu như vậy, nếu đáp ứng, có ít nhất bảy vị huyết thị dưới tên hắn
– Đệ tử chỉ có yêu cầu này, có đáp ứng hay không, gia chủ người xem rồi xử lý đi.
Dương Khai nhắc lại nói, mặt rất nghiêm túc
Dù Dương Ứng Hào thân là gia chủ Dương gia, cũng cảm thấy có chút đau đầu
Chưa ai từng đề xuất với y như vậy, quả thực có thể nói là vô lễ đến cực điểm rồi.
Nhưng vừa rồi y mới cự tuyệt một yêu cầu của Dương Khai, hiện tại lại từ chối….
Huống chi gia tộc muốn bồi thường tổn thất cho hắn
Cười khổ:
-Phân nửa huyết thị không thể tham dự đoạt đích chi chiến, ngươi muốn bọn họ hiệu trung với ngươi làm gì?
-Đệ tử tự nhiên hữu dụng.
Dương Khai thản nhiên trả lời.
Dương Ứng Hào thở nhẹ ra một hơi, trên mặt có chút vẻ bất đắc dĩ, trầm ngâm một lúc nói:
– Được, ta đồng ý
Dương Khai không khỏi có chút bất ngờ, không nghĩ y đáp ứng sảng khoái như thế
Dương Trấn lại vội vàng ngăn cản:
– Gia chủ, không thể…
– Vô phương!
Dương Ứng Hào khoát tay,
– Dương Khai cũng là người của Dương gia, huyết thị quy về tên của hắn vẫn là của Dương gia đấy.
– Tuy nhưng nói như vậy, nhưng…
– Được rồi, vốn dĩ là lỗi của gia tộc,
Dương Ứng Hào hiển nhiên không muốn nghĩ nhiều nữa, nhìn Dương Khai nói:
– Ta đáp ứng ngươi yêu cầu này, hy vọng ngươi về sau có thể sẽ tận dụng tốt những huyết thị này, gia tộc bồi dưỡng bọn họ không dễ dàng!
-Đệ tử biết, đa tạ đại bá
– Tuy nhiên ngươi phải xác định, hai vị huyết thị nào tham dự đoạt đích chi chiến. Một khi đã quyết định thì các huyết thị khác không được xuất hiện trong đoạt đích chi chiến
-Xác định bây giờ?
Dương Khai nhíu nhíu mày.
– Bây giờ!
Dương Khai lập tức cảm thấy có chút làm khó.
Khúc Cao Nghĩa và Ảnh Cửu ban đầu đi theo hắn, Đồ Phong và Đường Vũ Tiên biết hắn trước, cũng là bọn họ nghênh đón mình trở lại Trung Đô. Tiêu Thuận, La Hải, Nghiêm Lệnh Hành, giao tình với Dương Khai không sâu, tạm thời bỏ qua, bốn vị huyết thị còn lại thật khó cân nhắc.
Khó xử trong nháy mắt, thần sắc Dương Khai kiên định nói:
– Vậy Ảnh Cửu và Vũ Tiên đi.
– Đủ quyết đoán, đây mới là người của Dương gia!
Dương Ứng Hào tán thưởng một tiếng,
– Vậy nói tới đây, ngươi cũng mau về Chiến Thành đi
– Đệ tử cáo lui!
Dương Khai thi lễ một cái, thong dong rời khỏi Trưởng Lão Điện.
Ngoài cửa, Ảnh Cửu và Đường Vũ Tiên hai người trên trán đầy tràn mồ hôi, lo lắng cùng đợi.
Trong Trưởng Lão Điện truyền đến tiếng cãi vã, tự nhiên không thể giấu bọn họ, đều toát mồ hôi vì Dương Khai
Và lúc Dương Khai đi ra, hai người lộ vẻ cảm kích gật đầu với hắn. Dương Khai tuyển bọn họ làm trợ lực trong đoạt đích chi chiến, tự nhiên làm cho bọn họ cảm thấy vinh hạnh kiêu ngạo.
Từ sau khi đi ra khỏi Trưởng Lão Điện, Dương Khai không nói gì, nhưng ai cũng có thể nhìn thấy tâm tình hắn có chút không tốt
Trở lại quý phủ tứ gia, Dương Khai lại cho tứ gia một chút Vạn Dược Linh Dịch, lúc này mới cùng Ảnh Cửu và Vũ Tiên chạy như bay đến Chiến Thành
Dọc đường đi, Dương Khai trầm mặc khiến Ảnh Cửu và Vũ Tiên đều lo lắng đề phòng. Có tâm giảm bớt buồn bực trong lòng Dương Khai. Nhưng cũng không biết mở miệng an ủi thế nào
Lúc đang lo lắng, đang trên Đạp Vân Câu, Dương Khai bỗng nhiên cất tiếng cười to vô cùng vui sướng
Hai vị huyết thị hồ nghi liếc nhau, khoái mã vượt qua, liếc mắt nhìn, chỉ thấy Dương Khai trên mặt tràn đầy vẻ vui mừng, sự nặng nề và không hài lòng lúc trước bay lên chín tầng mây
– Tiểu công tử…
Đường Vũ Tiên mấp máy môi đỏ mọng, không biết tâm tình của hắn sao lại thay đổi lớn như vậy
Dương Khai cười lớn tiếng
Đường Vũ Tiên lập tức tỉnh ngộ:
– Hoá ra bộ dạng của tiểu công tử vừa rồi là để người ta xem
– Chiếm nhiều lợi thế như vậy đương nhiên phải để người ta thấy chút tâm lý thăng bằng. Vẻ mặt hưng phấn của ta chỉ khiến mấy vị trưởng lão ngờ vực vô căn cứ.
Dương Khai khẽ vuốt cằm.
Chuyện lần này, có thể nói là kiếm lợi lớn
Tuy đúng là mệnh lệnh gia tộc có ngăn chặn Dương Khai ở đoạt đích chi chiến nhưng về lâu dài không nghi ngờ gì Dương Khai nhất định là người thắng
Nhiều huyết thị như vậy dưới tên hắn, mặc hắn điều khiển không có tiền lệ ở Dương gia
Phúc họa tương y, quả nhiên không tệ.
Huống chi, chỉ có hai vị huyết thị có thể tham dự đoạt đích chi chiến, chẳng lẽ không thể thắng? Dương Khai vô cùng tin tưởng với tương lai của mình
Tinh thần vô cùng sảng khoái
Trăm dặm lộ trình, nửa canh giờ liền đã đến.
Bước từ trên Đạp Vân Cầu xuống, kinh động đến Thu Ức Mộng đang ở trong phủ đệ lo lắng chờ đợi. Thu tiểu thư vội vàng nghênh tiếp, một đôi mắt đẹp đoán ý qua lời nói và sắc mặt, âm thầm đoán Dương gia lần này gọi Dương Khai về Trung Đô là vì sao
Nhìn đến sắc mặt của Dương Khai, trái tim run lên, âm thầm cảm thấy có chút không ổn.