“…”.
Thanh Lương các chủ nghe thấy vậy thì hơi cúi đầu, trên gương mặt hiện lên vẻ ngưng trọng.
Tuy đây chỉ là lần thứ hai thứ ba gặp hắn ta nhưng mỗi một lần như thế thì đều cảm nhận được một cổ lực lượng hư ảo và đáng ngờ nào đó ở trên người Hàng Minh khiến Thanh Lương các chủ cảm thấy có chút bất an ở trong lòng.
Nhìn Thanh Lương các chủ không có phản ứng lại, Hàng Minh liếc mắt nhìn về phía hang động rồi khẽ nhếch mép, nói tiếp.
“Chắc các ngươi tưởng La Thiên đi vào trong hang động là có thể cứu người từ trong đó ra được đúng không? Đây đúng là một suy nghĩ hết sức ngu dốt, bởi vì các ngươi sẽ không hề hay biết ở trong đó đang ẩn chứa thứ gì?”
“Ngươi nói nhiều như vậy là có ý gì?”
Thanh Lương các chủ khẽ cau mày, ánh mắt nhìn Hàng Minh rồi lên tiếng đáp lời.
“Ngươi đây là đang muốn khiến bọn ta phân tâm hay là kéo dài thời gian đợi cứu viện đến?”
“Đợi cứu viện?”
Hàng Minh nghe thấy vậy thì phá lên cười lớn một tiếng, trên gương mặt hiện lên vẻ trào phúng vô cùng.
“Thanh Lương ơi là Thanh Lương? Ngươi đây là quá tự tin vào khả năng của bản thân đến mức ngu ngốc rồi? Đối phó với đám người các ngươi cần gì cứu viện? Chỉ cần một mình ta là đủ rồi?”
“Nếu như sáu người các ngươi liên thủ với nhau thì ta sẽ còn có chút kiêng dè nhưng với hai ngươi mà muốn đối đầu với ta? Đúng là nực cười”.
Bất giác, Thanh Lương các chủ cười khẩy một tiếng rồi đáp.
“Ngươi tưởng chỉ có hai người bọn ta đối phó ngươi? Ngươi đang nói cái gì vậy?”
“Haha… Ngươi tưởng ba tên đó có thể thoát khỏi sự công kích của năm mươi Tinh Cực cảnh đỉnh sao?”
Hàng Minh nghe thấy vậy thì khẽ cau mày và trên gương mặt hiện lên vẻ suy nghĩ. Nhưng rất nhanh, hắn đã gạt bỏ hết suy nghĩ ở trong đầu rồi lên tiếng.
“Đừng có tự tin như thế chứ? Tuy những người đó chỉ mới Thiên Địa cảnh đỉnh nhưng tất cả đều được ta lựa chọn một cách kỹ lưỡng và thực lực của bọn họ thì ta hiểu rõ nhất”.
“Để đối phó với ba tên Tinh Cực cảnh vừa mới đột phá thì chỉ cần mười người bọn họ là đủ để giết chết nhưng bây giờ là năm mươi người đồng thời ra tay”.
“Ngươi nghĩ ba tên đó có thể sống được hay sao?”
Hàng Minh vừa nói dứt lời thì đột nhiên có một thanh âm lành lạnh và đầy hững hờ ở ngoài xa vọng lại khiến hắn bị giật mình.
“Thật vậy sao?”
Hắn ta quay người, ánh mắt nhìn về phía thanh niên với mái tóc bạc cùng dáng vẻ hững hờ thì cảm thấy có chút khó tin và bất ngờ. Nhưng khi hắn nhìn lại xung quanh thì không còn nhìn thấy bóng dáng của những tên thuộc hạ thì trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.
Sắc mặt Hàng Minh dần trở nên trầm xuống, trong ánh mắt dần hiển lên vẻ tức giận và không thể giấu được sát ý của bản thân.
“Thuộc hạ của ta đâu? Người chết thì phải thấy xác, chẳng nhẽ ngươi là…”.
Bất giác, Hàng Minh phá lên cười lớn một tiếng trông thích thú vô cùng.
“Thật là thú vị, thú vị chết đi được?”
“…”.
Nhìn dáng vẻ hắn ta cười như điên khiến Thanh Lương các chủ cảm thấy hơi nghi hoặc và trong ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường.
“Ngươi bây giờ phải đối mặt với năm người bọn ta mà vẫn có thể cười được? Chẳng nhẽ ngươi bị ép tức đến mức phát điên rồi hay sao?”
Đáp lại, Hàng Minh quay qua nhìn Thanh Lương các chủ rồi lên tiếng đáp lời.
“Chà, ta cũng mong bản thân được điên thỏa thích một lần như thế nhưng đáng tiếc thay? Cho dù ta muốn nhưng sẽ chẳng thể được?”
“Khá khen cho ngươi khi tìm được người có thực lực như thế này nhưng mà các ngươi đã sai một điều?”
“Ai nói với các ngươi là ta chỉ có một mình?”
Oanh!
Lời nói của hắn ta vừa dứt thì ở bên phía tòa sơn nhạc bỗng bộc phát một tiếng động cực kỳ lớn và cùng với đó là một cổ khí tức khủng bố đang tản mát ra xung quanh như muốn đè nén tất cả.
Khi đám người ngoài đâi nhìn lại thì trông thấy một phần tòa sơn nhạc đã bị oanh bạo tạo thành một vết lõm cực kỳ lớn và một cột bụi đất bốc lên nghi ngút. Từ trong đó bay ra, bóng dáng trung niên nhân trên người bị trọng thương và trên khóe miệng đang không ngừng thổ huyết.
Người trung niên đó không ngoài ái khác chính là La Thiên?
Đuổi theo ngay sau lưng là một bàn tay vô cùng to lớn đang vươn ra và chộp thẳng về phía La Thiên như muốn bóp chết.
Tuy không nhìn thấy rõ vóc dáng thứ đó to lớn như thế nào nhưng trong mắt cả năm người đều hiện rõ sự ngưng trọng vô cùng. Sỡ dĩ bọn họ đều có biểu cảm như thế vì thứ đó chính là dạng tồn tại đáng sợ nhất đối với những tu luyện giả.
Thấy đám người có một phen bị dọa sợ, Hàng Minh phấn khích phá lên cười lớn một tiếng và nói với giọng điệu đầy thích thú.
“Haha… Các ngươi cảm thấy món quà này của ta như thế nào?”