Cô tức giận nói, cô không phải loại vì mấy món ăn mà bán đứng bản thân. “Hứa Trúc Linh, bây giờ em lại muốn nói lời nuột.
U?” lợi với anh sao? Anh tìm được em rồi, chứng tỏ chúng ta có duyên phận “Cái này không tính, phải tìm được em trong đống người đeo mặt nạ cơ”
“Nhưng em có đi đầu”
“Em…em đi bây giờ đây, chúng ta cùng chơi một trò chơi.
Hứa Trúc Linh vội vã nói, muốn lấy đồ ra ngoài liên bị Cổ Thành Trung giữ tay lại. “Cho dù em có muốn đi thì ăn no đã rồi hãy đi. Nhớ anh không tìm được em, chứng minh chúng ta không có duyên phận thi ít ra cũng được cùng em ăn một bữa cơm
Hứa Trúc Linh nghe thấy lời này, lòng vô cùng đau. Cô không dời đi nữa, quay lại ghế ngồi.
Cổ Thành Trung giúp cô chuẩn bị bát đũa, đưa hết đồ ăn ngon lên trước mặt cô.
Lúc trước cô ăn rất được, cũng rất ham ăn uống, nhưng giờ nhiều đồ ăn ngon trước mặt như vậy mà cô lại cảm thấy như sáp, chẳng vui chút nào. “Cô gái của anh, em không phải cố chấp đến vậy đầu. Lần này anh ra nước ngoài vốn dĩ là để giải quyết chút chuyện, nhưng anh muốn đứng dậy thật nhanh, Theo cách trị liệu trong nước, anh phải mất ba tháng, ba tháng đối với anh mà nói là quá dài “Ba tháng không được ôm em, không được nắm tay em đi dạo, đây đúng là sự dày vò với anh. Anh đã tới bệnh viện kín, lúc đầu An Nhiên cũng ở đó, ở đó rất an toàn, hơn nữa còn có kỹ thuật trị liệu tiên tiến nhất thế giới. “Cuối cùng anh cũng có thể đứng trước mặt em là anh đã không để ý đến cảm nhận của em, là anh sai rồi. Anh sợ trị liệu vật lý thất bại sẽ khiến em thất vọng, cho nên anh đã giấu chuyện này, anh không muốn em lo lắng “Thật không ngờ rằng đều là anh tự cho mình đúng, ngược lại càng khiến em lo lắng”
Giọng anh rất trầm, khàn khàn, văng vắng bên tại cô.
Hứa Trúc Linh đẳng nghẹn nơi cổ họng, giọt nước mắt nóng hồi lăn dài chảy xuống bát.
Cô không việc Cổ Thành Trung chuyện gì cũng tự quyết, như vậy càng chứng tỏ cô vô dụng, nhỏ bé, một chút năng Iwujc cũng không có.
Đến cuối cùng, cô không muốn người khác chân ghét mình, cô không chấp nhận một bản thân như vậy.
Có luôn sống theo nguyên tắc, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu
Nhưng Cổ Thành Trung lại luôn sống theo nguyên tắc có phúc cùng hưởng, có họa anh tự mình gánh vác.
Anh cứ như vậy, khiến cô cảm thấy bản thân như bình hoa trang trí, chẳng có tác dụng gì.
Trước mặt anh, ưu điểm của cô nhỏ bé không đáng kể còn khuyết điểm lại bị người ta phóng đại rồi mang ra mà bàn tán.
Cô có thể chịu đựng được những ánh mắt khinh miệt đó, nhưng cô không qua nổi ngưỡng cửa đó trong lòng.
Bữa cơm này, kéo dài thật lâu.
Cô không hề được ăn bao nhiêu.
Bảy giờ, ngoài trời tối đen như mực.
Trên bầu trời những bông tuyết bắt đầu rơi.
Tuyết rơi rồi. “Anh ở London biết được thời tiết ở Đà Nẵng, muốn cùng em đi ngắm tuyết, không hề nghĩ
Anh nói dờ, rồi lựa chọn im lặng.
Cô ngưỡng mộ Ôn Mạc Ngôn nhưng thực ra Cổ Thành Trung cũng đang phấn đấu quên mình. Cô cũng muốn cố gắng phần đầu nhưng có Thành Trung chưa bao giờ cho cô cơ hội.
Trời lạnh, em có chiếc khăn cho anh quán này:
Cô quay người vào phòng, lấy ra một chiếc khăn màu đen, cô mua từ lâu rồi, vẫn chưa dùng tới bao giờ. “Thật ra em cũng hiểu rõ, em căn bản không thể thoát khỏi anh, đúng không?”
“Cổ Thành Trung anh không biết là nam nữ chia tay xong thì người đàn ông càng phải quyết đoán sao? Anh cứ như vậy không sợ ảnh hưởng tới hình ảnh vị chủ tịch bá đạo sao?”
Hứa Trúc Linh nghiến răng nghiến lợi, vốn dĩ cô rất cứng rắn, vậy mà bị anh làm cho mềm nhũn như vậy, cô thật sự không biết nên làm gì.
Cô sợ sau khi quay lại, cô với anh sẽ lại rơi vào vòng lặp vô tận. “Anh chỉ biết nếu anh không thể theo đuổi lại em, anh sẽ cô độc đến giả.”
“Làm gì nghiêm trọng đến vậy, trên đời này, ai rồi xa ai cũng có thể sống tốt.”
“Có thể sống, nhưng vô vị
Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, cô không hề vùng ra. Bởi cô biết bản thân không thể tránh được. Cô rưng rưng, trong lòng cũng rất khó chịu
Hứa Trúc Linh, thật ra em rất rõ, dù cho em có đeo mặt nạ thì anh cũng sẽ tìm được em. Bởi vì anh hiểu em, hiểu hơn cả em hiểu bản thân mình. Anh biết em sẽ thích ngồi ở góc nào, biết em thích mặt nạ như thể nào, cho nên em căn bản không thể thoát khỏi tay anh. “Đúng vậy…em cũng nghĩ không thể thoát nổi, nhưng em vẫn muốn thử. Cổ Thành Trung, lúc tìm em nhớ suy nghĩ kỹ lưỡng. Nếu anh muốn cưới một bình hoa, đặt trong nhà làm đồ trang trí, anh không cần tìm em nữa. Còn nếu anh muốn tìm một cô vợ, anh phải coi cô ấy là cánh tay trợ giúp bên cạnh cả đời, sau này…anh không được giấu em bất cứ chuyện gì, đặc biệt là chuyện liên quan tới an nguy của bản thân.”
“Cổ Thành Trung, tạm biệt.
Nói xong, cô đẩy anh ra, quay lưng rời đi.