Gia chủ tương lai của nhà họ Tống rất có khả năng sẽ là hắn ta, nhưng cũng có khả năng là Tống Thành, nhưng tuyệt không thể là Tống Tiểu Vũ.
Nó quá ngây thơ.
“Được rồi”
Tống Vĩ Minh giơ tay ngắt ngang mấy lời tranh cãi.
Ông lại nghĩ rằng Tống Tiểu Vũ nói cũng có lý.
Cao thủ cấp bậc tông sư, ai dám nói là có thể tra ra được hành tung của bọn họ.
Hơn nữa, không phải là không có khả năng khác đó là không phải là tông sư ở Phương Bắc ra tay, nhưng nhà họ Cao đã trả một cái giá lớn mới có thể mời được một vị cao thủ như vậy.
“Chuyện này không chỉ có chúng ta xem trọng, cả Phương Bắc giờ này cũng đang bàn tán, tôi nghĩ nếu có †in tức thì sớm muộn gì cũng sẽ lọt ra ngoài.”
Giống như một câu đố, tạm thời chưa có người giải được.
Nhà họ Cao lật mình như thế nào, không một ai biết cả.
Bởi bì đây hoàn toàn là một kỳ tích, thậm chí có thể nói là thần kỳ.
Đương nhiên là bọn họ không biết, đứng sau lưng nhà họ Cao xác thực là một tôn thần.
“Chiến thần” vô địch.
Cả Phương Bắc đều đang suy đoán sự thật đằng sau, chỉ có một người đoán ra chắc chăn là Giang Ninh ra tay.
Gia tộc hào môn chân chính Phương Bá!
cNhà họ Giang!
Trong thư phòng, Giang Đạo Nhiên đầu tóc hơi rối, mặt một bộ trường sam thoải mái, đang luyện viết chữ thảo.
Người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh vẻ mặt nghiêm †úc, nghiêm cẩn từ đầu đến cuối.
“Thật sự là thiếu gia sao?”
Hắn không có tin tức chuẩn xác.
“Không phải nó thì là ai?”
Giang Đạo Nhiên nhìn hàng chữ ông vừa viết xong, hơi nhíu mày, dường như không hài lòng lắm: “Ai có được thực lực như thế? Còn thật nhàm chán”
Người đàn ông mặc vest không dám tiếp lời.
Người dám nói Giang Ninh nhàm chán, ngoài người cha đẻ này ra không còn người thứ hai.
“Thiếu gia vì cái gì?”
Hắn nhịn không được hỏi.
“Vì cái gì?”
Giang Đạo Nhiên cười lạnh, ngẩng đầu nhìn người đàn ông mặc vest: “Lẽ nào cậu không nhìn ra?”
Người đàn ông mặc vest cúi đầu: “Giang Hải thật xấu hổ, không nhìn ra”
“Vì người phụ nữ đó!”
Giang Đạo Nhiên hừ một tiếng, có hơi tức giận, vứt chữ vừa mới viết xong qua một bên, rồi lại rút ra một tờ giấy trắng, nhấc bút viết tiếp.
“Nó thanh lý Đông Hải, thành lập Lâm thị, để cho người phụ nữ đó nắm quyền, bắt đầu lập nghiệp”
“Nó thanh lý tỉnh thành Thiên Hải, sau đó tập đoàn Lâm thị tiến vào tỉnh thành phát triển, tiến lên một bước mới”
“Sau đó, nó lại thanh lý khu vực Đông Nam, sản phẩm mới của tập đoàn Lâm thị phủ khắp khu vực Đông Nam”
“Hiện giờ, Thịnh Hải bị thanh lý rồi, cậu hiểu chưa?”