“…”.
Lâm Tuyết Nhi cúi đầu, cô từ từ thu lực rồi thở dài một hơi. Ánh mắt nhìn về phía trận chiến rồi thốt ra.
“Ta cũng mong lời nói của hai vị là đúng nhưng nếu như hắn có chuyện gì thì ta chắc chắn sẽ ra tay”.
Cùng lúc này, ở phía bên kia trân chiến!
Đế Nguyên Quân để mặc thiếu phụ hút ma khí ở trên người nhưng hắn từ đầu cho đến cuối lại chẳng có bất cứ phản ứng nào cả. Ngay cả hơi thở vẫn bình ổn giống như không có chuyện gì xảy ra.
Thấy hắn không có phản ứng hay có ý định phản kháng, thiếu phụ còn tưởng hắn không thể thoát ra được thì đắc ý không thôi.
“Haha… Không phải ngươi lớn miệng lắm hay sao?”
“Tại sao bây giờ lại ngoai ngoãn trở thành miếng thịt trong tay của ta vậy? Hay là ngươi cảm thấy không thể làm gì được ta nên muốn tự dâng hiến để tránh chịu đau đớn”.
“Ngươi yên tâm, đợi sau khi ta hút sạch ma khí trên người ngươi, moi hết tất cả bí mật và biến ngươi trở thành con rối? Đến lúc đó ta sẽ yêu chiều ngươi hết mực”.
“Haha…”.
“…”.
Bất giác, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi, con ngươi màu đỏ máu đột nhiên liếc nhìn thiếu phụ chằm chằm một lúc thì bất giác nở một nụ cười nhẹ nói.
“Chà, ngươi tự tin đến vậy sao?”
“Ý ngươi là gì?”
Bị giật mình, thiếu phụ không thể tin được việc ma khí trên người đang bị hút dần dần mà bản thân lại bình ổn giống như không có chuyện gì xảy ra thì có chút kinh hãi.
“Ý của ta là ngươi vui đùa đủ chưa? Còn thủ đoạn nào nữa thì tung ra hết một lần đi?”
Thanh âm Đế Nguyên Quân hững hờ vang lên.
“Ta không có thời gian để nhìn ngươi tung ra từng loại thủ đoạn, nếu ngươi chỉ có chừng này khả năng thì thật nhàm chán”.
“Uổng công ta đứng đợi từ nãy cho tới giờ?”
“Ngươi…”.
Bị khiêu khích, thiếu phụ càng ngày càng tức giận, chỉ thấy từng sợi tơ máu ở trong mắt dần hiện rõ và sát ý trong ánh mắt đột ngột bộc phát ra ngoài. Chỉ thấy bà ta hét lớn một tiếng liền bộc phát toàn bộ ma khí ở trên người và đang dần ngưng tụ vào trong ma trảo.
Được một lượng ma khí khủng bố truyền vào khiến ma trảo càng ngày càng ánh lên từng đạo quang mang và một cổ khí tức tà dị cũng vì thế mà từ từ bộc phát ra ngoài.
“Ngông cuồng đến cực hạn?”
“Nếu ngươi đã muốn chết đến vậy thì ta thanh toàn cho ngươi?”
Vừa dứt lời, lão bà tế luyện một kiện phá khí ở trong tay từ từ bay lên cao rồi biến lớn. Kiện pháp khí đó chính là một cái hắc hung với từng đạo ma văn hiện lên. Chỉ thấy thiếu phụ đánh mạnh tay một cái liền bộc phát ra một đạo thanh âm chói tai quét ra xung quanh.
Ong ong!
Nhưng nơi bị thanh âm đó quét qua thì mọi thứ giống như đang bị kéo vào một nơi nào đó hết sức đáng sợ.
Ngay cả năm người đứng cách đó một quảng xa cũng cảm thấy áp lực vô cùng. Chỉ mới nghe hai đạo âm vang thôi mà đại não đã đau nhức đến mức như muốn nứt ra. Ngôn Tình Nữ Phụ
Không chỉ dừng lại ở đó, trong thanh âm đó còn mang đến một cộ lực lượng khiến cả năm người như dần đắm chìm vào trong đó. Hai mắt dần trở nên vô lực và đục màu, cơ thể thì rủ xuống không còn nghe theo sự điều khiển của mình nữa.
Duy chỉ có Lâm Tuyết Nhi được cổ điện bảo vệ tâm trí nên mới tránh được sự công kích của thanh âm đó.
Khi cô liếc mắt nhìn qua thì thấy cả bốn người trông khống khác gì những con rối ban nãy. Chỉ khác là họ không bị thiếu phụ kia điều khiển mà trở thành vô lực và không thể tự mình điều khiển được.
Liên tiếp đánh ra từng đạo thanh âm, thiếu phụ nhìn thấy ma khí trên người hắn đang dần trở nên bạo loạn mỗi khi ma chung vang lên thì không giấu được sự phấn khích trên gương mặt.
“Haha… Bây giờ thì thế nào?”
“Ma chung của ta một lần vang lên thì trần trí của ngươi sẽ bị ta vô hiệu. Đến lúc đó không còn nhận thức thì ngươi có mạnh hơn nữa cũng phải bó tay chịu trói mà thôi”.
“Thật vậy sao?”
Đáp lại sự phấn khích của thiếu phụ, Đế Nguyên Quân vẫn dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ thấy hắn khẽ thở dài một hơi và nói với giọng điệu thất vọng.
“Cái này cũng có chút thú vị nhưng cũng chẳng có gì khác biệt?”
“Nếu như ngươi không còn thủ đoạn nào nữa thì đến ta? Sẽ rất nhanh thôi, ngươi sẽ được thủ đoạn chân chính của ma là như thế nào?”
“Một ma tu nhỏ bé như ngươi khi chứng kiến thủ đoạn này nên cảm thấy vinh hạnh và khắc ghi vào trong tâm trí vì kể từ lúc này ngươi đã trở thành một người chết?”
Đế Nguyên Quân vừa nói vừa vung tay, chỉ thấy ma khí trên người hắn đột nhiên ánh lên một cái rồi quét ra xung quanh. Ngay lập tức, toàn bộ khu vực giống như bị thứ gì đó kinh khủng đè xuống, sắc trời hoàn toàn chìm sâu vào trong u tối và thanh âm hắn giống như tiếng vọng của Thiên Ma từ trong hư không vô tận.
“Chân Ma Hàng Thế”.