Liêu Liễu Yên nhíu chặt mi tâm. Ngay lập tức, bà đã hiểu ra nguyên nhân hôm nay con trai xin mình vào khố phòng, không lẽ nó đã lén trộm pháp khí vào lúc đó?
– Giả? – Hắc Tín liếc nhìn hai vợ chồng Ô Tiền Đồng – Vậy không lẽ con dấu của Ô gia trên chứng từ cũng là giả? Nói như thế thì còn dấu nhà các người cũng dễ làm giả quá rồi.
Những lời này của ông chính là mỉa mai Ô gia thân là gia tộc đứng đầu tại thành Cao Lăng nhưng đến con dấu cũng có thể bị làm giả thì làm sao mà bảo vệ trị an nơi này được.
Nghe vậy, sắc mặt Ô Tiền Đồng vừa trắng vừa xanh như bị người ta vả đau điếng.
Không bàn đến việc hoa văn trên con dấu của Ô gia vô cùng phức tạp mà bên trong còn che giấu vân ấn mà người bình thường không thể mô phỏng theo. Chỉ có người Ô gia dùng đến công pháp bí truyền mới có thể thôi động ấn vân hiện ra để đóng trên giấy, còn người ngoài không ai có khả năng làm giả con dấu này được.
Hắc Tín lại nói:
– Dù cho con dấu có thể bị làm giả nhưng còn dấu vân tay trên đó thì sao? Không phải cũng là giả luôn chứ?
Ô Tiền Bân lên tiếng nói:
– Nói không chừng tiểu Thế và tiểu Bách bị người ta uy hiếp nên mới ký chứng từ này.
Ô Tiền Đồng vội vàng gật đầu:
– Đúng đúng, nhất định là có người uy hiếp tiểu Thế và tiểu Bách.
Đám người Ô Huyền Nhiên đứng bên cạnh bọn họ cũng lập tức gật đầu phụ hoạ, cả đám người đều cho rằng Ô Thế và Ô Bách không có bao giờ đi đánh bạc.
Đáy mắt Ô Nhược hiện lên một tia châm chọc nhanh đến không thể bắt giữ, y đã sớm dự đoán được đám người đó sẽ không thừa nhận chuyện này.
Hắc Tín lại hỏi lại:
– Tại thành Cao Lăng thành có ai dám uy hiếp người Ô gia các người?
Ô Tiền Bân giận tím mặt:
– Nói vậy, ý của Hắc quản gia chính là người Ô gia chúng ta trộm sính lễ của tiểu Nhược?
Hắc Tín thản nhiên nói:
– Lão nô không dám, nhưng Tứ gia đừng quên rằng có rất nhiều người tại Đổ Nhạc Phường biết chuyện hai vị công tử thiếu nợ rất nhiều ngân lượng. Hơn nữa, cũng có rất nhiều người tận mắt thấy Cửu công tử và Thập công tử tự tay mang pháp khí vào phòng chưởng quỹ của Đổ Nhạc phường để cầm cố. Đây là sự thật không thể chối cãi.
Ô Tiền Bân: “……”
Ô Tiền Đồng giận dữ:
– Ta đã nói uy hiếp là khẳng định chắc chắn có người uy hiếp hai đứa nó cầm cố pháp khí.
Hắc Tín mỉm cười:
– Ngũ gia, ngài đừng kích động, lão nô trình chứng từ là muốn cho các người biết hai pháp khí này từ đâu mà có chứ không phải để thảo luận với các ngườii chuyện chứng từ chứng từ này là thật hay giả.
Đám người đồng loạt im lặng. Ô Tiền Đồng lập tức ủ rũ như quả bóng xì hơi.
Ô Nhược rũ mắt che giấu ý cười. Y phát hiện Hắc Tín rất có bản lĩnh “tức chết người không đền mạng”.