Tiếp đó, cô mới phát hiện Mã Lưu cũng học cùng trường với cô chỉ là khác khoa ngành.
“Tớ sang chuyển sang khoa cậu học được không?” Mã Lưu đang đi giày, nhẹ nhàng hỏi cô.
Sở Kiều rất vui khi có một người bạn tốt như vậy, vội đáp ngay không chút do dự:”Được chứ”
Đến trường không tránh khỏi chạm mặt Dương Minh Tử Tuấn và Nhất Nam, Sở Kiều cũng chuẩn bị sẵn tinh thần đối diện với bọn họ.
Cô bắt đầu suy nghĩ đến việc sẽ sống nốt cuộc đời còn lại với cậu bạn Mã Lưu này, theo cô cậu ta rất tốt bụng cũng hiền lành.
Sở Kiều đi cùng Mã Lưu vào giảng đường, lúc bước vào bắt gặp ba nam nhân kia Sở Kiều chợt cảm thấy bối rối.
“Ngồi ở chỗ này đi” Cô kéo kéo tay áo Mã Lưu chỉ vào hàng ghế ngồi cách xa chỗ Tử Tuấn, Dương Minh và Nhất Nam nhất có thể.
“Được thôi”
Đến lúc giảng viên bước vào, một giọng nói nũng nịu chợt vang lên sau lưng cô.
“Tử Tuấn, tớ muốn đổi chỗ”
Tử Tuấn chống cằm, cười:”Cậu muốn ngồi đâu?”
“Vậy tôi cũng đổi chỗ” Dương Minh cất sách vở vào trong balo chuẩn bị đứng lên.
“Tôi cũng vậy” Nhất Nam dịu dàng cất tiếng.
Phương Hân Nghiêm chỉ vào chỗ dãy ghế sau lưng Sở Kiều rồi vui vẻ nói:”Tớ muốn ra đấy”
Cả giờ học tiếng ríu rít sau lưng không ngừng vang lên, giờ cô mới phát hiện thì ra Tử Tuấn là người rất lãng mạn, hoặc có thể ở bên Phương Hân Nghiêm cậu ta mới thế?
“Tiểu Nghiêm cậu xinh thật đấy” Tử Tuấn đưa tay lên vén tóc mai cho Phương Hân Nghiêm, nhìn cô ta bằng ánh mắt đắm đuối.
“Tử Tuấn, cậu đừng có quá trớn” Dương Minh hất tay hắn ra giở giọng cảnh cáo.
“Tiểu Nghiêm của chúng ta đúng là rất xinh đẹp” Nhất Nam bật cười.
Sở Kiều nằm úp mặt xuống bàn, thở dài.
“Sở Kiều… sắc mặt cậu có vẻ không tốt” Mã Lưu lo lắng đặt tay lên trán cô.
Sở Kiều tâm trạng không tốt liền nghĩ tới đồ ăn, cô lầm bầm:”Nếu tối nay cậu làm cho tớ bánh mì thịt thì tốt biết bao”
Mã Lưu nói:”Nếu cậu thích ăn thì tối nay tớ sẽ làm thêm”
Dương Minh chợt thấy có gì đó không đúng, hắn im lặng dỏng tai lên nghe cuộc nói chuyện của hai người bàn trên.
“A… tớ còn chưa mua đồ dùng vệ sinh cá nhân”
“Nhà tớ còn thừa, cậu đừng lo”
Dương Minh mở to mắt, hắn đứng bật dậy, đập mạnh bàn “Cô và cậu ta sống chung?” Dương Minh nói to như vậy liền thu hút sự chú ý của mấy chục sinh viên.
Giáo sư đầu trọc kia trông có vẻ nghiêm khắc, ông ta đẩy gọng kính nhìn Dương Minh:”Em này có ý kiến gì?”
“Dạ… không” Dương Minh ngồi xuống, còn không quên trừng mắt lườm Mã Lưu một cái. Cậu bạn Mã Lưu kia thì không hiểu nguyên do vì sao mình bị lườm.
Sở Kiều ngáp ngủ gục mặt xuống bàn, nói với người bên cạnh:”Tớ ngủ một lát đây”